Âm Nhạc Không Biên Giới

Âm nhạc kết nối trái tim
 
IndexIndex  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Latest topics

Share | 
 

 [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Ruby
Moderators
Moderators
avatar

Tổng số bài gửi : 63
Points : 97
Reputation : 0
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc   Mon Mar 19, 2012 1:18 pm

Chương 25: Ấm giường

"Tiêu diệt mọi thế lực cho tôi. Kể cả những người có mặt ngày hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ một ai". Tề Mặc mở miệng bằng một giọng lạnh lẽo không mang bất cứ sắc thái tình cảm nào. Hắn vừa đặt chân đến Đông Nam Á, có kẻ dám tặng hắn liền hai món quà, hắn phải trả lại chúng gấp đôi.

"Vâng ạ", Hoàng Ưng lập tức trả lời. Nếu không nay không có Ly Tâm, bọn họ và gia chủ chắc gì còn sống sót. Dù những người tham gia hội nghị hôm nay không có liên quan hay không, họ đều đáng chết. Là đại ca trong giới xã hội đen Đông Nam Á mà để xảy ra sơ suất lớn như vậy, họ sống cũng vô dụng.

Chiếc xe sang trọng phóng nhanh trên đường phố, rời khỏi khu vực trung tâm, hướng về khu vực ngoại ô thành phố.

Ôi, toàn thân nhức mỏi quá, Ly Tâm nhíu mày rồi mở mắt. Lúc nãy, cô nghĩ ngợi một hồi rồi thiếp đi lúc nào không biết. Tên Tề Mặc đáng chết không biết ném cô vào xó nào mà toàn thân như bị một vật nặng đè xuống, vô cùng đau nhức. Tên này đúng là đồ keo kiệt.

Suỵt! Một ngón tay đưa lên môi làm động tác ra hiệu im lặng, khiến Ly Tâm vừa tỉnh giấc giật bắn mình. Cô nhướng mày về phía Hoàng Ưng đứng bên ngoài xe ô tô quay người nhìn cô. Hắn ra hiệu Ly Tâm đừng lên tiếng, đưa ánh mắt kỳ lạ về phía sau lưng cô rồi lập tức quay đi chỗ khác.

Ly Tâm mở to mắt, người vẫn giữ nguyên tư thế. Cô liếc nhìn vật nặng trên vai mình. Trời ạ, hóa ra Tề Mặc tựa vào vai cô nhắm mắt ngủ. Lúc này vẫn có thể ngủ được, Ly Tâm không khỏi khâm phục Tề Mặc, làm lão đại thoải mái thật đấy.

Thảo nào cô có cảm giác bị một vật nặng đè trĩu vai. Hóa ra Tề Mặc coi cô như chiếc gối ngủ. Mặc dù hắn chỉ dựa đầu vào vai cô nhưng lực đè không phải nhẹ. Ly Tâm bất giác thu lại ánh mắt, ở tư thế này không dễ quan sát. Cô chỉ sợ tiếp tục nhìn hắn, nước mắt sẽ chảy ra.

Ly Tâm đưa mắt ra ngoài cửa xe, thấy xe đỗ trước cổng một ngôi biệt thự, xung quanh đứng đầy hộ vệ. Hồng Ưng và một người đàn ông lạ mặt đứng ở bên trái và bên phải cửa xe, quay lưng lại chiếc xe. Ly Tâm chửi thầm trong lòng, khoa trương quá đi. Mỗi việc Tề Mặc chợp mắt mà có bao nhiêu người canh chừng, đúng là lão đại có khác.

Vai đau, lưng mỏi, bụng đói. Ly Tâm nhẫn nhịn đúng mười phút, cô chuẩn bị quay sang đánh thức Tề Mặc, liền thấy hắn ngẩng đầu. Đôi mắt hắn không hề tỏ ra vừa ngủ say, mà vô cùng tỉnh táo.

Ly Tâm cau mày: "Anh giả vờ ngủ?". Nói xong, cô bất giác á khẩu. Tề Mặc giả bộ ngủ, dù là chuyện vô lý cũng thành có lý.

"Lão đại". Hoàng Ưng thấy Tề Mặc mở mắt liền quay đầu cung kính.

Tề Mặc quan sát Ly Tâm đang nhăn nhó xoa bóp vai, hắn cúi đầu hỏi: "Đói rồi à?"

Ly Tâm hơi sững người nhìn gương mặt vô cảm của Tề Mặc. Hắn hỏi câu đó không phải kỳ lạ ở mức bình thường. Tuy nhiên, hiện thực chiến thắng tất cả, bụng đói là bụng đói, chuyện gì cũng dễ nói. Cô liền gật đầu tuôn một tràng: "Cải trắng xào dấm, Gan ngỗng rán, sườn xào chua ngọt, vịt om tương, canh phỉ thúy".

Vừa dứt lời, Ly Tâm cảm thấy mình coi như xong. Tề lão đại sẽ nghe lời cô sao? Mặc kệ, cô cũng chẳng đòi hỏi nữa, cho ăn gì thì ăn nấy. Nhưng mà Tề lão đại đã nói muốn ăn cơm đâu nhỉ? Ly Tâm đột nhiên cảm thấy rất tủi thân. Cô chỉ ăn trộm một miếng ngọc thôi mà, có đáng không?

Hai người ngồi vào bàn ăn. Đầu bếp như có phép thuật chỉ vài phút sau dọn lên tất cả các món Ly Tâm yêu cầu. Ly Tâm chỉ cần ngửi thôi cũng biết, các món ăn này có hương vị rất chuẩn.

"Phần thưởng ngày hôm nay".

Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc đang ăn bít tết. Cô bất giác tối sầm mặt, cứu mạng hắn chỉ đổi có một bữa cơm thôi sao. Ly Tâm trề môi: "Rẻ quá".

Tề Mặc liền đưa ánh mắt lạnh lẽo về phía cô. Ly Tâm lập tức cúi đầu không dám nhìn Tề Mặc. Cô nhanh chóng cầm đũa gắp thức ăn lia lịa. Ăn thì ăn, có phần thưởng dù sao vẫn hơn không có. Kiểu gì cô cũng không thể nói lại hắn, không thể cãi lại hắn, đánh nhau càng không. Người nào lâm vào hoàn cảnh này chắc cũng chỉ còn cách cúi đầu.

Cả bữa ăn không ai nói với ai một câu nào. Tề Mặc vẫn giữ bộ mặt nghiêm nghị. Về phần Ly Tâm, trước các món ăn ngon, cô bất chấp tất cả. Anh nghiêm nghị là việc của anh, tôi ăn cơm vui vẻ là chuyện của tôi. Vì vậy, không khí trên bàn ăn vô cùng quái dị. Một đầu là tiết trời băng giá của tháng chạp, một đầu là tiết xuân tháng ba ấm áp.

Căng da bụng trùng da mắt. Sau khi trải qua một ngày kích thích nhất trong cuộc đời, Ly Tâm rất tự giác xin Tề Mặc cho cô về phòng đi ngủ.

"Tắm rửa sạch sẽ đi". Khi một chiếc khăn tắm bay đến, Ly Tâm theo phản xạ giơ tay ra bắt. Cô đứng ở cửa cau mày nhìn Tề Mặc đang ở trong phòng. Chuyện này là thế nào? Chẳng phải họ bảo căn phòng này là của cô hay sao? Tại sao Tề Mặc lại xuất hiện ở đây?

"Tề lão đại, đây là phòng của tôi". Trừng mắt nhìn Tề Mặc một hồi, thấy hắn không có ý bỏ đi, Ly Tâm đành mở miệng nhắc nhở.

Tề Mặc vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, không nói một lời nào. Hắn bước tới nắm lấy cổ áo Ly Tâm, lôi xềnh xệch đến cửa nhà tắm rồi ném cô vào trong.

Ở trong nhà tắm, Ly Tâm không hề hối hận là cô không giãy giụa. Bởi vì Ly Tâm biết chống cự Tề Mặc sẽ có hậu quả hết sức nghiêm trọng. Có điều, bây giờ hắn muốn gì?

Ly Tâm nghĩ mãi cũng không hiểu rõ ý định của Tề Mặc. Cô tắm vội tắm vàng rồi mặc quần áo chỉnh tề đi ra ngoài. Tề Mặc đang ngồi tựa vào thành giường, cất giọng lạnh lẽo: "Lại đây".

Ly Tâm nhìn thẳng vào Tề Mặc: "Tề lão đại, tôi chỉ nhận lời làm người hầu của anh, chứ không nhận lời làm công cụ ấm giường của anh". Không cần biết Tề Mặc có ý gì, chỉ nhìn bộ dạng của hắn cũng có thể đoán chuyện gì sẽ xảy ra. Ly Tâm tỏ thái độ nghiêm túc chưa từng có.

Tề Mặc cất giọng trầm trầm: "Tôi không bao giờ nói lại lần thứ hai".

Mặc dù ánh mắt của Tề Mặc không lộ rõ sát khí nhưng người đối diện không khỏi toát mồ hôi lạnh. Trong không khí nồng nặc mùi thuốc súng đó, niềm kiêu hãnh từ trong xương tủy Ly Tâm đột nhiên bộc phát. Cô có thể chấp nhận làm đầy tớ vì dù sao mình cũng là kẻ yếu thế. Nhưng làm công cụ ấm giường, hắn đừng có mơ.

Nghĩ đến đây, Ly Tâm chẳng còn kiêng nể ai hết: "Nếu Tề lão đại muốn sử dụng căn phòng này, tôi sẽ đổi sang chỗ khác. Anh muốn mỹ nhân ấm giường, tôi sẽ đi thông báo cho Hồng Ưng. Xin cáo từ". Ly Tâm vừa nói vừa lùi bước rồi quay người đi ra ngoài.

"Cô to gan thật".

Một giọng nói đầy tức giận vang bên tai Ly Tâm. Cô còn chưa kịp phản ứng, cổ cô bị một lực kéo mạnh và quăng về phía sau. Cả người Ly Tâm bay đi, nằm sõng soài lên chiếc giường lớn.

_________________
ღ☆.•° * Nhân sinh như mộng ღ Ái tình như mây ღ Phú quý như ảo ღ Hỏi thế gian có gì là thật?!* °•.☆ღ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ruby
Moderators
Moderators
avatar

Tổng số bài gửi : 63
Points : 97
Reputation : 0
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc   Mon Mar 19, 2012 1:18 pm

Chương 26: Khung giường

Vừa bị ném lên giường, Ly Tâm cảm thấy đầu óc choáng váng. Cổ cô tuy mới chỉ bị siết chặt trong một vài giây nhưng đau tới tận xương tủy, hơi thở dường như bị chặn đứng. Khi cơ thể vừa chạm xuống giường, Ly Tâm liền há miệng hít thở không khí trong lành.

Vẫn chưa kịp hít hơi thứ hai, một thân hình cao lớn đột ngột đè xuống người Ly Tâm, khiến cô cảm thấy lồng ngực bị đè mạnh đến nỗi ép hết khí ra ngoài. Ly Tâm cố định thần nhưng năm ngón tay cứng như sắt đã bóp chặt lấy cổ cô. Chân tay Ly Tâm ra sức giãy giụa theo phản xạ.

Dưới thân hình như núi Thái Sơn đó, Ly Tâm vốn không thể nào chống cự.

Trong cơn giãy giụa, hai tay Ly Tâm bị Tề Mặc nhét sau lưng cô. Hai chân cô bị một đùi của Tề Mặc đè chặt. Một tay Tề Mặc giữ trán Ly Tâm. Hắn nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt lạnh lùng, bàn tay còn lại siết cổ Ly Tâm dần dần tăng lực.

Ly Tâm đột nhiên cảm thấy không khí trong lồng ngực cô chỉ có ra không vào. Đối diện với đôi mắt lạnh lẽo dị thường ở phía trên, Ly Tâm cắn chặt môi nhất quyết không cầu xin hắn. Ly Tâm bình thường là người tự do tùy ý nhưng không phải thế nào cũng xong. Ý chí quật cường không chịu khuất phục từ cốt cách của cô bây giờ mới thật sự bộc lộ rõ. Ăn nói tử tế với cô thì còn có thể thương lượng. Giở trò bạo lực, có chết cô cũng không khuất phục.

Tề Mặc lạnh lùng nhìn gương mặt quật cường của Ly Tâm. Bị hắn bóp chết đến nơi, cô vẫn không khóc lóc, không hoảng loạn, không sợ hãi, chỉ có tia bất phục trong ánh mắt. Hắn hơi nhếch miệng, bàn tay đang bóp cổ Ly Tâm càng siết mạnh hơn.

Ly Tâm đột nhiên cảm thấy cổ họng đau như dao cắt, hơi thở tắc nghẽn, gương mặt cô bỗng chốc đỏ bừng bừng. Cô há to miệng nhưng không thể kêu lên một tiếng. Không khí trong lồng ngực cô ngày càng cạn kiệt, ý thức ngày càng mơ hồ.

Tề Mặc cúi nhìn gương mặt tím tái của người phụ nữ bên dưới. Trong lúc hạ thủ hắn đã có tính toán sẵn. Hắn biết rõ mình dùng bao nhiêu sức lực, liệu có đẩy con người đến chỗ chết hay không? Hắn thấy Ly Tâm tuy mở to miệng nhưng vẫn không có ý cầu xin hắn. Dù bây giờ cô biết rõ bản thân không còn cách ranh giới cái chết bao xa nhưng cô vẫn không chịu khuất phục. Rất nhiều thuộc hạ của hắn dù là đàn ông cũng không làm được điều này. Khóe miệng Tề Mặc để lộ nụ cười hiếm hoi. Hắn từ từ buông lỏng bàn tay trên cổ Ly Tâm.

Cổ họng đã thông nhưng Ly Tâm không còn chút sức lực dưới thân Tề Mặc. Cô thở hổn hển một cách khó nhọc. Nhìn vẻ mặt vô cảm của Tề Mặc, trong lòng Ly Tâm biết rõ, cô vừa trở về từ quỷ môn quan. Vừa rồi, cô đã thực sự tới gần ranh giới sống chết.

Tề mặc cất giọng đanh thép: "Cô không có tư cách ngã giá với tôi. Việc tôi bảo cô làm, cô phải tuân thủ".

Ly Tâm vẫn còn thở hổn hển, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định. Cô định mở miệng đáp lời Tề Mặc, mới phát hiện cổ họng cô khản đặc, không thể phát ra tiếng nói. Vừa rồi, Tề Mặc đúng là muốn lấy mạng cô nên không hề nương tay. Hành động của hắn khiến cổ họng cô bị tổn thương nặng nề.

Tề Mặc thấy Ly Tâm yếu ớt trong lòng hắn, nhưng thần sắc rất cương quyết. Bộ dạng cô toát ra vẻ cương và nhu kết hợp, khiến người khác có cảm giác chói sáng. Từ đáy mắt Tề Mặc lóe lên một tia khác thường, hắn từ từ mở miệng: "Có cốt khí". Vừa nói, hắn vừa nằm nghiêng người xuống bên cạnh Ly Tâm, giơ cánh tay dài ôm Ly Tâm vào lòng.

Ly Tâm vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Đầu óc cô mơ mơ hồ hồ, nghe Tề Mặc nói chuyện nhưng cô chỉ thở hổn hển, không trả lời hắn cũng không kháng cự hành động của hắn.

Tề Mặc ôm chặt Ly Tâm: "Xương cứng là rất tốt, nhưng nếu áp dụng với tôi thì cô đã tìm nhầm đối tượng".

Một lúc sau, Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm: "Tôi không chấp nhận sự cự tuyệt, cô đừng giở trò với tôi. Từ trước đến nay, tôi không có khái niệm đàn ông và đàn bà, chỉ có sự phân biệt địch ta. Nếu cô là người của tôi thì tốt nhất nên nhớ điều đó. Tôi chưa bao giờ nương tay với phụ nữ. Tôi cũng tuyệt đối không thương hại kẻ yếu. Muốn ở bên cạnh tôi thì thứ nhất phải có bản lĩnh, thứ hai phải biết nghe lời. Như vậy, cô mới có thể sống lâu hơn, nghe rõ chưa?" Giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc xen lẫn sự bá đạo không thể xem nhẹ.

Ly Tâm lúc này mới bắt đầu tỉnh lại. Nghe những lời nói ngông cuồng và ngạo mạn của Tề Mặc, cô bất giác cau mày, cất giọng thều thào: "Tôi không có bản lĩnh cũng chẳng nghe lời. Chỉ ăn cắp một miếng ngọc bội của anh thôi mà, nó đáng giá bao nhiêu tôi sẽ đền cho anh bất nhiều. Tại sao anh bắt tôi làm người hầu của anh? Tôi không tin là anh thiếu người".

Nghe giọng nói khàn khàn của Ly Tâm, lại nhìn thấy vết bầm tím trên cổ cô, Tề Mặc liền đưa tay vuốt nhẹ trên vết thương. Cảm nhận được sự né tránh của Ly Tâm, Tề Mặc hơi nhíu mày, hắn giữ chặt gáy Ly Tâm, không cho cô động đậy. Một bàn tay hắn vẫn nhẹ nhàng vuốt ve cổ cô: "Thứ cô ăn cắp là thanh danh của Tề Gia, thứ cô động vào là tiếng tăm của Tề Gia. Cô có đền nổi không?"

Ly Tâm á khẩu. Nếu sớm biết miếng ngọc đó là của Tề Gia thì dù có trả giá cao bao nhiêu, dù đại nhân đích danh chỉ tên cô, Ly Tâm cũng nhất quyết từ chối. Ai mà chẳng biết Tề Mặc sẽ không bao giờ tha cho kẻ dám động đến người và đồ vật của hắn, dù có phải tốn công tốn sức đuổi bắt kẻ đó đến tận chân trời góc bể. Ly Tâm không có khả năng dấu thân nên đời nào dám ăn trộm đồ của hắn.

Thấy Ly Tâm không thốt nên lời, Tề Mặc tiếp tục vuốt ve vết thương trên cổ cô. Hắn cất giọng lạnh lùng: "Nếu không phải tài nghệ lái xe của cô cũng tạm được, có ích cho chuyến đi đến Đông Nam Á của tôi lần này, thì dù cô có muốn đứng sau lưng tôi, muốn tôi tha mạng, cô cũng không có tư cách".

Ly Tâm thấy trong câu nói của Tề Mặc có ý uy hiếp. Không, không phải là sự uy hiếp mà là lẽ đương nhiên, cô liền cất giọng khản đặc: "Anh muốn nâng cao cơ hội sống sót của anh?"

Tề Mặc liền bật cười ha hả, vỗ vỗ lên mặt Ly Tâm: "Tôi thích người thông minh. Đây cũng là một trong những nguyên nhân tôi tha cho cô".

Ly Tâm cắn môi thầm nghĩ, thế lực của Tề Gia bao trùm cả châu Âu, châu Mỹ. Ở những khu vực đó họ là bá chủ. Còn "miếng thịt" Đông Nam Á trước đây do các thế lực khác tranh đoạt. Mảnh đất này tuy màu mỡ nhưng đông kẻ nhòm ngó, muốn thống trị không phải là chuyện dễ dàng.

Tề Mặc vừa đoạt được miếng thịt béo bở này. Tề Gia dù thế lực lớn đến mấy, Đông Nam Á đối với họ cũng là vùng đất mới nên sẽ chịu thiệt không ít. Đây là lý do Tề Mặc phải đích thân đến Đông Nam Á. Cũng có thể thấy, Tề Mặc đã có nghiên cứu kỹ về khu vực hỗn loạn này. Hắn mới đặt chân đến đây đã bị tấn công hai lần, Đông Nam Á quả nhiên là khu vực Tề Gia không thể xem thường. Việc chọn người lái xe chuyên nghiệp hạng nhất như Vua tốc độ trong thế giới ngầm làm tài xế của hắn sẽ nâng cao tỷ lệ thoát chết của Tề Mặc trong những cuộc đột kích bất ngờ. Sau khi hiểu ra mọi chuyện, Ly Tâm không khỏi nhăn mặt nhíu mày.

Thấy ánh mắt Ly Tâm lóe lên một tia châm biếm, Tề Mặc liền chà mạnh vết thương của Ly Tâm: "Cô đang miệt thị tôi?"

_________________
ღ☆.•° * Nhân sinh như mộng ღ Ái tình như mây ღ Phú quý như ảo ღ Hỏi thế gian có gì là thật?!* °•.☆ღ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ruby
Moderators
Moderators
avatar

Tổng số bài gửi : 63
Points : 97
Reputation : 0
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc   Mon Mar 19, 2012 1:19 pm

Chương 27: Đắp chăn bông

Ly Tâm khép hờ mi mắt: "Anh...Tề Mặc...gia chủ của Tề Gia vẫn cần chạy trốn?"

Nghe câu nói châm biếm của Ly Tâm, Tề Mặc liền kéo Ly Tâm lại gần, cánh mạnh vào vết thương trên cổ cô. Hắn cắn đau đến mức Ly Tâm hét lên, nhưng cô không thể chống cự nên đành để mặc hắn nghiến ngấu.

Một lúc sau, Tề Mặc mới bỏ ra. Nhìn cổ Ly Tâm rớm máu, hắn nói lạnh lùng: "Lơi là cảnh giác chính là bắt đầu của sự diệt vong". Đối với giới xã hội đen hở một chút là đòi lấy mạng, đừng có nói làm lão đại có thể sống lâu hơn người khác, nhiều lúc còn gặp nguy hiểm hơn. Người không sống trong giới hắc đạo như Ly Tâm không thể hình dung nổi.

Ly Tâm thấy ánh mắt của Tề Mặc đầy vẻ sát khí, nhưng không phải nhằm vào cô. Vết thương đau đớn trên cổ nhắc nhở cô, người đàn ông trước mặt là dã thú. Đạo đức, lý lẽ, pháp luật không thể trói buộc hắn. Hắn có thể làm mọi việc hắn muốn. Nghĩ đến đây, Ly Tâm cắn môi: "Anh không sợ tôi bán đứng anh?"

Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc nhếch mép cười. Hắn đưa tay lau vết máu do chính hắn tạo ra trên cổ Ly Tâm: "Cô có bản lĩnh đó?"

Thấy bộ dạng tự cao tự đại của Tề Mặc, Ly Tâm từ từ nhắm mắt. Chọc tức dã thú là một hành động ngu xuẩn, bây giờ cô phải chọn cách nín nhịn.

Ly Tâm vừa nhắm nghiền mắt, Tề Mặc liền gật đầu hài lòng. Hắn nhẹ nhàng kéo Ly Tâm vào lòng: "Nếu cô ngoan ngoãn, có lẽ tôi sẽ suy nghĩ đến chuyện tha mạng Tùy Tâm".

Ly Tâm giật mình, định nhổm dậy nhưng bị Tề Mặc giữ chặt, cô chỉ có thể vùi đầu vào cổ hắn. Ly Tâm trong lòng hoảng loạn, tay cô giữ chặt thắt lưng Tề Mặc.

Đáng chết thật, sao cô không nghĩ đến chuyện cô bị bắt, người của tổ chức ăn trộm cũng sẽ gặp rắc rối. Tùy Tâm lại là cộng sự của cô trong vụ ăn trộm miếng ngọc, nếu bị Tề Gia bắt được sẽ xảy ra chuyện lớn. Bản thân cô có thể giữ mạng sống, là vì Tề Mặc cần dùng đến cô. Đổi lại là Tùy Tâm sẽ rất nguy hiểm. Ly Tâm bất giác chửi thầm trong lòng.

"Anh tha cho chị ấy, tôi sẽ nghe theo lời anh". Ly Tâm bị giữ chặt gáy không thể ngóc đầu dậy, đành phải gối lên cổ Tề Mặc. Trên đời này cô không có người thân. Tùy Tâm là người duy nhất cô lo lắng và nhớ nhung. Sự tồn tại của Tùy Tâm còn hơn cả người thân, đó là màu sắc duy nhất trong cuộc đời cô.

Hồi lâu cũng không thấy Tề Mặc lên tiếng, bàn tay hắn siết chặt eo Ly Tâm, chặt đến mức khiến cô tức thở. Ly Tâm lập tức hiểu ra, đây là hành động Tề Mặc ngầm báo cho cô biết, cô không có tư cách đặt điều kiện với hắn. Ly Tâm nghiến răng nói khẽ: "Tôi sẽ nghe theo lời anh, xin anh đừng gây khó dễ cho chị ấy". Tay Tề Mặc mới từ từ thả lỏng eo Ly Tâm, cô do dự một lúc rồi đặt tay lên thắt lưng hắn.

Nửa tiếng trôi qua, Ly Tâm thấy Tề Mặc không có bất cứ phản ứng gì, hắn vẫn ôm chặt cô. Thế là thế nào? Hắn đã ngầm chấp nhận lời cầu xin của cô? Ly Tâm bất giác ngẩng đầu nhìn mặt Tề Mặc. Cô vừa hơi động đậy, Tề Mặc liền cau mày dùng sức ôm chặt cô hơn: "Ngủ đi". Ly Tâm lại nằm im không dám động đậy.

Một đêm mất ngủ, Ly Tâm mở trừng trừng mắt nằm trong lòng Tề Mặc đến lúc gần sáng. Cô phát hiện, trong khi ngủ Tề Mặc không buông vòng tay ôm cô. Có lúc hắn lăn đi lăn lại chẳng khác nào ôm một chiếc gối ngủ. Mặc dù không thể hiểu nổi hành động của Tề Mặc, nhưng đến lúc gà gáy, Ly Tâm bỏ lại tất cả sự nghi hoặc và lo lắng, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, phòng ngủ chính vang lên một giọng nói lạnh lùng chứa đựng sự tức giận, cắt ngang bầu không khí yên tĩnh trong ngôi biệt thự: "Dậy đi"

Ly Tâm đang ngủ say sưa, không cần biết ai đó có hài lòng hay không. Cô vùi mặt vào trong gối ngủ tiếp. Cả đêm qua cô bị đôi cánh tay cứng như thép của Tề Mặc ôm chặt, không thể động đậy nổi, mãi đến gần sáng mới chợp mắt một tý. Bây giờ cô đang ngon giấc, ai dám đánh thức, cô sẽ giết hắn.

"Bỏ tay ra!"

Cánh tay đột nhiên đau nhức, Ly Tâm đành phải mở mắt một cách bất mãn. Cổ tay đau quá, như sắp gãy đến nơi, khiến cô tỉnh táo ngay lập tức.

Ly Tâm nhướng mắt đối diện với đôi mắt vô cảm của Tề Mặc, cô bất giác chớp chớp mắt. Nhìn xuống cổ tay đau của mình, Ly Tâm mới phát hiện hóa ra nó đang bị Tề Mặc bóp chặt, thảo nào đau thế. Ly Tâm giật mình khi thấy một cánh tay cô đang ôm cổ Tề Mặc, như thể tối qua cô ôm Tề Mặc đi ngủ. Ly Tâm động đậy người. Chuyện xảy ra tối qua hiện rõ mồn một trong trí óc cô. Ly Tâm liền thả tay xuống, mắt vẫn không dời khỏi Tề Mặc.

"Lão đại, chuyện ngày hôm qua đã điều tra rõ rồi. Lão đại lúc nào xem xét ạ?" Hồng Ưng từ ngoài cửa hỏi vọng vào. Hắn nghe thấy bên trong có tiếng nói mới dám mở miệng xin chỉ thị.

Tề Mặc nhíu mày: "Chú toàn quyền xử lý".

"Vâng, thưa lão đại. Theo lịch trình đã định, hôm nay chúng ta sẽ đi Lý Trang. Lão đại lúc nào mới xuất phát ạ?" Hồng Ưng hỏi một cách dứt khoát. Anh ta không hỏi liệu có phải vì chuyện xảy ra ngày hôm qua mà lịch trình hôm nay bị hủy bỏ hay không. Anh ta hỏi thẳng bao giờ xuất phát, chứng tỏ anh ta hiểu rõ tính của Tề Mặc và tin tưởng thực lực của Tề Gia.

Tề Mặc giơ tay nhìn đồng hồ, trả lời ngắn gọn: "Hai mươi phút sau". Tiếng bước chân của Hồng Ưng nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn. Nhân lúc đó, Ly Tâm đi vào nhà tắm.

Nhìn gương mặt tiều tụy và vết bầm tím trên cổ mình, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Cô vỗ nước lạnh lên mặt rồi liếc nhìn bầu trời bao la bên ngoài cửa sổ. Tiếng chim hót líu lo trên cây cối trong khu biệt thự cách đó không xa. Ly Tâm cuộn tay thành nắm đấm, đấm mạnh vào mặt nước trong bồn. Sớm muộn gì cô cũng sẽ rời khỏi chỗ này, chắc chắn là vậy.

"Lại đây". Ly Tâm vừa từ phòng tắm ra ngoài, thấy Tề Mặc ngồi trên giường, tóc hắn ướt sũng nước nhỏ từng giọt xuống. Hắn không mặc đồ, trên người chỉ cuộn một chiếc khăn tắm. Bên cạnh hắn đặt đống quần áo là lượt phẳng phiu. Ly Tâm liền bước đến cầm chiếc khăn mặt lau đầu cho Tề Mặc. Cả đời này cô chẳng học thứ gì cho ra hồn, chỉ việc quan sát nét mặt là học rất nhanh.

Ly Tâm vừa đặt tay lên đầu Tề Mặc, hắn theo phản xạ định tung nắm đấm về phía cô. Nhưng ngay sau đó, Tề Mặc liền thả lỏng bàn tay. Bao nhiêu năm được người khác hầu hạ, thậm chí mặc quần áo cho hắn, nhưng không người nào dám động đến phần đầu của hắn vì đây là nơi nhạy cảm nhất. Đầu là bộ phận yếu ớt nhất của Tề Mặc, không chịu nổi bất cứ sự tấn công nào.

Lúc này, bàn tay Ly Tâm dịu dàng xoa nhè nhẹ trên đầu Tề Mặc. Hắn vốn có thể chất nhạy cảm trời sinh, nhưng sau khi ôm cô ngủ qua một đêm, hắn đã mất đi sự cảnh giác với cô. Tề Mặc không cảm thấy sự nguy hiểm từ Ly Tâm nên hắn mới mặc nhận hành động này của cô

_________________
ღ☆.•° * Nhân sinh như mộng ღ Ái tình như mây ღ Phú quý như ảo ღ Hỏi thế gian có gì là thật?!* °•.☆ღ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ruby
Moderators
Moderators
avatar

Tổng số bài gửi : 63
Points : 97
Reputation : 0
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc   Mon Mar 19, 2012 1:20 pm

Chương 28: Gối ôm

Ly Tâm không hề biết hành động rất bình thường của cô suýt nữa khiến cô gặp nguy hiểm. Sau khi lau khô tóc cho Tề Mặc, Ly Tâm cầm lấy bộ quần áo ở bên cạnh. Cô hơi nhíu mày gỡ chiếc khăn tắm duy nhất trên người hắn. Thân thể người đàn ông hiện ra khiến Ly Tâm đỏ bừng mặt trong giây lát. Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên cô tận mắt thấy một người đàn ông không mặc quần áo.

Tề Mặc không hề có phản ứng, hắn đứng dậy chờ Ly Tâm mặc đồ cho hắn. Ly Tâm cố giữ bình tĩnh, mặc theo thứ tự từ áo đến quần lên người Tề Mặc. Cô liếc nhìn thân hình rắn chắc và làn da màu mật ong của Tề Mặc. Người hắn xuất hiện rất nhiều vết sẹo, có vết thương trắng trắng tròn tròn, lại có vết sẹo là một đường dài trên ngực, trên đùi hắn.

Ly Tâm bất giác cau mày. Cô tưởng Tề Mặc sinh ra đã ngồi lên vị trí lão đại. Xem ra vị trí cao nhất không dễ dàng như cô nghĩ. Những vết sẹo này nói cho cô biết, hắn từng có một quá khứ như thế nào.

Sau khi hoàn tất việc mặc đồ, Tề Mặc không nói một câu cũng không tỏ bất cứ thái độ gì, hắn lập tức rời khỏi phòng. Ly Tâm chỉnh đốn lại quần áo của mình, rồi theo hắn ra ngoài. Từ hôm nay trở đi, nhiệm vụ quan trọng của cô không phải tìm cách bỏ trốn mà làm thế nào để tìm ra tung tích của Tùy Tâm. Hy vọng Tề Mặc thả người còn khó hơn mong trời mưa đỏ ấy chứ.

"Cô sao vậy?" Hồng Ưng đứng ở góc rẽ đột nhiên lên tiếng, làm Ly Tâm giật bắn mình.

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Hồng Ưng. Cô sờ lên cổ, cất giọng vô cảm: "Anh không biết nhìn?"

Hồng Ưng đã sớm phát hiện ra vết bầm tím và vết răng trên cổ Ly Tâm, anh ta ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt bình thản của Ly Tâm. Ánh mắt cô bình thản đến mức kỳ lạ, khiến người khác không thể đoán ra suy nghĩ chân thực của cô, đây là một điều đáng sợ. Một người luôn tỏa sáng như Ly Tâm đột nhiên hết phát sáng, nhất định không phải là chuyện tốt đẹp.

Ly Tâm chỉ liếc qua Hồng Ưng mà không hề dừng bước. Trên đời này cô ghét nhất bị người khác uy hiếp và dắt mũi. Với Tề Mặc, cô chẳng còn cách nào khác. Về phần Hồng Ưng, cô chẳng cần phải lấy lòng anh ta. Tâm trạng của cô bây giờ khá tệ nên Hồng Ưng đừng mong cô nói chuyện tử tế với anh ta.

"Lão đại bị mất ngủ, thường ngủ không ngon giấc. Nhưng khi ôm cô, lão đại lại có thể nghỉ ngơi rất tốt".

Hồng Ưng cất giọng nói trầm thấp từ phía sau, khiến Ly Tâm dừng bước quay đầu ngay lập tức. Hồng Ưng chậm rãi mở miệng: "Cô đừng phản kháng lão đại, cũng đừng có ý định bỏ đi. Lão đại không bao giờ để người của anh ấy chịu thiệt. Nhưng nếu cô muốn trở thành kẻ thù....Đây không phải là lời uy hiếp, mà tôi muốn nhắc nhở cô, cái chết không phải là tận cùng. Chắc cô hiểu ý tôi rồi chứ?"

Ly Tâm nhíu mày nói lạnh lùng: "Anh định uy hiếp tôi?"

Hồng Ưng lắc đầu: "Cô nên biết đây không phải là lời uy hiếp. Lão đại rất nhạy cảm với hơi thở con người. Vậy mà hơi thở của cô có thể khiến lão đại cảm thấy an tâm". Cảnh tượng trên ô tô ngày hôm qua khiến anh ta vô cùng kinh ngạc. Bao nhiêu năm nay Hồng Ưng chưa từng thấy Tề Mặc gần gũi ai. Đến mấy thuộc hạ thân tín nhất cũng không lại gần hắn trong phạm vi một mét. Vậy mà Ly Tâm có thể ở trong lòng hắn yên lành, hai người lại ngủ chung suốt một đêm. Qua chuyện này bọn họ có thể xác định, Ly Tâm đúng là có khả năng giúp Tề Mặc ổn định tinh thần.

Nghe Hồng Ưng nói vậy, Ly Tâm bất giác nhăn mặt. Thảo nào đêm qua Tề Mặc chỉ ôm cô ngủ mà không có bất cứ hành động nào khác. Hóa ra, hắn thật sự coi cô là gối ôm của hắn. Nghĩ đến đây, sự phẫn nộ của Ly Tâm đối với Tề Mặc giảm đi chút ít. Việc hắn xem cô như gối ôm và thuốc ngủ cũng chẳng phải là vấn đề nghiêm trọng gì.

"Cô hãy cứ ở lại đây đi. Chỉ cần cô còn ở bên cạnh lão đại một ngày, Lam Bang và tổ chức ăn trộm chẳng thể làm gì cô. Hơn nữa, dù cô có muốn hay không, bây giờ cô đã dính đến Tề Gia rồi. Giới hắc đạo ở Đông Nam Á đều biết, lão đại gần đây xuất hiện một người đàn bà bên cạnh, dù trước kia anh ấy nổi tiếng không bao giờ gần gũi nữ sắc. Nếu không có sự bao bọc của lão đại, cô sẽ có kết cục như thế nào chắc cô cũng biết. Động đến người của lão đại sẽ phải trả một cái giá vô cùng đắt. Ở bên lão đại là nơi an toàn nhất của cô bây giờ. Chỉ cần cô không làm trái ý lão đại, cô sẽ sống rất tốt".

Hồng Ưng chăm chú nhìn Ly Tâm. Những lời nói vừa rồi vượt qua phạm vi chức trách của anh ta. Nếu không phải quá bất ngờ về chuyện Ly Tâm có thể giúp Tề Mặc ngủ ngon giấc, anh ta cũng sẽ không nói những lời này với cô. Lời khuyên này là cực hạn những điều anh ta có thể nói ra.

Ly Tâm thấy Hồng Ưng khuyên nhủ xong lập tức quay người bỏ đi, cô bất giác bĩu môi. Không ngờ Hồng Ưng lại nói với cô những lời này, xem ra anh ta đã coi cô là người đàn bà của Tề Mặc. Ly Tâm sờ vết răng cắn trên cổ mình rồi đi về phía nhà ăn. Họ muốn hiểu nhầm thế nào cũng được.

"Cô chỉ còn hai phút thôi đấy". Hoàng Ưng bước ra từ phòng chính, cau mày khi thấy Ly Tâm đi về phía nhà ăn.

Ly Tâm sững lại: "Sao thế? Tôi vẫn còn chưa ăn sáng".

Hoàng Ưng sờ khẩu súng loại hình mới nhất trên tay, giắt vào thắt lưng rồi đi ra ngoài: "Lời của lão đại là mệnh lệnh. Nếu cô không muốn nghe thì đơn giản thôi...". Anh ta vừa nói vừa quay người, giơ ngón tay nhắm bắn về phía Ly Tâm. Sau đó, anh ta nở nụ cười ngạo màn rồi bước đi.

Ly Tâm chửi thầm trong lòng, tên Tề Mặc này lắm quy tắc quy định thế không biết. Cô giơ tay nhìn đồng hồ, vẫn còn một phút bốn mươi giây. Mắt Ly Tâm đảo quanh rồi cô chạy như bay về phía nhà bếp. Nghe tiếng bước chân chạy gấp gáp, Hoàng Ưng liền quay đầu. Anh ta trợn mắt nhìn theo bóng Ly Tâm, lẽ nào cô nàng dám chống lại mệnh lệnh của lão đại?

Hai chiếc xe Hummer và hai chiếc Cadillac đỗ thành hàng ở cổng biệt thự. Mọi người đều có mặt đầy đủ, Tề Mặc cũng đã ngồi yên vị trên xe. Chỉ còn thiếu đúng một người, đó là siêu trộm Ly Tâm, lái xe riêng kiêm đầy tớ, kiêm gối ôm của Tề Mặc.

"Cô ta làm gì vậy? Không biết bao nhiêu người đợi một mình cô ta?" Hồng Ưng tỏ ra không hài lòng.

Hoàng Ưng liếc Tề Mặc qua gương chiếu hậu. Anh ta thấy hắn tựa vào ghế xe, gương mặt vô cảm, không một tia tức giận cũng không ôn hòa, nhưng vẫn toát vẻ lạnh lẽo đáng sợ. Hoàng Ưng trầm mặc một lúc: "Vẫn còn mười giây".

Hoàng Ưng vừa dứt lời, một cơn lốc thổi từ trong biệt thự ra ngoài, mang theo Ly Tâm. Ly Tâm chạy nhanh như tia chớp. Trong ba giây cuối cùng, cô lên xe, ngồi vào vị trí, nổ máy rồi lên tiếng: "Chúng ta đi đâu?"

Hoàng Ưng bất giác nhíu mày, cô nàng này căn thời gian chuẩn thật. Anh ta liền thò tay ra ngoài cửa vẫy chiếc xe dẫn đường đỗ phía trước. Chiếc xe từ từ lăn bánh, Ly Tâm liền bám theo.

"Cô vừa làm gì vậy?" Tề Mặc bây giờ mới mở miệng. Ly Tâm vừa lái xe vừa giơ đồ ăn sáng lên vẫy vẫy.

Tề Mặc lập tức cau mày. Hoàng Ưng ngồi bên cạnh Ly Tâm thấy Tề Mặc không nói gì, anh ta không dấu nổi sự hiếu kỳ: "Cô căn thời gian rất chuẩn xác".

Ly Tâm vừa lái xe vừa ngoạm đồ ăn và cất giọng khàn khàn: "Đừng quên tôi từng làm nghề gì".

_________________
ღ☆.•° * Nhân sinh như mộng ღ Ái tình như mây ღ Phú quý như ảo ღ Hỏi thế gian có gì là thật?!* °•.☆ღ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ruby
Moderators
Moderators
avatar

Tổng số bài gửi : 63
Points : 97
Reputation : 0
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc   Mon Mar 19, 2012 1:21 pm

Chương 29: Nghề phát tài

Muốn trở thành kẻ trộm không khó, nhưng nếu muốn trở thành siêu trộm, yếu tố cần trang bị đầu tiên chính là khái niệm thời gian. Nếu anh không có năng lực phán đoán thời gian chuẩn xác, anh sẽ vĩnh viễn không đạt đến tiêu chuẩn siêu trộm. Một trong những nguyên nhân khiến Ly Tâm có thể trở thành siêu trộm xuất sắc, là cô căn thời gian vô cùng chuẩn xác. Mà tiêu chí của sự chuẩn xác tính bằng giây chứ không phải bằng phút.

Hoàng Ưng nghe xong liền bóp bóp trán. Anh ta thật sự quên mất người đàn bà này là một trong những siêu trộm nổi tiếng thế giới, đồng thời là Ám Vân của giới đua xe chợ đen. Hai thân phận này gộp lại, danh tiếng của cô ở cả hắc bạch đạo có khi còn hơn anh ta ấy chứ. Nhân vật hàng top trong giới đạo chích, vua tốc độ của giới đua xe đó bây giờ bị giữ ở bên lão đại, khiến Hoàng Ưng quên mất lai lịch hoành tráng của Ly Tâm. Anh ta đột nhiên thấy mình quá thất bại.

Hoàng Ưng bất giác liếc nhìn vết cắn và vết bầm tím trên cổ Ly Tâm, rồi đảo mắt xuống đôi chân chạy như bay của cô. Anh ta thầm nghĩ, ở bên cạnh lão đại, dù danh tiếng của cô có lên tận trời mây, cô cũng phải cúi đầu khuất phục.

Hồng Ưng cau mày khi thấy Ly Tâm vừa ăn vừa lái xe: "Bỏ xuống đi, còn ra thể thống gì nữa".

Ly Tâm tất nhiên không thèm để ý đến lời nói của Hồng Ưng, cô phản bác: "Tôi không phải là người hầu của anh. Anh không có tư cách ra lệnh cho tôi". Vớ vẩn, cô buộc phải nhẫn nhịn Tề Mặc, do hắn nắm được nhược điểm của cô. Dựa vào gì cô cũng phải nghe theo Hồng Ưng. Lần này cùng Tề Mặc ra ngoài , chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra, tên lửa đạn đạo, xe tăng ở đâu đó chờ hắn cũng không biết chừng. Ăn no chạy sẽ nhanh hơn, việc nhét đầy bụng tuyệt đối có tác dụng trong lúc bỏ trốn.

Miệng nói thì nói vậy, nhưng Ly Tâm vẫn đưa mắt quan sát phản ứng của Tề Mặc qua gương chiếu hậu. Hồng Ưng không thể lấy mạng cô, nhưng Tề Mặc hoàn toàn có thể.

Tề Mặc vốn trầm mặc ở hàng ghế sau. Thấy Ly Tâm liếc nhìn mình, hắn liền tung ánh mắt cảnh cáo hết sức lạnh lùng về phía cô.

Ly Tâm thấy Tề Mặc không hài lòng với hành vi của cô, nhưng hắn chỉ đưa mắt cảnh cáo, không động thủ cũng không lên tiếng cấm đoán. Cô liền cười hì hì, cầm một miếng bánh Tam minh trị (bánh mỳ kẹp) đưa về phía sau cho Tề Mặc. Cô sẽ cố gắng hết sức làm một đầy tớ "tốt". Một khi cô thành công trong việc lấy lòng Tề Mặc và được hắn tin tưởng, hắn sẽ lơi là cảnh giác với cô. Đến lúc đó, cô có thể bắt đầu lần mò tung tích của Tùy Tâm. Đây là chiêu Ly Tâm học được lúc còn ở tổ chức ăn trộm. Nếu không phải là người nghe lời nhất, thì dù thành tích có tốt đến mấy, có hợp ý các đại nhân đến mấy, cô cũng không thể có cơ hội rời khỏi tổ chức.

Hồng Ưng cau mày khi thấy Ly Tâm giơ tay đưa đồ ăn sáng cho Tề Mặc. Hoàng Ưng vừa kinh ngạc vừa buồn cười, hắn liếc mắt qua gương chiếu hậu. Theo Tề Mặc bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên anh ta chứng kiến cảnh này. Hoàng Ưng giả vờ nhìn ra ngoài cửa xe, đuôi mắt vẫn cười cười.

Trước hành động của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Chú ý lái xe".

Thấy Tề Mặc không tỏ ra tức giận, Ly Tâm nhún vai. Không ăn thì thôi, cô đã chia đồ ăn rồi đấy nhé, sau này đừng nói cô không làm tròn bổn phận của một người hầu. Ly Tâm rút tay lại, vừa lái xe vừa nhanh chóng giải quyết bữa sáng.

Đoàn xe đi từ khu ngoại ô này đến một khu ngoại ô khác, trên đường không gặp bất cứ sự cố nào. Ly Tâm cảm thấy hơi kỳ lạ, đồng thời cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Chẳng có ai muốn ngày ngày sống trong cảnh bắt giết nhau.

Đoàn xe tới một nơi có vẻ hoang vắng, vượt qua trùng trùng trạm gác. Khi Ly Tâm dừng xe, cô liền bị biển hoa trước mắt mê hoặc. Biển hoa mênh mông bát ngát như tới tận đường chân trời, màu sắc rực rỡ, những bông hoa đẹp một cách kỳ dị.

"Tề lão đại!"

Một đám đàn ông mặc complet chỉnh tề đứng thành hàng bên lề biển hoa, cung kính cúi gập người chào Tề Mặc đang từ trên xe bước xuống. Người đàn ông trung niên đứng đầu tiên lộ vẻ mặt không cam tâm tình nguyện, nhưng không thể không cúi đầu bước lên dẫn đường cho Tề Mặc.

Ly Tâm cũng xuống xe, cô ngửi mùi thơm của hoa do cơn gió thổi đến, một mùi thơm ngọt ngào muốn say. Ly Tâm đột nhiên cảm thấy tức ngực, mùi hương hoa này hình như không bình thường.

"Đừng có ngửi". Một giọng nói trầm trầm vọng đến từ phía sau. Ly Tâm không quay đầu, người đi sau cô là Hoàng Ưng.

"Lại đây". Tề Mặc đi trước cũng không ngoảnh đầu, chỉ cất giọng lạnh lùng.

Ly Tâm đầu óc bắt đầu quay cuồng, đi nhanh hai bước đến bên Tề Mặc. Tề Mặc giơ tay giữ chặt đầu Ly Tâm ép vào vai mình, rồi đưa cô tiến về phía trước.

Mắt và mũi Ly Tâm bị bịt chặt bởi đầu vai Tề Mặc, cảm giác choáng váng từ từ biết mất. Ly Tâm vừa sải bước rộng theo Tề Mặc vừa định ngẩng đầu nhìn biển hoa. Tuy nhiên, Tề Mặc giữ chặt đầu cô, không cho cô cơ hội ngắm nhìn. Họ nhanh chóng đi qua biển hoa. Vào trong một tòa nhà toàn bằng kính, Tề Mặc mới thả cô ra.

"Tề lão đại, vụ làm ăn này có thể kiếm rất nhiều tiền, bỏ đi thì tiếc quá. Nếu Tề lão đại không làm, hay là lão đại để chúng tôi làm. Mỗi năm, chúng tôi sẽ nộp cho Tề Gia một khoản nhất định, như vậy có được không?". Tề Mặc vừa ngồi xuống, Ly Tâm còn chưa kịp bước ra đằng sau lưng hắn, người đàn ông trung niên đã vội vàng lên tiếng với vẻ gấp gáp.

"Ông muốn làm?" Tề Mặc tựa vào ghế sofa nhìn người đàn ông trung niên trước mặt bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Người đàn ông trung niên gật đầu lia lịa: "Về vấn đề tôi phải nộp bao nhiêu, chúng ta có thể thương lượng. Tề lão đại, anh hãy ra giá đi!".

Tề Mặc nhếch mép: "Thương lượng? Ông nghĩ ông xứng đáng thương lượng với tôi?"

Ly Tâm thấy người đàn ông trung niên tím tái mặt, cô bất giác cau mày. Tên Tề Mặc này ngạo mạn quá, chẳng nể mặt người khác chút nào. Tuy nhiên, gia chủ của Tề Gia hoàn toàn có quyền hống hách. Ly Tâm đột nhiên thấy thương hại người đàn ông đó. Ông ta bị uy hiếp, bị coi thường giống như cô.

"Không dám, không dám. Tôi đã dùng sai từ rồi ạ. Đây là một nghề làm ăn phát tài quan trọng ở Đông Nam Á. Tề lão đại không thể một câu hủy bỏ. Ở đây còn vô số người trông chờ vào nó, Tề lão đại..."

Ly Tâm nhìn người đàn ông trung niên đang phẫn nộ nhưng buộc phải quỳ gối trước mặt, rồi cô đưa mắt về chiếc ghế sofa nhỏ ở góc bên cạnh. Tối qua ngủ không ngon giấc, bây giờ cô rất buồn ngủ. Nhìn xuống thấy Tề Mặc đang ngồi quay lưng lại phía mình, Ly Tâm liền nhón nhân, lặng lẽ đi về phía chiếc ghế. Trước ánh mắt uy hiếp của Hồng Ưng và Hoàng Ưng, Ly Tâm chỉ cười cười. Cô hoàn toàn không thèm để ý đến hai người bọn họ.

Ly Tâm cuộn người trên ghế sofa, tìm một tư thế thoải mái nhất chuẩn bị nhắm mắt ngủ. Dù sao đối phương cũng chỉ để một người đàn ông ở bên trong. Tề Mặc lại không nhìn thấy cô, hiếm có cơ hội nghỉ ngơi tốt như vậy.

Chít, chít. Vừa nhắm mắt, chiếc hoa tai của Ly Tâm đột nhiên rung nhẹ. Ly Tâm giật mình mở mắt, giơ tay phải sờ lên hoa tai. Đây là đồ công nghệ cao được ngụy trang thành chiếc hoa tai. Qua sự điều chỉnh của Ly Tâm, nó vừa có thể tiến hành liên lạc, đồng thời phát hiện tần suất ở cự ly gần. Ly Tâm sờ chiếc hoa tai thử chỉnh tần số khác, chiếc hoa tai lại nằm im.

_________________
ღ☆.•° * Nhân sinh như mộng ღ Ái tình như mây ღ Phú quý như ảo ღ Hỏi thế gian có gì là thật?!* °•.☆ღ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Ruby
Moderators
Moderators
avatar

Tổng số bài gửi : 63
Points : 97
Reputation : 0
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc   Mon Mar 19, 2012 1:21 pm

Chương 30: Con cào cào trên đầu sợi dây

Ly Tâm liền ngồi dậy, nếu là tần suất bình thường cô không thể không thu được. Lẽ nào đây là sóng từ, hoặc là một loại tần suất đặc biệt. Nếu là loại đó, nó có khả năng gây nguy hiểm rất lớn.

Ly Tâm đứng dậy, chiếc hoa tai của cô ngừng rung. Ly Tâm ngồi xuống, trên tai lại xuất hiện chấn rung. Ly Tâm bất giác ngồi xổm trên nền nhà, lần mò về nơi chiếc hoa tai càng rung mạnh.

Bên góc tường có một chậu cây cảnh hoàn toàn không gây sự chú ý. Ly Tâm quan sát chậu cây cảnh kỹ lưỡng, phát hiện ở dưới gốc cây có một cái cúc rất nhỏ như con bọ, trên đó nối sợi dây mỏng như sợi tơ có màu giống hệt thân cây. Ly Tâm cảm thấy hoa tai càng rung mạnh, đây là sóng âm được điều khiển bởi máy vi tính.

Ngó nghiêng chiếc cúc một hồi, Ly Tâm sờ tay lên trán rồi đứng dậy. Cô ngoảnh đầu nhìn Tề Mặc đang ngồi im lặng quay lưng về phía cô. Người đàn ông này không biết có bao nhiêu kẻ thù mà đi đến đâu cũng xuất hiện mấy đồ nguy hiểm. Ly Tâm đâm ra nghi ngờ, con người luôn rơi vào hoàn cảnh nguy khốn như Tề Mặc liệu có phải ông trùm hắc đạo lừng danh Âu Mỹ.

Cứu hay không cứu hắn? Cứu thì cô không tình nguyện mấy. Không cứu, Tùy Tâm còn ở trong tay hắn. Ly Tâm trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cô nghiến răng một hồi rồi từ từ đi về phía Tề Mặc. Có thể không cứu hắn sao? Hồng Ưng nói đúng, bây giờ cô chỉ là con cào cào trên đầu sợi dây. Ở mảnh đất Đông Nam Á này, dù sao ở bên cạnh Tề Mặc cũng an toàn hơn khi cô chỉ có một thân một mình.

"Tề lão đại, anh có thể để một con đường sống cho chúng tôi?" Ly Tâm chưa bước tới chỗ Tề Mặc, cô đã nghe thấy giọng nói đầy phẫn nộ và tuyệt vọng của người đàn ông trung niên. Bàn tay ông ta dưới gầm bàn cuộn chặt thành nắm đấm.

Tề Mặc không liên tiếng, nhưng từ người hắn tỏa ra sát khí đáng sợ, đến mức Ly Tâm ở đằng sau cũng có cảm nhận rõ ràng. Ly Tâm liếc thấy người đàn ông trung niên nghiến răng, bàn tay dưới gầm bàn giả vờ vô tình chạm vào chiếc cúc trên cổ tay áo. Cô liền xông đến với vẻ mặt tươi cười: "Mọi người có gì từ từ thương lượng. Con đường sống này cũng không phải không có lối thoát ". Nói xong, cô vòng qua ghế sofa ngồi lên đùi Tề Mặc.

Tề Mặc nhíu mày nhìn Ly Tâm ngồi trên đùi mình cười tít mắt. Người đàn ông trung niên sững người trong vài giây, ông ta ngập ngừng hỏi Ly Tâm: "Ý cô là gì?"

Ly Tâm liếc qua người đàn ông rồi quay sang Tề Mặc. Cô giơ hai tay ôm cổ hắn cười nói: "Tiền thì chẳng có ai chê nhiều cả. Có cơ hội kiếm tiền sao anh còn bỏ đi. Anh không muốn làm thì để em là được rồi. Dù sao em cũng có hai phần vạn cổ phần đúng không nào. Em không sợ tiền nhiều đâu".

Tề Mặc lạnh lùng nhìn Ly Tâm đang đong đưa lơi lả. Hắn cảm thấy sau lưng có gì đó lạ thường, đáy mắt hắn lóe lên một tia cảnh giác. Tề Mặc chậm rãi đưa tay ôm chặt eo Ly Tâm. Đôi mắt hắn nhìn chăm chú Ly Tâm, miệng hơi nhếch lên: "Em muốn tham gia vụ này cũng không phải không được".

Ly Tâm liền nở nụ cười rạng rỡ: "Đã bàn xong rồi đấy nhé. Chuyện của em anh không được can thiệp đâu đấy. Em muốn tìm đối tác nào, đó là việc của em".

Nghe Ly Tâm và Tề Mặc nói vậy, người đàn ông trung niên liền cười tươi với Ly Tâm: "Tề phu nhân, hay cô thử xem xét chúng tôi đi. Chúng tôi làm nghề này lâu rồi, lại có sẵn một đường dây riêng, nhất định sẽ một vốn bốn lời. Tề phu nhân, chúng tôi tuyệt đối không làm cô thất vọng".

Ly Tâm bất giác trừng mắt nhìn Tề Mặc. Tề phu nhân, ai là Tề phu nhân ở đây? Cô vẫn là gái chưa chồng tự nhiên trở thành phu nhân gì chứ. Tuy nhiên, cô vẫn giữ nụ cười trên môi: "Xem xét các ông không phải không được. Có điều, ông vừa tỏ thái độ rất không tốt với Mặc của tôi. Thái độ này...". Ly Tâm kéo dài giọng nói, môi nở nụ cười tươi, nhưng ánh mắt của cô lóe lên tia phẫn nộ, trong lòng thấy buồn nôn. "Mặc" gì chứ, "ma" thì đúng hơn (từ Mặc và từ Ma quỷ đồng âm).

Người đàn ông trung niên hốt hoảng đứng dậy cúi người cung kính: "Tề lão đại, Tề phu nhân, tôi..."

Người đàn ông chưa kịp dứt lời, Hồng Ưng và Hoàng Ưng nãy giờ vẫn đứng sau lưng Tề Mặt đột ngột xông đến như tia chớp. Bọn họ giữ chặt hai tay người đàn ông bẻ quặt ra phía sau, khiến ông ta cảm thấy xương khớp như bị gãy rời.

"Các người làm gì vậy...A...". Người đàn ông phẫn nộ kêu lên, tay càng bị Hồng Ưng giữ chặt hơn.

Lúc này, Ly Tâm mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đảo mắt qua Hồng Ưng và Hoàng Ưng. Không tồi, hai anh chàng này đọc hiểu chữ cô viết trên lưng Tề Mặc, quả nhiên là người được huấn luyện bài bản. Nếu bọn họ không hiểu ý, không biết cô còn phải nói với Tề Mặc bao lời thân mật ngọt ngào nữa.

Ly Tâm đứng dậy, quan sát kỹ lưỡng hàng cúc áo trên người đàn ông trung niên. Công tắc khởi động quả nhiên nằm ở tay áo. May mà cô phát hiện kịp thời, nếu không hậu quả khó lường.

"Thứ gì vậy". Tề Mặc lên tiếng khi nhìn thấy Ly Tâm lấy ra chiếc cúc từ tay áo người đàn ông trung niên.

Ly Tâm chậm rãi mở miệng: "Lẽ nào Tề Gia các anh không có mấy thứ công nghệ cao này? Tôi thật sự không thể hiểu nổi tại sao các anh có thể làm lớn đến như vậy. Danh tiếng của Tề Gia chỉ là hữu danh vô thực thôi sao? Các anh còn xưng bá ở Châu Âu, Châu Mỹ nữa cơ đấy. Xem ra, người trong giới ở bên đó chỉ là một thùng cứt".

Tề Mặc lập tức sa sầm nét mặt: "Mộc Ly Tâm".

Nhìn gương mặt tối sầm của Tề Mặc, Ly Tâm trề môi: "Tôi chỉ nói đúng sự thật mà thôi. Tôi mới đi theo anh có mấy ngày, suýt mất mạng những ba lần. Anh thử nói xem, anh làm lão đại kiểu gì thế". Vừa nói, Ly Tâm vừa sải bước dài đi ra bên ngoài.

Tề Mặc vươn cánh tay dài giữ chặt tay Ly Tâm. Ly Tâm giơ bày tay còn lại nắm lấy cổ tay Tề Mặc: "Đi thôi, ở đây có thứ còn ghê gớm hơn cả bom. Anh muốn ở lại thì ở nhưng đừng có liên lụy tôi". Ly Tâm nói xong liền đi ra ngoài, kéo theo cả Tề Mặc. Tề Mặc nhíu mày nhìn Hồng Ưng và Hoàng Ưng, rồi bước theo Ly Tâm.

"Rốt cuộc ở trong đó có thứ gì? Người của chúng tôi đã kiểm tra từng ly từng tý, không tìm thấy mấy thứ bom đạn thuốc nổ có thể khiến chúng ta bị thương". Hồng Ưng lên tiếng hỏi Ly Tâm.

Cả đám người nhanh chóng ra khỏi biển hoa. Cảm thấy mình đã ở nơi an toàn, Ly Tâm liền đưa chiếc cúc cho Tề Mặc: "Hãy bóp nát nó". Cô vừa nói vừa nấp sau lưng Tề Mặc.

_________________
ღ☆.•° * Nhân sinh như mộng ღ Ái tình như mây ღ Phú quý như ảo ღ Hỏi thế gian có gì là thật?!* °•.☆ღ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc   

Về Đầu Trang Go down
 
[Tiểu Thuyết] Đạo Tình - Chu Ngọc
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
 Similar topics
-
» Bài bình luận của thuyền trưởng Tiếu Văn Kinh
» Basic Ship Theory - Lý thuyết tàu cơ bản
» Hướng dẫn đổi hộ chiếu phổ thông và hộ chiếu thuyền viên sắp hết hạn
» Lớp tiếng Anh chuyên ngàng cho Thuyền Viên
» Trung tâm làm sổ thuyền viên,hộ chiếu thuyền & chứng chỉ trực ca cho thuyền viên

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Âm Nhạc Không Biên Giới :: Không gian văn hóa :: Nhà sách-
Chuyển đến