Âm Nhạc Không Biên Giới

Âm nhạc kết nối trái tim
 
IndexIndex  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Latest topics

Share | 
 

 [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:19 pm

Vị hôn phu bất đắc dĩ
Tác giả: Tinh Dã Anh
Type-er: Vanila
Nguồn: vanilas2chocolate.wordpress.com
Văn án:
Tô Gia Áo, một cô gái thời đại mới có tư tưởng và địa vị tân tiến, lại lâm vào tình trạng dở khóc dở cười. Chẳng hiểu vì sao trên trời lại rơi xuống một vị hôn phu rất xinh đẹp, hơn nữa lại còn rất “thuỳ mị nết na”, nấu ăn cực ngon, yếu ớt dịu dàng gọi cô là “thê quân”, nhưng ai mà cần một ông chồng trong sáng đến độ chán ngấy như thế chứ! Dạng cô thích phải như Tiêu Yêu Cảnh, dáng người cao ráo, nút áo chỉ cài đến nút thứ ba, bước đi phóng khoáng tự nhiên, phong lưu mê hoặc, thỉnh thoảng đốt một điếu thuốc, vẻ nửa ưu tư, nửa thâm tình, nửa u buồn, nửa rực rỡ. Nhưng vòng phượng trên tay cô – tín vật đính ướcgiữa hai nhà – đã khởi động, khiến đàn ôngtư năm tuổi trở lên hễ chạm vào cô là xịt máu mũi, đến ông bố của cô mà cũng không tha. Tô Gia Áo phải làm sao để từ bỏ cuộc hôn nhân kỳ lạ mà mình không hề mong muốn này? Làm sao đẻ cô mở khoá quy tắc gia tộc, xướng bài “nam nữ bình đẳng”, dâng hiến tình yêu của mình cho nhân loại.
Mở đầu:
Anh có biết người đàn ông đích thực phải như thế nào không?
Dịu dàng, hiền thục, tam tòng tứ đức, tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ. Đông Nữ tộc đã qui định như thế.
Anh cướp hết nghề của phụ nữ rồi, còn cần tôi làm gì?
Để tôi bảo anh biết đàn ông phải thế nào nhé! Anh ấy phải cao ráo, nút áo chỉ cài đếnnút thứ ba, dáng đi phóng khoáng tự nhiên, dáng đứng tự nhiên phong lưu, thỉnh thoảng châm một điếu thuốc, một tay bóp cằm, cúi xuống phả một làn khói vào mặt tôi, nói với tôi bằng vẻ nửa thê lương nửa thâm tình, nửa bất lực nửa đau thương, nửa rạng rỡ: “Cưng à, từ hôm nay,cưng là người của anh”.
Em thích dạng… thú tính thế à?
Được, em muốn đi phong lưu đa tình kia thế nào cũng được, anh sẽ không hỏi. Nhưng nếu chúng ta không bàn chuyện cưới hỏi trước thì cả đời này em cũng không thể làm một người phụ nữ thú tính thế được.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:20 pm

Quyển 1: “Yêu” võ dương oai
Chương 1:
Tỏ tình thất bại, ác mộng thành thật
“Em thích anh!”
“… Cô là ai?”
“Em họ Tô, tên là Gia Áo, có nghĩa là chiếc áo nhỏ là tâm giao của nhà họ Tô, mẹ hy vọng em mãi mãi là tâm giao của bà!”
“…”
“Nhưng, em không dịnh làm tâm giao của bà, em muốn làm tâm giao của anh, bởi vì… em thích anh!”
“Sau đó thì sao?”
“Hả? Sau… sau đó? Sau đó, em và anh, chúng ta…”
“Muốn yêu đương à?”
Gật đầu lia lịa, gật đầu lia lịa.
“Xin lỗi nhé, tôi không thích gái trinh.”
“…”
“Muốn kết hôn?”
Hy vọng trùng trùng, gật đầu liên tục.
“Cô học thuộc tam tòng tứ đức đã rồi hãy xuất hiện.”
Ê? Gì vậy? Anh ấy đi rồi? Đi mà không hề lưu luyến!!!
Tam… tam tòng tứ đức? Thứ quái quỷ gì thế? Ở thế kỷ hai mươi mốt này, thời đại mà vệ tinh bay toán loạn, phụ nữ nắm quyền, nam giới quỳ lạy bà chủ, cô, Tô Gia Áo, một thiếu nữ thời đại mới có tư tưởng và địa vị tân tiến, tại sao lại thích một tên vẫn còn chạy theo tàn dư của phong kiến thế này kia chứ?
“Ding ding ding…”
Một hồi chuông di động vang lên, Tô Gia Áo bực bội nhìn màn hình hiển thị, hoá ra là cô em dưới trướng của mình, Tiêu Oai. Lập tức cảm thấy sống mũi cay cay, tâm trạng muốn được an ủi, cảm thông, chia sẻ trỗi dậy, cô run rẩy đưa điện thoại áp vào tai:
“Tiểu Oai…”
Giọng nói tràn ngập bi thương và thấm đẫm chất thất tình khổ sở vừa thoát ra, đầu dây bên kia đã gào khóc kinh thiên động địa với tốc độ còn kinh khủng hơn cả cô, tranh đoạt để lên tiếng trước, hoàn toàn chiếm lĩnh cơ hội kể khổ, xả stress lẫn tìm người kia làm thùng rác.
“Chị Tiểu Áo ơi!! Em không thiết sống nữa đâu! Hu hu hu!!”
“Ê… gì đấy?” Tại sao từ ngữ của cô lại chạy tọt vào họng người khác rồi, hơn nữa lại còn vang lên với giọng điệu thê thảm, khóclóc rên rỉ hơn cả cô nữa?
“Em thất tình rồi… Hu hu hu!!!”
“Hả… hả?!” Sao đến cả thất tình học cũng học theo cô vậy, để cô than vãn, xả stress trước đi, cô không muốn bị làm thùng rác trong cái thời điểm cực kì khổ não này đâu!
“Anh ấy nói chúng ta trang điểm quá đậm, doạ bạn bè chết khiếp, thu phí bảo kê, chúng ta là những đứa con gái bất lương mà anh ấy ghét nhất, là đồ con gái hư hỏngkhông biết xấu hổ, không đoan trang, ức hiếp nam sinh, lại còn biến họ thành thứ đàn ông xấu xa chuyên hút thuốc, uống rượu, chọc ghẹo con gái nhà lành…”
“Đùng!”
Tô Gia Áo như bị đạp phải đuôi!
“Khốn kiếp, thằng nhóc thối tha, khốn nạn của nhà nào hả, dám nói chị như thế, đưa chị số điện thoại của hắn mau, chị không đập cho hắn mặt mũi nở đầy hoa đào thì hắn sẽ không biết tại sao hoa lại đỏ như thế!”
“Đúng đó, đúng đó, anh ấy thật quá đáng, hu hu hu, còn nói sau này em đừng có tìm anh ấy nữa, tiện thể còn kêu chị cả nhà em,tức là chị ấy, không được bám theo anh cả có khí chất đàn ông nhất mà bọn họ tôn trọng Tiêu Yêu Cảnh nữa. Anh cả của họ chỉ xứng với phụ nữ tốt, không thể ghép đôi với cái đầu heo gì gì đó không có tí khí chấtphụ nữ nào như chị!”
Muốn chửi thề hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà tên khốn ấy quá.
Tô Giao Áo hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ hình thượng chỉ cả luôn cho người khác có cảm giác an toàn của mình, miễn cưỡng ra vẻ mạnh mẽ đáp: “Ai nói với em là chị để ý tên Tiêu Yêu Cảnh không có tiền đồ đấy thế? Thích cái loại hàng hoá đó thì em bảo chị vứt mặt mũi mình đi đâu hả? Hừ, cái loại cậu ấm hư hỏng, tưởng mình giàu có, gia trưởng, rồi xem phụ nữ như quần áo, vừa dở hơi lại còn mắc chứng tự sướng, thứ đàn ông hư hỏng chỉ biết dùng nửa dưới để suy nghĩ, lại còn thêm đầu óc như heo, có bắt chị lấy pê đê còn hơn để ý tới anh ta!”
“Thật… thật thế sao? Hôm kia chị chẳng khen anh ta có phong cách đàn ông, phong độ, khí chất, phóng khoáng gì gì đó đều có đủ hết cơ mà?”
“Khí… cái khỉ ấy! Chị không thèm để ý tới tên Tiêu Cảnh đó, mẹ chị đã sắp đặt sẵn chuyện hôn nhân ở nhà rồi, người ta vừa đẹp trai vừa có tiền, nói chuyện nhẹ nhàng,dịu dàng, đối xử lịch thiệp với phụ nữ, tam tòng tứ đức, hiền hậu nhu thuận, rất nghe lời chị đây, chị bảo anh ta đi hướng đông thì anh ta chẳng dám đi hướng tây, chị bảoanh ta ngồi anh ta cũng không dám quỳ!”
“Chị… chị cả… người mà mẹ chị định sẵn cho chị là đàn ông sao?” Nghe có vẻ như một cô con dâu bị nhà chồng đàn áp trường kì, không có chút địa vị nào ấy.
“Ôi, em không hiểu rồi, đó là quy tắc của gia tộc nhà chị, đàn ông phải nghe lời phụ nữ mà!”
“Vậy à? Quy tắc gì mà biến thái quá thế…”
“Tóm lại, chị đây tuyệt đối không để mắt tới cái tên khỉ mốc luôn rảnh rang bày trò gợi cảm, thích để lộ ngực dụ dỗ người khác, mặc áo sơ mi đen ra vẻ thoát tục, vòng bạc, nhẫn bạc chói mắt, đầu tóc rất mô đen kia đâu!”
“…Ồ, như vậy là hay nhất…”
“Thế nên em cũng đừng thích cái thằng quỷ sứ luôn lẽo đẽo bám theo anh ta nữa!”
“Được rồi! Em nghe lời chị, không thèm quan tâm tới hắn nữa!”
“Ừ, vậy thì tốt! Này, đợi đã, khoan cúp máy, chị hỏi chuyện này!”
“Chuyện gì thế?”
“Em có biết tam tòng tứ đức là cái quái gì không?”
“Hả? Chị vừa dùng thành ngữ đó xong, sao giờ lại hỏi em?”
“Hở? Chị chỉ thấy cái câu đó đọc lên nghe rất kêu nên tiện thì dùng chơi thôi… Này, hỏi em đấy, nếu chị muốn học cái tam tòng tứ đức gì đó thì có khó lắm không?”
Tiểu Oai thở dài trong điện thoại nói: “Tam tòng chính là: tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử; tứ đức chính là: công, dung, ngôn, hạnh. Nhưng mà, chị cả à,chẳng phải chị đã dạy chúng em rằng, nếu bản thân mình đang mặc quần áo mới mà lại gặp người con trai mình thích sắp chết đuối, thì chỉ khi nước không ngập quá đầu gối mới dược phép xuống cứu đó sao? Chị như thế mà lại đi học tam tòng tứ đức, thật là không thể rồi?”
“…Em là đồ đầu heo! Đàn ông mà nước chỉ cao tới đầu gối thì cần em cứu làm gì? Những lời không có tí lôgíc như thế mà em cũng tin được!”
“Thế tức là chị vẫn thích Tiêu Yêu Cảnh, vẫnmuốn học tam tòng tứ đức vì anh ta?”
Tình yêu quả nhiên rất vĩ đại, đến người luôn phóng khoáng tự do, không quan tâm đàn ông chỉ quan tâm quần áo như chị cả cũng có thể thay đổi!
“Chị thèm vào! Chị nói rồi, chị đã đính hôn. Người ta yêu chị đến chết đi sống lại, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa nên chị đây tuyệt đối không thể thích cái tên vôvị nhạt nhẽo lại không có khí chất như Tiêu Yêu Cảnh được!”
Nói xong cô cúp máy luôn!
Mà nếu nói nữa thì chắc bị lộ mất, cô quay người định về nhà ăn cơm tối.
Vừa quay lại, cô đã nhìn thấy người khi nãy bỏ đi không thèm quay đầu lại. Không biết anh ta đã đứng sau lưng cô tự khi nào,càng không biết đã nghe được bao nhiêu câu rồi. Anh ta đang đút tay vào túi quần và hút thuốc với vẻ nhàn nhã, môi khẽ động đậy, điếu thuốc trên môi trễ xuống, đôi mắt đen nheo lại, ánh mắt nhìn cô lộ rõ vẻ cười cợt, châm biếm:
“Cô tuyệt đối, tuyệt đối không thể thích cái tên vô vị nhạt nhẽo lại không có khí chất như tôi đúng không? Hử?”
“…” Mồ hôi lạnh túa ra…
“Tôi suy nghĩ bằng nửa thân dưới, không có đầu óc, gia trưởng, tự sướng, lại còn là cậu ấm hư hòng?”
“…” Mồ hôi lạnh đầm đìa.
“Xem ra quả thật tôi không xứng với cô, đúng không? Tô… Gia Áo?”
“…”
Tiêu rồi, đừng ghi nhớ tên cô vào thời khắcnày chứ, cô không hề cảm thấy vui vì điều đó chút nào, bởi đây vốn là hành động khoáchặt mục tiêu trước khi báo thù mà. Quên cô đi, quên cô đi, quên cô đi, làm ơn… Xem như cô chưa tỏ tình, cũng không hề thảm hại đến nỗi sau khi bị từ chối đã đi nói xấu người khác như thế.
Tình yêu không giữ nổi thì bỏ đi vậy, giờ đây cô chỉ muốn giữ cái mạng nhỏ của mình thôi, hu hu hu… Hình tượng chị cả vĩ đại, lạnh lùng đáng để dựa vào chỉ dùng để lừa bọn em gái nhỏ thôi, tha cho cô đi!
“Đing đing đing…”
Đúng lúc này, di động của cô lại kêu lên thậtvô duyên. Cô run rẩy nghe máy, bên kia lại một trận khóc lóc ầm ĩ, cô nhăn mặt lại, không kịp dò đoán xem ấn tượng của chàng trai trước mặt về mình có tệ hơn nữa hay không, cô sải từng bước lớn rồi chạy mất, trước đó còn quăng lại một câu:
“Em sẽ cố gắng học tam tòng tứ đức, trướckhi thành công thì làm ơn xem như chưa quen biết em, bye bye!”
Tiêu Yêu Cảnh trố mắt nhìn bóng dáng dangcuống cuồng tháo chạy kia, khoé môi hơi cong lên thành một nụ cười thích thú.
Xem như chưa quen biết cô? Biết anh là người có thù tất phải báo sợ anh kiếm chuyện? Hừ, có gan gọi anh ra ngoài tỏ tìnhrồi nói bậy nói bạ, thế mà lại bỏ chạy giữa chừng. Muốn đùa với anh chắc?
Không có cửa đâu!
Tục ngữ nói đúng, cơm có thể ăn bừa nhưng không thể nói bậy.
Tô Gia Áo hoảng hốt bỏ chạy kia không thể ngờ rằng, câu nói đinh ước mà cô tiện miệng bịa ra, vừa hay được ông trời nghe thấy, thế là mộng đẹp đã thành!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:21 pm

Chương 2:
Cướp đây! Đàn ông đứng bên trái, phụ nữ đứng bên phải
“Cướp đây, đàn ông đứng bên trái, phụ nữ đứng bên phải, còn pê đê đứng ở giữa!”
Hào khí ngất trời, giọng nói rất thuần thục, chuyên nghiệp và sang sảng từ miệng cô gái đứng trước mặt anh bay ra khiến anh giật mình đờ đẫn, cứng đơ như khúc gỗ quay người lại nhìn.
Chỉ thấy cô gái đó mặc một chiếc áo trắng giản dị, cúc áo trên cùng mở tung, lộ một đường thằng đến ngực, ống tay xắn lên vẻ như sắp đánh nhau đến nơi, quần jean sẫmmàu hầm hố, rách te tua, thủng lỗ chỗ, cột tóc đuôi ngựa, đôi môi được tô son bóng, đang nhóp nhép nhai kẹo cao su, thình thoảng lại mím lại, khiến son như bị nuốt hết vào bụng, gương mặt màu mè như bị nhuộm qua đủ thứ màu sắc, không thấy rõ nét mặt của cô, chỉ cảm thấy con ngươi đen nhánh linh hoạt.
“Chị… chị cả… chúng ta tìm được đồ rồi tìh đi nhanh đi, đừng gây chuyện nữa!”
Hai cô gái bên cạnh, một người đang lục tìm gì đó bên trong quầy của cửa hàng bách hoá, người còn lại đang cố níu tay áo cô. Cô hỉnh mũi, lườm một cái rồi hét: “Em cũng đi tìm luôn đi, tìm thêm mấy que nữa,nghe nói thứ đồ chơi đó chỉ một cái thì không chuẩn đâu! Nghe rõ chưa!”.
“Vâng… vâng ạ, chị cả! Đồ đạc trong cửa hàng nhà chị để lung tung quá!”
“Khỉ thật, cần em tìm đồ chứ ai bảo sắp xếp lại quầy hàng nhà chị đâu, muốn ăn đập hả?”
Anh cũng tò mò nhìn theo hướng những đồvật mà cô gái kia đang tìm kiếm, cảm thấy anh đang quan sát mình, cô ngang ngược, nhìn thẳng vào mặt anh mắng: “Khỉ thật, anh chán sống rồi hả, ai cho anh nhìn lung tung, anh là trai hay gái, đứng ở giữa làm gì? Muốn làm pê đê hả?”
Anh bị châm chích đến nghẹt thở, môi mím lại, mắt cụp xuống không đáp trả, nhưng thị đồng1 lại kéo anh lui lại một góc: “Thuần thiếu.. thiếu gia, chúng ta là đàn ông, đứng ở bên trái”.
Anh bị thị đồng lôi ống tay áo đi về phía gócbên trái. Lúc đi ngang qua, anh bị cô đưa tay chặn lại, “soạt” một tiếng cổ áo bị túm chặt, rồi lại bị kéo ghì xuống, cô gái chỉ cao đến ngực anh phun ra một câu rất ác ý:
“Này, anh làm ra vẻ cam chịu đáng thương thế kia là ý gì đấy…: Cô ta bỗng ngưng lại khi gương mặt anh bị kéo đến gần, chỉ có đôi mắt đen nhánh vẫn đang trừng trừng nhìn anh.
Anh quay mặt đi nơi khác vẻ thiếu tự nhiên, đưa tay lên giữ một khoảng cách an toàn với cô.
Cô hoàn toàn không đếm xỉa gì đến sự kháng cự yếu ớt của anh, hếch mũi lên hít hà người anh vẻ tự nhiên chẳng để ý gì đến cách biệt nam nữ, cuối cùng há miệng kêu to: “Phì! Anh là đàn ông kiểu gì thế? Trên người toàn mùi nước hoa đàn bà! Oẹ…”.
“Thuần thiếu gia!” Thị đồng thấy chủ nhân của mình bị chọc ghẹo thì lập tức kéo anh ra phía sau mình: “Cô… cô kia, thiếu gia nhàtôi vốn thanh bạch, đã đính hôn rồi, cô cứ lôi lôi kéo kéo trước mặt thiên hạ thế kia thì còn ra thể thống gì nữa, cô làm hỏng sự thanh bạch của thiếu gia mất thôi!”. [*Vanila: Công nhận thằng bé thị đồng này mồm thiêng *cười gian xảo* *Thuần thiếu gia: *cười mãn nguyện*]
“Oẹ… thanh… thanh bạch? Các người chui ra từ vườn bách thú nào thế hả? Đàn ông muốn thanh bạch để làm gì, thứ động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới cũng muốn lập đền thờ trinh tiết cơ à? Các người là ai? Sao mặt dày thế?” Cô lườm anh chàng đứng sau thị đồng một cái, lại thấy anh ta đang giữ cổ áo vừa bị cô kéo, dường như chỉ dám tức giận chứ không dám phản kháng trò đùa của cô, chuyển ánh nhìn bực bội xuống nêềnnhà, dáng vẻ uất ức đó làm cô rất phản cảm. “Tôi ghét nhất thứ chả ra nam chả ra nữ, mặt thì cũng đẹp đấy, tiếc là ẻo lả quá… Xì… Này, tìm thấy dồ chưa? Bà già chị sắp ra rồi!”
“Chị cả, tìm thấy que thử thai rồi!”
“Cái đồ đầu heo! Ai cho phép nói ra hử, tìm thấy rồi thì chạy mau, bà già chị mà ra thì không chém chết chị mới lạ! Biến mau!!”
Cô xoay người yểm hộ cho hai đứa em lén lút chuồn đi, còn mình thì bọc lót phía sau. Lúc cô đưa tay đẩy cửa, chiếc vòng khắc chim phượng bằng bạc nhìn rất quen mắt kia sáng loé lên dưới ánh đèn huỳnh quangkhiến anh ngẩn ra, mắt nhìn cô không chớpvào cánh tay đeo vòng cầm que thử thai vừa khớp được chạy như bay ra ngoài.
“Thuần… Thuần thiếu gia, chiếc vòng kia chẳng phải là tín vật truyền lại từ bao đời nay của tộc trưởng hay sao? Chẳng lẽ cô gái kia chính là vị hôn thê của người? Là con gái của chủ cửa hàng bách hoá này?” Trời ơi! Cô ta ăn cướp chính cửa hàng nhà mình, lại còn thô lỗ, trăng tráo có con với người khác? Tiêu rồi, đời này thiếu gia xem như diệt vong dưới tay cô ta rồi, thứ con gái đó sao có thể đem lại hạnh phúc cho thiếu gia tri thức nhã nhặn, không hại chúng sinh, dịu dàng lương thiện được đây?
Anh mím chặt khoé môi, u sầu nhìn cánh cửa vừa sập lại.
Cô ấy… đã mang thai ư? Mang thai con của người khác?
Họ vẫn chưa thành thân, sao cô có thể lén anh, có con với người khác trước?
Quy tắc của tộc Đông Nức đã dạy:
Tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ, đó gọi là tam tòng.
Mẹ anh đã nói, vòng phượng là vật giabảo của dòng họ Quý, người con gái nào đeo vòng phượng sẽ là đối tượng kết hôn gia tộc đã chọn cho anh, nhưng sao anh có thể theo, có thể quy thuận người vợ này được? Quả nhiên chẳng những bên nhà gái không nhớ hôn ước mà cô vốn không nghĩ sẽ phải kết hôn với anh? Nếu như nhà trai bị từ hôn, anh còn có thể nói là thuần khiết nữa sao?
Haizz…
“Thuần… Thuần thiếu gia, cuộc hôn nhân này xem ra không thành được rồi, chúng tavề tộc trước đi, rồi tính sau? Được không?”
“… Không.”
“Hả? Thiếu gia, người khăng khăng muốn ởvới cô gái đó suốt nửa đời còn lại thật ạ?”
“Nếu đã thế rồi thì ta chính là người của cô ấy!”
“Tuy là thế, nhưng người không thể huỷ hoại bản thân được, với địa vị của người, bao nhiêu cô gái trong tộc mơ ước có đượcngười hà tất phải chịu oan ức để… theo cáicô gái phong lưu thành thói ấy…”
“Con gái phong lưu một chút cũng chẳng sao.” Thủ tiết là chuyện của đàn ông trong tộc.
“Thuần thiếu gia, thủ tiết cũng không thể thành cơm ăn được, con gái không xấu, đàn ông không yêu, đó là lời nói nhảm nhí để làm hỏng con gái trong tộc, trước khi thành hôn đã kinh khủng như thế thì khó bảo đảm thành hồn rồi sẽ không bắt nạt người, tuy cô gái đó cũng có vài phần nữ tính, nhưng với hoàn cảnh của mình, chẳnglẽ người cho phép cô ta làm loạn bên ngoài,một nữ hai nam khiến người tức điên lên?”
“…”
“Thiếu… thiếu gia, người đừng mặc nhận như thế chứ!”
“… Chẳng sao, chỉ cần không bị từ hôn là được!”
“Thiếu gia à, giữ thanh bạch không quan trọng bằng hạnh phúc cả đời đâu!”
“Ý ta đã quyết, nói nhiều cũng vô ích.”
“Hu… Thuần thiếu gia… số người thật là khổ!”
“…”
*thị đồng1: Cậu bé theo hầu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:23 pm

Chương 3:
Động dục thuần khiết
Nhà họ Tô mở cửa hàng bách hoá rất kỳ lạ.
Còn cụ thể kỳ lạ ở chỗ nào thì rất khó diễn tả.
Trong nhà, bà Tô cầm chổi lông gà trong tay, thao túng quyền hành như chính trị, kinh tế, ngoại giao và thường xuyên dùng quyền trượng là cây chổi lông gà để tiến hành thống trị và đàn áp một cách tàn bạo vô nhân đạo đối với các thành viên trong gia đình.
So với bà Tô hách dịch thì ông Tô lại là người chồng mẫu mực điển hình, có điều sự mẫu mực hơi bị quá đà, nhẫn nhịn chịu đựng đến mức không giống đàn ông cho lắm, lúc đi làm thì cần mẫn, về nhà lại vùi đầu vào việc nhà, khi phụ nữ nói chuyện thìkhông xen vào nhưng đời tư bí mật của mình đều nói ra hết, tối ngủ muộn, sáng dậy sớm, đi làm không trò chuyện với nữ giới, tan sở về ngay nhà, không có thẻ ngân hàng riêng, hút thuốc chui vào nhà tắm, tuyệt nhiên không làm phiền đến ai. Địa vị của ông trong gia đình thấp đến mứcthảm hại, đến hàng xóm láng giềng cũng không nhịn nổi, thường xuyên tiến hành giáo dục ông một cách thương hại lẫn tức tối. Ngôi nhà hơn trăm mét vuông, mà vùng đất riêng của ông chỉ là cái nhà vệ sinh ba mét vuông, lại còn thường xuyên bịngười khác chiếm đóng, thân phận hèn mọn như thế mà còn không chịu vùng lên làm cuộc cải cách gia đình, khí chất đàn ôngquả đã bị ăn sống nuốt tươi sạch sẽ.
Nhưng ông Tô có vẻ rất khó cải tạo, không hề quan tâm đến phong đội gì gì đó của đànông, vẫn ngang nhiên chiếm đóng nhà vệ sinh, nhẫn nại sống qua ngày.
Một gia đình đáng sợ như thế thì sinh ra một đứa con gái tính cách thế nào khỏi cầnnghĩ mọi người cũng biết.
“Đã bảo đừng khóc, nức nở cái gì??? Chuyện có to bằng trời, chị đây cũng giúp em gánh vác, có mấy đồng bạc mà sợ chị đây không biến ra được à, xì!”
Một tràng đối thoại qua điện thoại rất thô lỗ vọng ra từ cầu thang trong đêm khuya vắng.
“Chị cảnh cáo em, nếu còn dám bảo vệ tên khốn đó thì chị sẽ ngắt đầu hắn xuống làm bóng đá chơi. Tên khốn, ăn cho đã rồi không chịu nhận, buổi tối em kiểm tra thử, mặc kệ nó có chính xác hay không!”
“…”
“Sợ sợ sợ, sợ cái khỉ ấy, lúc chơi bời sao không sợ đi, đừng rên rỉ nữa!”
“…”
“Trời, yên tâm, mẹ chị nhiều nhất là lột da chị một lần thôi, dù sao cũng chẳng phải lầnđầu chị cướp cửa hàng nhà mình. Được rồi,ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều!”
Nói xong, cô gập mạnh điện thoại lại, rón rén ngồi xổm xuống, thoắt cái không còn khí thế hùng hổ ban nãy nữa, mà khom lưng lại mở cửa vào nhà như ăn trộm, cô lẻn vào trong, cởi giày, đang định chuồn về phòng thì thấy một cây chổi lông gà đột ngột quất đến từ bên trái, cô nghiêng đầu để tránh đòn, nhưng ai ngờ lần này mẹ cô đã hạ quyết tâm ra tay không nương tình, xử phạt đứa con ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng này, nên đã cầm cả hai cây chổi lông gà, trái một cái phỉa một cái múa may,cô chưa kịp đứng vững thì mông đã hứng gọn một đòn, đau thấu trời xanh.
“Ui da, mẹ ơi!!!”
“Tô Gia Áo! Mày còn biét tao là mẹ à? Cướp cửa hàng của nhà để chăm sóc đám đàn em. Xem điệu bộ của mày kìa, ăn mặc rách rới, mặt tô vẽ như bảng tô màu. Mày muốnchết hả!”
“Đâu có, mốt mới mà, nữ tính đấy, mẹ không hiểu rõ nữ tính là gì đâu!”
“Mày bảo mẹ mày không nữ tính à? Bố mày còn không dám nói với mẹ như thế, muốn tạo phản hả?”
“Bố con thì làm sao biết được thế nào là nữtính, bố còn nghĩ lúc phụ nữ khô khan mới là nữ tính ấy chứ. Mẹ lại áp đặt cái thứ quy tắc nhảm nhí vớ vẩn chẳng ra sao của tộc chúng ta lên người bình thường như con, xì! [*Vanila: Bình thường á???~ =.="] Thời buổi này còn có đàn ông nào trong sạch, dịudàng hiền lành nữa đâu, lại còn nữ tôn namti, tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ. Vớ vẩn! Nói ra khéo người ta lại tưởng thần kinh thì nguy!”“Đồ quỷ, mày bây giờ cứng cáp rồi chứ gì? Dám đấu khẩu với mẹ hả?” Lại thêm một trận đòn.
“Vốn là thế mà! Nếu không phải mẹ thì con đâu đến nỗi tới giờ vẫn chẳng có ma nào thèm, thế giới này làm gì có chàng trai nào chịu đến ở rể nhà gái nữa!”
“Quy tắc là quy tắc, quy tắc tộc Đông Nữ chúng ta đã quy định như thế, mày cứ suốt ngày chơi bời với đám nhóc kia mới khôngtìm được đàn ông tốt đấy, đứa nào cũng xem phụ nữ như quần áo mặc một lần rồi vứt, nếu thật lòng thì tại sao không chịu gảđến nhà ta?”
Ôi! Lại nữa rồi, mỗi lần mẹ con cãi nhau xong, cuối cùng vẫn lại chạm đến nghi vấn thiên cổ này, cô cũng chẳng buồn tranh cãi với bà mẹ đầu óc cổ hủ này nữa, tộc Đông Nữ vớ vẩn, cái gì mà thị tộc mẫu hệ, nữ tônnam ti, cái gì mà phụ nữ nắm quyền, phụ nữ là tài sản quý báu, đàn ông phải gả về nhà gái. Tưởng mình vẫn sống trong cái NữNhi Quốc1 hay sao, nhà cô cũng chẳng phải tỷ phú giàu có gì, cứ giữ điều kiện quỷ quáinày chắc đàn ông sẽ sợ mà chạy mất dép, chẳng trách cô em dưới trướng đều cược rặng cả đời này cô muốn tìm được anh nàocũng rất vất vả.
Hừ, có điều cô chẳng thèm quan tâm đến mấy lời đó của mẹ, đợi dành dụm đủ tiền, co tuyệt đối sẽ thoát ly khỏi cái gia đình biến thái này.
Đừng nói rằng cô không tìm ra anh chàng nào chịu gả vào nhà mình, cho dù có “món hàng” đó thật thì cô cũng phải tháo chạy, cứ nghĩ là toát mồ hôi lạnh, nhìn cuộc sống nhẫn nhịn của bố là cô đã có bóng đen tâm lý nghiêm trọng với dạng đàn ông ẻo lả rồi, không khí phách, không phong độ, không nam tính, không chút ngang ngược, không chút gian xảo, không chút xấu xa, thế còn là đàn ông không?
Nhớ đến Tiêu Yêu Cảnh, đó mới là đàn ông trong giới nam nhi, là hàng xịn của cánh đàn ông. Cái gì mà trong sáng, thanh bạch, thủ tiết? Xì! Đàn ông bây giờ làm gì có trò đó nữa, cứ dựa vào tiêu chuẩn ấy mà tìm chồng thì cô không biến thành gái già, gái ếmới lạ! Tuy hôm nay cô tỏ tình thất bại, nhưng ngày tháng còn dài, chỉ cần học xong tam tòng tứ đức, chắc tương lai cô vẫn rộng mở.
Tô Gia Áo xoa xoa mông vừa chịu bạo hànhgia đình, định vào phòng khách.
“Ủa? Sao hôm nay mày không cãi nhau với mẹ nữa à?” Mẹ cô vốn quen bị khiêu khích nên hôm nay thấy con gái gác kiếm quy ẩn giang hồ sớm thì lại cảm thấy không thoải mái cho lắm.
“Cái gì cơ chứ, chẳng lẽ đấu khẩu với mẹ thì sẽ rơi xuống một người đàn ông chịu gảđến nhà cúng ta hay sao?” Cô lườm mẹ bằng ánh mắt thất tình ảo não, vô cùng sầuthảm.
“Đã rơi xuống rồi.”
“Mẹ nói bố ấy à? Sản phẩm kiểu ấy thì cần một mình bố là đủ rồi!” Cô ngỡ mẹ đang nóiđùa, giơ chân đá một phát vào cửa nhà vệ sinh bên cạnh, gào lên: “Bố, bố lại ở trong đó nhẫn nhịn nữa à?”
Bên trong không tiếng đáp lại, nhưng cánh cửa khoá chặt không có động tĩnh chứng tỏsẽ không mở ra, mà mẹ cô đang cầm hai cây chổi lông gà lại lên tiếng: “Rơi xuống thật mà. Cậu ấy tên là gì ấy nhỉ… à… ờ… Quý Thuần Tình. Đúng! Quý Thuần Tình! Ôi chao, con nghe thử xem, cái tên ấy đẹp quá, vừa nghe đã biết là con nhà có giáo dục, chậc chậc… vừa trong sáng vừa hiền lành lại thanh bạch, tướng mạo lại thư sinhđáng yêu, đổ quỷ, con đúng là có phúc lắm đấy!”.
“Mẹ đang lẩm bẩm cái gì đấy?” Cô chớp mắt, hoàn toàn không hiểu mẹ đang ca bài gì. “Cái gì mà Quý Thuần Tình, vậy thì con làphóng đãng đây! Mẹ tránh ra nào, con không rảnh rỗi để đùa với mẹ đaâ, con tắmrồi ngủ đây!!!”
“Phóng đãng cái gì? Người ta tên Thuần Tình, tình yêu trong sang ấy. Thuần trong thuần khiết, tình trong động tình!”
“Đúng rồi, anh ta động tình một cách trong sáng, còn con đi ngủ một cách tao nhã đây!”
“Thật mà! Cuộc hôn nhân này là bà định chocon đấy. Chiếc vòng phượng hoàng bằng bạc mà con đeo chính là tín vật!” Bà thấy côkhông tin thì tiến đến nhấc tay cô lên: “Người ta bây giờ tìm đến tận nhà bắt con chịu trách nhiệm. Mẹ đã nói rồi, phụ nữ nhàhọ Tô chúng ta dám làm dám chịu, mẹ không cho phép con chối bỏ, phụ bạc, huỷ hoại sự thanh bạch của người ta, đừng làmngười ta khó xử, nghe chưa?”.
Phải rồi, hôm nay cô mới bốc phét là đã đính hôn ở quê thì buổi tối có một vị hôn phu rơi xuống đầu, bà nằm dướt đất rồi mà vẫn không quên đùa với cô hay sao?
“Không đùa với mẹ nữa, mẹ cứ thổi phồng đi, chung ta đã mười mấy năm không về tộc, họ hàng không quen ai, còn đính hôn nỗi gì, cái vòng xấu xí này vì không có cách nào tháo ra được, chứ mẹ nghĩ con muốn vào đeo nó à? Quê mùa, hoàn toàn cản trở sức quyến rũ của thiếu nữ thời dại mới! Thời đại này cũng không còn đàn ông nào chịu gả đến nhà gái ở rể đâu! Mẹ bỏ cuộc đi!” Cô rút cánh tay đeo vòng về, phớt lờ mẹ, đưa tay lên cởi nút quần jean, đá bay cửa phòng khách, vừa ngáp vừa kéo quần xuống, mặc độc chiếc quần lót đáng yêu đi vòng đến tủ lạnh, ca hát véo von, cô mở bình sữa ra uống “ừng ực” máy ngụm lớn.
Uống được một nửa, bỗng sau lưng co người ân cần đưa chiếc quần jean vừa bị cô cở ra vứt trên sàn.
Cô lườm nguýt, nóng nảy đẩy ra: “Mẹ, mẹ đứng dắn từ lúc nào vậy, ở nhà con toàn mặc em quần đáng yêu thế này chạy lung tung mà!”.
“Anh vẫn chưa quen với việc một cô gai không mặc quần, thế nên…”
“Phụt…” Giọng nam dịu dàng, xa lạ khiến sữa trong miệng cô bắn ra như đài phun nước, cô quay phắt lại, chỉ thấy một gươngmặt quá sức quen thuộc đỏ bừng bừng e thẹn, đôi mắt đen láy sáng ngời đang xấu hổ nhìn sang hướng khác, đưa quần cho cô…
Cô ném bình sữa đi, hai tay ôm lấy bụng lùi dần ra sau tủ lạnh: “Mẹ ơi! Tên lưu manh này từ đâu đến, tại sao chạy đến nhà tôi nhìn trộm tôi thay quần áo, lợi dụng tôi rồi còn ra vẻ bị ức hiếp, làm như tôi bắt nạt anh không bằng. Mẹ ơi, mau lấy chổi lông gà đánh cho hắn một trận đi!”.
“Ôi dào, cho cậu ấy xem thì có gì đâu, sau này cả con người nó cũng thuộc về con, làm sao lợi dụng con được!” Bà Tô chạy đến, tính khí vốn thô bạo bỗng thay đổi hẳn, cười sung sướng, vừa đón lấy chiếc quần trong tay anh, vừa quan sát anh từ trên xuống dưới, hoàn toàn quên bẵng phải đưa quần cho con gái mặc vào.
Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng, điều đó là thật. Nhìn anh mặt mũi trong sáng, mái tóc mềm mại rủ xuống, trên người toả ra một mùi vị cổ xưa tao nhã khó tả, không mặc quần nam giới trong tộcmà là quần dài áo sơ mi giản dị, nhưng lại toát lên vẻ đpẹ và khí chất cao quý.
Ừ, đàn ông phải thế chứ, thấy con gái phải e thẹn, xấu hổ mới đáng yêu, chứ như loại đàn ông thấy gái là mắt sáng rỡ như hổ thấy mồi thì còn ra thể thống gì.
“Tiểu Áo à, chào hỏi người ta đi, cậu ấy chính là Quý Thuần Tình mà mẹ vừa nhắc đến đấy, đây là vị hôn phu tốt nhất mà bà đã định sẵn cho con từ lâu rồi.”
“Con mặc kệ anh ta là loại tình cảm phóng đãng hay thuần khiết gì gì đó, mẹ đưa quần cho con mặc trước đã!”
“Ôi dào, người ta còn không xấu hổ, việc gì con phải ngượng ngùng?”
“Chẳng lẽ mẹ thấy so với con thì anh ta có tư cách xấu hổ hơn sao?” Thế giới quỷ quáigì thế này, con gái không mặc quần bị con trai nhìn thấy mà người xấu hổ lại là con trai?
“Nhạc mẫu đại nhân, hay là mẹ cứ cho phép thê quân mặc quần vào trước đi ạ.” Anh e thẹn mở lời, cả căn phòng đột ngột tràn ngập luồng không khí dịu dàng.
“Thê… thê quân?” Chẳng lẽ lại giống như gọi phu quân hay sao? Cái gia đình biến thái này chẳng lẽ không có lúc kết thúc, mà còn bắt ép cô phải nối gót? Cô không cần!” Ai là thê quân của anh? Tôi không cần, tôi không cần, tôi không cần đàn ông cưới tôi.”
“Con rể, vì câu nhạc mẫu đại nhân của con, mà mẹ sẽ nhất quyết không để con quỷ này làm lỡ việc chung thân đại sự của con đâu. Ôi dào, nhìn gương mặt và thân hình con kìa, đúng là càng ngắm càng yêu, mẹ quyết định rồi, phải chọn ngày để hai đứa kêt hôn!”
“Cám ơn nhạc mẫu đại nhân đã tác thành nhưng trước khi thành hôn vẫn nên đưa thê quân… quần…”
“Cám ơn cái con khỉ ấy, mẹ tôi tác thành cho anh, vậy ai tác thành cho tôi? Tôi không muốn, không muốn cưới chồng! Tôi muốn tự tay kết thúc cái bi kịch của gia đình biến thái này, tôi thích những người dàn ông manly cơ!”
“Cái con quỷ này, người đàn ông vừa đẹp vừa dịu dàng lại tốt như Thuần Tình đây, con còn kén cá chọn canh nỗi gì? Con tưởngvới cái tính khí của mình thế kia mà tìm được ai đẹp hơn cậu ấy hả? Hừ, không biết cảm ơn là gì!”
“Chỉ có đẹp thì làm được gì, không có chút khí chất đàn ông gì cả… Hu… mẹ ơi, con lạnh quá, mẹ có thể đưa quần cho con trước rồi nói sau được không?”
“Haizzz, cái đứa không đầu không não, không mặc quần mà còn rúc vào tủ lạnh làm gì, mông lạnh đến nỗi đỏ rồi kìa, mặc quần vào! Trần như nhộng chạy lung tung trước mặt người đàn ông của mình thì được, nhưng đừng ra ngoài làm chuyện mất mặt đó đấy. Haizzz, cũng may người ta chịu con, nếu không thì cả đời con phải làm sao đây.” Nói xong, chiếc quần jean trong tay bà bay xoạch xuống nền nhà, thê thảm vô cùng.
Ôi, làm ơn nhìn cho rõ là ai đang cầm quần của cô vừa quan sát đàn ông với vẻ thích thú, vừa bàn chuyện hôn nhân có được không?
Tô Gia Áo vừa xoa xoa phần mông trước bị đánh sau lại bị cóng của cô rồi chui ra, vừa tức tối, bất lực liếc nhìn người đàn ông tuyệt đẹp trong sáng có gương mặt vô tội, vô cùng e thẹn nhưng lại có cùng tư tưởng quái dị với mẹ mình.
Chẳng lẽ đây chính là nhân quả luân hồi, boá ứng không đủ, miệng tạo nghiệp chướng, tất phải trúng đòn ư? Cía miệng côkhông nói gì hay ho, lại cứ nói mình đã được đính hôn, ông trời yêu quý cô, đã giúpcô “mộng đẹp thành thật” rồi!
Ai thèm cưới cái gã đàn ông động dục thuần khiết này làm chồng chứ, tưởng tìnhyêu của cô rẻ bèo như vậy hay sao? Nghĩ cô có thể chịu đựng bất kỳ ai nên nhét tên đàn ông không ai thèm lấy này cho cô à? Cái gì mà thanh bạch thủ tiết, vớ vẩn! Cô muốn từ hôn, từ hôn, từ hôn! Cuộc hôn nhân này là một sự nhầm lẫn, cô phải phá tan cái gia đình phong kiến này, mở vòng khoá nữ tôn nam ti, nhảy ra khỏi chiếc lồnggiam biến thái kia, ca bài nam nữ bình đẳng, dâng hiến tình yêu của mình cho nhân loại!
Nữ Nhi Quốc1: Vương quốc do nữ giới cai trị, tiêu biểu là Tây Lương Nữ Quốc trong tác phẩm “Tây Du Kí” của Ngô Thừa Ân
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:24 pm

Chương 4:
V òng tuyệt duyên với đàn ông
Anh chàng thiên kim công tử.
Đó là ấn tượng đầu tiên mà Quý Thuần Khanh1 để lại cho nhà họ Tô.
Nhưng ấn tượng đó không thể gọi là đẹp được, vì anh có những yếu tố chí mạng mà Tô Gia Áo chỉ muốn tránh né thật xa.
Tóc đen, mắt đẹp, mũi thẳng, môi đỏ, cổ trắng, eo thon, đến giọng nói cũng mang một âm điệu mềm mại, dịu dàng lại trầm trầm quyến rũ, thật khiến người ta phát ghét!
Anh khiêm tốn lịch sự, đối nhân xử thế chu đáo, hoàn toàn không dám nhìn cô lâu, rõ ràng là liếc nhìn sang nơi khác để tránh ánhmắt dò xét của cô. Quá nhàm chán!
Cầm tách trà mà cử chỉ cũng tao nhã, cử động tay chân vô cùng dịu dàng, vẻ mặt hoàn toàn vô tội, khiến cô cực kỳ căm ghétdáng vẻ mềm mại, yêu kiều đó của anh.
Mà hành vi vô lại của anh là bảo thị đồng mang lành lý vào nhà cô, cộng với vẻ mặt vô cùng yếu ớt của mình đã biến thành một anh chàng đáng thương bị ép gả vào nhà thê quân, được người ta chăm sóc cũng là chuyện đương nhiên, đuổi cô khỏi phòng ngủ của mình để ra phòng khách trú ngụ càng là lẽ thường tình, người phản đối sẽ phải khiêu chiến với nắm đấm thép của bà Tô.
“Thưa bà Tô, xin hỏi bà có ý gì, rốt cuộc anhta là con gái bà, hay con là con gái bà?”
“Ôi trời cái con bé này chẳng hiểu biết gì, người ta còn chưa kết hôn với con, đương nhiên không thể ngủ chung rồi. Mẹ cảnh cáo con, không được nửa đêm nửa hôm lén vào huỷ hoại danh tiếng của người ta nghe chưa?”
“Con… con huỷ hoại danh tiếng anh ta?” Thế gian này loạn quá rồi. “Đó là phòng của con, dựa vào đâu mà để anh ta ngủ trong đó, còn còn ngủ dưới đất hả? Anh ta là đàn ông mà!”
“Đúng rồi, cậu ấy là vị hôn phu của con mà, rộng lượng chút đi, chăm sóc người ta mộ chút, nhường giường cho người ta ngủ!”
“…”
Cô quên mất, thảo luận về vấn đề nghĩa vụ giữa hai bên và phong độ người đàn ông với mẹ cũng quá bằng đàn gảy tai trâu.
Thế là, Quý Thuần Khanh đã bước vào căn phòng yêu dấu của Gia Áo dưới ánh mắt ai oán căm thù của cô, do dự một lúc, đôi môi đỏ mấp máy rồi mím lại, cuối cùng chỉ thốt lên một câu:
“Chúng ta nên kết hôn nhanh đi.”
“Hả?” Ánh mắt thương cảm của anh như thế là ý gì?
“Anh không muốn thấy em nằm ở sàn nhà.”
“Chẳng lẽ anh lại muốn thấy tôi ngủ cạnh anh hơn à?”
“…”
Lời nói của cô khiến gò má anh ửng đỏ, nhìn đi nơi khác, môi mím lại không phải phủ nhận cũng chẳng khẳng định.
Cô hừ mũi với vẻ lúng túng của anh, nhận định rằng anh ta chẳng có chủ kiến gì cả, không thể chịu nổi bất kỳ sự đả kích nào, thế là cô huơ tay vẻ chê bai: “Tránh ra, dù tôi có phải ngủ dưới đất cũng không thèm kết hôn với anh đâu, tôi cảnh cáo anh, đừng cho rằng nịnh nọt mẹ tôi để bà thích là tôi sẽ đồng ý, thời đại này khôn còn thịnh hành kiểu hôn nhân sắp dặt thế nữa đâu”.
“Anh biết.”
Sự mạnh mẽ của cô e rằng người qua đường cũng có thể nhìn thấy.
“Còn nữa, tôi vốn không thích kiểu đàn ông như anh.”
“Anh biết.”
Anh không được cô yêu thích, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thế.
“Còn nữa, tôi có người mình thích rồi.”
“Anh biết.”
Đến em bé cũng có rồi, việc đã có người yêu cũng là chuyện nằm tron suy đoán.
Cô ngẩn người, ngước lên nhìn anh: “Anh biết tôi đã có người yêu à? Anh ấy rất ngang ngược, kiêu căng, lạnh lùng, tóm lại là rất đàn ông, hễ ai nhìn thấy cũng sẽ chảynước miếng, thế mà anh vẫn muốn kết hônvới tôi?”
“Anh không biết anh ta có đàn ông hay không, anh chỉ biết là trước khi kết hôn, anh sẽ không so đo, tính toán những chuyện lặt vặt bên ngoài của em.” Anh nói rất tự nhiên, đôi mắt đen láy hiếm khi nhìn thẳng vào cô như lúc này, toát lên vẻ độ lượng bao dung vô bờ bến. Nhưng cô không chịu nổi vẻ nghiêm túc đó, há hốc miệng dường như không thể tin nổi, khiến anh hiểu lầm là cô đang nghi ngờ mình, nênlại nhấn mạnh: “Thật đó!”.
“Hu… con sai rồi… Ông trời ơi, sau này con không dám nói bậy nữa. Ông đừng đùa với con có được không, thu hồi anh chàng thần tiên này lại về cõi trời đi, để anh ấy tu đạo toạ thiền, lục căn thanh tịnh, lên trời thành tiên, đừng dùng ánh mắt thần thánh trong sáng này nhìn con nữa, con sắp tan chảy rồi! Cứu con với!!!”
Anh làm như không nghe thấy lời oán thán của cô, ánh nhìn trượt xuống cổ tay cô, ngón tay với những chiếc móng được sơn màu đen phối với chiếc vòng phượng bằng bạc sáng lấp lánh, xem ra có vẻ không hợp nhau lắm.
“Còn nữa, thê quân, chiếc vòng phượng kianó…”
“Tôi không phải là thê quân gì hết, có gì mai hãy nói, tôi ngủ đây. Ác mộng tan đi!”
“Nhưng vòng phượng…” Anh cúi xuống chăm chú nhìn nhưng bị cô đẩy ra cầm gối lên bịt chặt tai mình.
Anh khẽ thở dài rồi đứng lên, về phòng.
Được thôi, nếu cô đã không muốn nghe khuyên giải thì mai anh nói sau vậy. Chiếc vòng trên tay cô đã cảm nhận được anh, đãmở mã bảo vệ cô rồi. Từ nay về sau, trước khi họ thành hôn, sẽ không có người đàn ông nào chạm đến cô được nữa.
Co điều như thế cũng tốt, cô nên tránh xa những gã đàn ông chơi bời kia thì hơn.
Sáng sớm, ánh ban mai rực rỡ, Tô Gia Áo bòdậy với đôi mắt thâm quầng. Đêm qua, cô gặp ác mộng, trong mơ có một tên nham hiểm xảo quyệt cứ nhìn cô bằng ánh mắt ác độc, lặp đi lặp lại bên tai cô: “Cả đời cũng không tìm ra đàn ông đích thực, chắc là chuyện tốt, chuyện tốt, chuyện tốt nhỉ…”.
Lời nguyền đáng sợ quá, Tô Gia Áo lau mồ hôi trên trán, bất giác nhớ đến vị hôn phu từ trên trời rơi xuống ấy, vừa rùng mình vừa đón lấy hai chiếc bánh quẩy từ tay bácbán đồ ăn sáng.
“Tiểu Áo à, sắc mặt cháu hôm nay nhợt nhạt quá. Bác thấy hôm qua mẹ cháu đưa một anh chàng xinh đẹp về nhà, có phải định mai mối không?” Nói xong bác ấy vỗ cật lực vào vai cô hai cái, dạy dỗ: “Cháu không được bắt nạt người hiền lành như cậu ấy đấy nhé!”.
Cô ăn bánh quẩy, đang định cười khan đáp lại thì ngẩng lên đã thấy lỗ mũi bác ấy tuôn chảy hai dòng máu.
“Bác ơi… bác nóng trong người hay sao màmới sáng sớm đã cảy máu cam rồi?”
“Hả? Sao tự dưng lại chảy máu cam thế này?” Ông thản nhiên đưa ống tay áo lên chùi dòng máu mũi kỳ lạ đó, có điều được chảy dòng máu mũi thanh xuân ấy ở độ tuổi này thì có thể xem như là chuyện đángđể kiêu ngạo rồi!
Ông bác bị chảy máu mũi chưa thể khiến Tô Gia Áo cảnh giác, những người qua đường đi sát người cô bị chảy máu mũi cũng chỉ khiến cô tò mò nìn lại, cuối cùng côcũng phát hiện ra cơ thể mình có sự thay đổi, đó là khi cô thò chân ra, ngáng đường tên khốn kiếp gọi cô là thiếu nữ bất lương và từ chối Tiểu Oai. Tên đó lộn nhào một vòng trên đường, vốn không ngã đập đầu nhưng khi quay lại thì mũi đã phun ra hai dòng máu…
Tiểu Oai đứng cạnh cũng kêu lên: “Chị cả, hôm nay chúng ta ăn mặc nóng bỏng lắm sao? Những gì càn che đều che cả, sao anh ta lại chảy máu mũi thế kia?”.
“Em tìm đàn ông kiểu gì thế, sức chịu đựngkém cỏi!”
“Ồ… chị cả, thấy anh ta chảy máu mũi, hình như em không thích cho lắm, nhưng… chúng ta có cần tìm chỗ nào đó bàn luận về vấn đề cơ thể chị?”
“Hử? Chị có vấn đề gì?”
“Hôm nay những người đàn ông đụng phải chị, không phải chảy máu mũi thì cũng phun máu mũi… Anh chàng lớp chung ta luôn tự nhận mình là hoàng tử, chỉ đi ngang qua chị thôi cũng phun cả một ly máu đầy. Có phải chị đã tu luyện ngón Diệt nam tuyệt học?”
“…” Nghe Tiểu Oai nhắc thế, lại thêm ác mộng đêm qua, Tô Gia Áo đã thấy hơn kỳ lạ. “Có phải chị không thể chạm vào đàn ông?” Cô kinh hoàng hỏi một câu nghiêm túc. “Tệ quá, Tiểu Oai, hình như chị thật sự không thể đụng vào đàn ông, làm sao đây, làm sao đây?”
“Chị cả à… cứ thử lại xem, Chủ nhiệm khoa chun ta ở đằng kia, chị đến thử xem thế nào.”
“Ừ.”
Lát sau, Chủ nhiệm khoa nghiêm túc, đứng đắn không đùa giỡn của Tô Gia Áo đã được đưa vào phòng Y tế với hai dòng máu mũi, cậu con trai mới năm tuổi của ông bị bỏ lại một bên, cậu bé không hiểu chuyện gì, chỉ ngước mắt lên rồi đưa tay ra định sờ vào cô.
“Em… em đi nhanh, đi nhanh đi, chị không muốn đẩy ma thuật về phía một cậu nhóc mới năm tuổi đâu!”
“A?” Cậu bé hoàn toàn không hiểu người trước mặt đang làm trò gì, chỉ biết chị ấy đã bắt nạt bố mình thê thảm. Cậu bé đạp lên chân cô một cái, giương nắm đấm vungđến. “Người xáu, người xấu, chị bắt nạt bố em!”
“Này, này, chị không muốn hại em chảy máu mũi đâu, chị vẫn còn lương tri đấy!”
“Đồ xấu xa!”
Cậu bé đánh thoải mái, làm mặt hề với cô xong bỏ chạy.
Vậy cũng có nghĩa là, dù cô học được tam tòng tứ đức, cũng phải mãi xa cách Tiêu Yêu Cảnh? Mọi vấn đề cấm đoán tuổi tác cũng thường là mười tám tuổi, tại sao giớihạn của cô chỉ đến năm tuổi?
Cô đang đau buồn nghĩ ngợi, thì phía sau bỗng vang lên giọng nói trầm ấm quyến rũ của Tiêu Yêu Cảnh: “Tô Gia Áo? Tôi vẫn chưa kịp nghĩ phải đối xử với cô thế nào, mà cô đã chạy đến trêu tôi hử?”.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, cô đã để lại ấn tượng thảm hại với anh rồi, nếu lại bị anh biết cô đã biến thành “kẻ diệt nam giới” thì thế nào nữa?
Cô cố làm ra vẻ trấn tĩnh khoát tay, giữ dáng vẻ chị cả của mình, lạnh lùng bảo: “Khụ… bây giờ tôi không rảnh quan tâm đến anh, tránh xa tôi ra”.
“Hừ, cô gọi bạn tôi ra chỉnh cho một trận, sau đó bảo tôi tránh xa cô?” Anh nói, khẽ nhịp nhịp chân trên đất, phát ra tiếng “cộp cộp”. “Cô không biết đàn ông ghét nhất là khi bạn bè mình bị bắt nạt, và người phụ nữ của mình chạy theo kẻ khác à?”
“Tôi không chạy theo kẻ khác, nên anh đừng lại gần!” Cô hít một hơi khí lạnh, lập tức co lại thành một cô bé trước mặt anh, rụt vai lại, chỉ muốn cách xa anh ra.
“… Tôi nghĩ cô phải hiểu là tôi nhấn mạnh vế đầu chứ.” Anh nheo mắt, nghiến răng kèn kẹt và thốt ra ý của mình, không có gì tệ hơn là tự mình nói ra ẩn ý của mình. “Còn nữa… cô đang bảo ai đừng lại gần? Tôiphải nghe câu đó từ tai co gái mới hôm qua còn tỏ tình với tôi à?”
Anh vừa nói vừa tiến lại gần cô hai bước, không định chạm vào cô mà chỉ muốn cô không được như ý, trấn áp khí thế của cô mà thôi. Nhưng toàn bộ sự tập trung của cô đều bị cảnh hỗn loạn ngoài kia thu hút, không hề để ý đến anh đang bước lại gần. Anh cau mày, nhìn ra đó, chỉ thấy một đám nữ sinh đang vây quanh cổng trường.
Người có thể khiến cho nữ sinh hò hét như thế chỉ có thể là đàn ông. Tô Gia Áo đột ngộttừ bỏ dáng vẻ đang thương co rúm sợ hãi của mình, bật dậy, trèo lên cửa sổ tầng một, nhanh nhẹn luồn ra ngoài rồi hùng hụcchạy ra cổng trường.
Cô gái lúc nãy còn thề thốt không chạy theongười đàn ông khác, giờ đây chớp mắt đã chạy theo người khác thật. Anh nhếch mépmỉa mai, tay tì vào khung cửa sổ để nhìn xem cô gái tỏ tình thất bại rồi bài trừ mình làm trò gì.
Tô Gia Áo cảm thấy đầu mình như đang có một ngọn núi lửa, sắp sửa phun trào, sự thay đổi của cơ thể cô hết tám, chín phần làdo tên kia bức hôn không thành, đã lấy thuốc độc biến thái nhà anh ta ra để hại cô không chạm đến ai được, định dùng chiêu hèn hạ này để ép cô đồng ý? Xì!
Bây giờ lại dám chạy đến trường cô uy hiếp, là do anh ép cô đấy nhé!
“Họ Quý kia, anh đứng im đó cho tôi!”
Quý Thuần Khanh đứng ở cổng trường, cảm thấy hơi ngột ngạt khi bị đám nữ sinh vây quanh nhìn ngắm, nghe thế thì giật mình đứng im tại chỗ, nhìn cô bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng cô mặc kệ ánh mắt dáng thương như thỏ trắng của anh, nhảy chồm lên như hổ vồ mồi, dang rộng hai tay ôm chầm lấy anh, bám chặt vào đến chân cũng quặp chặt vào người anh.
Đàn ông trên năm tuổi không thể chạm vàocô, Quý Thuần Khanh anh đừng quên đấy, cho dù là loại cô ghét cũng được, chính anh cũng là đàn ông trên năm tuổi, hừ, phun máu mũi đi, phun đi, phun đến khi anh mất máu, cô có chết cũng không buông tay, phun đi, chết đi, chết đi!”
“Cái cô nàng như con trai Tô Gia Áo kia đang bắt nạt người ta!”
“Cái gì? Tô Gia Áo đang cưỡng ôm người ta?”
“Này! Gian ác quá, Tô Gia Áo đang bạo hànhnam sinh đẹp trai, dịu dàng kìa!”
“Tô Gia Áo đang bạo hành với chàng trai bénhỏ?”
Những tiếng xì xầm bàn tán kia đã không thể lọt vào tai Tô Gia Áo, vì đôi tay thon thảxinh đẹp kia đang từ từ ôm lấy eo cơ, và cảgò má trắng hồng nồng ấm đang kề sát tai cô, nhiệt dộ cơ thể anh mỗi lúc một tăng cao, cuối cùng anh khẽ thì thầm bên tai cô:
“Cũng may là em không ghét anh lắm.”
“Hả?”
“Nhạc mẫu đại nhân nói nếu anh đến đón em về thì em sẽ rất vui, quả nhiên là thế.”
“Hả?”
“Nhưng thế quân à, lần sau chớ có đùa cợt với đàn ông ở nơi công cộng được không?”Anh bình luận hành vi cô đột ngột nhảy ra đu lên người mình bằng giọng điệu thươnglượng, cuối cùng còn mím môi, tỏ vẻ khó xử. “Làm chồng rất khó chịu được.”
“Trò quỷ quái gì thế?” Đừng tự tiện nâng mối quan hệ xa lạ của họ lên chứ.
“Nếu anh đã khiến em vui thích như thế thìkhi nào chúng ta kết hôn?”
*Vanila + Chocolate: Pó tay với 2 anh chị, ông nói gà pà nói vịt
Anh nói với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng cô lại phát hiện ra một chuyện đáng nghiêncứu hơn cả chuyện kết hôn:
“Xin hỏi anh lượng máu mũi đáng lẽ phải phun trào khắp nơi khiến anh mất máu đang ở chỗ nào?” Cô rời khỏi vòng tay anh, nghiêng đầu quan sát sống mũi thẳng đẹp, trắng trẻo như ngọc, không hề thấy có màudỏ của anh.
“Hả? Máu mũi?”
“Đúng thế, tại sao những người đàn ông hôm nay đụng vào tôi đều bị chảy máu mũi, còn anh thì không sao, tại sao chứ?”
“Đương nhiên là do cơ thể họ không sạch sẽ.” Nói xong anh nâng cổ tay đeo chiếc vòng sáng lấp lánh của cô lên: “Thế quân, từ hôm nay cho đến khi chúng ta kết hôn, thì không một gã đàn ông nhơ bẩn nào có thể chạm vào em, anh sẽ bảo vệ em chu toàn”.
“… Ý nhơ bẩn mà anh nói, chắc hkông ám chỉ việc không tắm rửa đấy chứ?” Đừng, đừng, cầu mong là không phải ý nghĩ tà ác mà cô đang nghĩ đến! Chẳng phải anh rất thuần khiết, rất dịu dàng, rất ngây thờ đó sao, tiếp tục duy trì phong độ đi!
“Đương nhiên là không phải.” Anh mím môi, nói với vẻ ngại ngùng.
“… Chẳng lẽ là chưa làm cái này làm cái kia với phụ nữ mới là sạch sẽ?”
Anh ngẩn người, rồi khẽ gật đầu.
“Anh… anh… anh… cái đồ độc ác nham hiểm này mà thuần khiết ngây thơ cái gì! Khoan đã, nói thế thì, chẳng lẽ anh vẫn là…”“Ực” một tiếng, cô nuốt nước bọt, lại thấy anh đang ôm chặt mình, rồi đọt ngột cô ngảngười ra sau: “Cứu… cứu tôi với!”.
Một nữ hào kiệt lăn lộn chốn giang hồ như cô, mà lại bị anh chàng trẻ con, ngây thơ chơi một vố!!!
Hành động của cô đã khiến Tiêu Yêu Cảnh đang đứng quan sát phải bám chặt vào bậucửa sổ hơn. Cảnh tượng trước mắt không đến nỗi nhức mắt lắm, nhưng lại khiến người ta thấy không vui chút nào. Cô gái suốt ngày nói yêu anh lại chẳng thèm nhìn anh một cái, mà lại nhảy lên rồi trèo qua cửa sổ, lao về phía người đàn ông khác, hoàn toàn quên bẵng còn có một người cũng đươợ xem là có liên quan đứng nhìn, chả nhẽ cô coi Tiêu Yêu Cảnh anh là ngươờ vô hình ư?
Chẳng phải anh chưa từng gặp một người nói một đằng làm một nẻo, càng không phải chưa gặp những kẻ khó chơi, nhưng Tô Gia Áo này có phải là hơi quá đáng rồi không?
Bảo không có ý đồ gì, nhưng hết lần này đến lần khác cô nhảy ra trước mặt anh tuyên bố về sự tồn tại của mình, tới khi anh hơi chút ý đến thì lại đá anh ra, tìm một người đàn ông khác để diễn kịch trước mặt anh, đùa giỡn với anh thú vị thê’ sao? Vậy mọi người cùng chơi với nhau xem!
1Tình và Khanh trong tiếng Trung đồng âm nên bà Tô đọc nhầm tên của con rể tương lai hì hì :d
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:34 pm

Chương 5:
Chứng sợ hãi đàn ông
Trong thời đại nam nữ bình đẳng gần như không còn phân biệt giới tính nữa thì tộc Đông Nữ là dân tộc duy nhất vẫn giữ tập tục thị tộc mẫu hệ, với quy tắc “nữ tôn nam ti”. Người trong tộc thường ẩn cư ở vùng rừng núi phía tây nam, trong tộc luôn lấy việc tôn trọng nữ giới làm đầu, dĩ nữ vi quý, đàn ông phải gả đến nhà gái, trở thành vật phụ thuộc của phụ nữ. Có nghĩa là, tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ!
Quỷ sứ, đều là những lời gạt kẻ khác!
Cái gì mà nữ tôn nam ti, rồi tôn trọng phụ nữ, đàn ông là vật phụ thuộc, những quy tắc vớ vẩn đó không thể chứng minh thực tế rõ ràng bằng chiếc vòng phượng trên tay Tô Gia Áo.
Thế mới nói, thà rằng tin trên thế gian có ma, còn hơn tin miệng lưỡi đàn ông! Suýt nữa cô đã bị lừa bởi vẻ ngoài thuần khiết vô hại, hông bao giờ lên tiếng oán thán củaQuý Thuần Khanh.
Cô biết ngay là tàn dư phong kiến nam tôn nữ ti đã qua hàng trăm năm, một thôn nhỏ quê mùa không thể đi ngược lại được! Gì mà đã vào nhà cô thì là người nhà cô, rồi côở ngoài muốn phong lưu phóng đãng thế nào cũng được, anh ở nhà sẽ nhắm mắt cho qua, thế tại sao lại còn bắt cô mang cái vòng khoá phong kiến không cho cô đụng đến đàn ông này chứ? Rõ ràng anh ta đang núp dưới cờ hiệu nữ tôn nam ti, còn nói một đằng làm một nẻo. Loại vòng như kiểuđai trinh tiết này rõ ràng phải để anh ta đeo mới phù hợp với quy tắc nữ tôn nam tichứ!
“Đeo nhầm? Anh nói chiếc vòng này đã bị đeo nhầm người?” Tô Gia Áo vừa cố gắng tháo chiếc vòng ra, vừa quay người lại hét lên với Quý Thuần Khanh, vẻ mặt tỏ ra vô tội: “Anh nói là chiéc vòng này vốn phải do anh đeo để giữ sự thanh bạch, kết quả tôi đã ngu ngốc vì tuổi nhỏ không hiểu chuyện,chụp lấy tự đeo vào tay, sau đó không tháora được, thế là xem như sính lễ để tôi mang đi luôn à?”
Quý Thuần Khanh điềm nhiên nhìn thê quâncủa mình đang sắp điên lên, không biết có nên bổ sung không, cũng chính vì cô tham lam đeo chiếc vòng của nhà anh nên các trưởng bối mới cho rằng đây là hôn nhân trời định, hôn sự của hai người họ đã đượcsắp đặt sẵn là vì thế.
“Tại sao anh không ngăn tôi lại? Lúc ấy tôi còn nhỏ không hiểu biết, sao anh lại mở to mắt nhìn tôi tự huỷ diệt tương lai của mình?”
“Bởi vì nhìn em có vẻ rất thích vòng phượng tổ truyền này.”
Quý Thuần Khanh liếc nhìn chiếc vòng đeo trên cổ tay của Tô Gia Áo, chiếc vòng này bài xích những người khác giới với người đeo nó, là vật báu gia truyền của nhà họ Quý, vốn do anh là nam nhi phải đeo để giữsự thanh bạch. Bây giờ cảm nhận được anhnên tất nhiên sẽ liều mạng bảo vệ chủ nhân, có điều vòng phượng tuy là linh vật nhưng nó lại không biết mình đã bị đổi chủ,thứ nó phải bài xích cũng từ phụ nữ cũng muốn trả lại vật báu gia truyền cho anh.” Trả anh rồi, cũng tiện cho mỗi người tự đi trên con đường tương lai của mình.
“Thê quân, làm thế thì không lấy nó ra được đâu.” Thấy cô rất kiên quyết nên anh tốt bụng khuyên.
“Thế phải làm sao?”
“Giao cấu.”
“Hả? Gọi chó? Gọi chó đến cắn mình để làm gì?”
“Gọi chó đến cũng vô ích, ý anh là…” Phải gọi đàn ông.
Nửa câu sau anh ngượng không dám nói, mặt đỏ bừng, nhìn qua nơi khác, tìm cách diễn đạt uyển chuyển hơn để giải thích: “Em phải cùng một người đàn ông trong sạch hành lễ Chu Công2 mới có thể tháo chiếc vòng ra.”
“Hành… cái lễ gì mới được chứ?”
Anh mím môi, nhìn dáng vẻ ngờ nghệch của cô: “… Chính là cái ấy ấy.”
“… Ý anh là, phải tìm trai tân để ấy ấy?”
“Có thể nói thế.” Anh cũng không tìm từ khác để nói nữa mà đồng ý với cách diễn đạt của cô. “Còn nữa, thê quân, sau này em ít tiếp xúc với đàn ông là tốt nhất.”
“Tại sao???” Cô nằm bò ra đất ăn vạ, cô không có mắc mứu gì với trai tân, tại sao lại bị hại thê thảm thế này?
Anh giật mình, buồn rầu nói: “Vì chiếc vòng này rất nhạy cảm với độ sạch sẽ, cơ thể người đó càng nhơ bẩn thì chịu khổ càng nhiều.” Có nghĩa là, ăn mặn nhiều, đi đêm nhiều thì máu phun ra càng nhiều, nếu abấtcẩn chạm phải anh chàng phong lưu lãng tử nào đó, chỉ e rằng sẽ diễn cảnh “máu rơikhắp nơi như sông biển, gió lốc tung trời nào được yên.”
“…” Cô nén nhịn ý muốn chửi thề, nhẫn nhịn một lúc lâu mới thốt ra một câu qua kẽ răng: “Anh có chắc lúc đầu chỉ vì nhìn tôi có vẻ rất thích nên mới không ngăn cản tôi đeo chiếc vòng này không?” Anh ta tốn không muốn mình phải đeo cái vòng trinh tiết biến thái này, nên mới đẩy cho bé gái nhỏ tuổi ngây ngô là cô? Thật đúng là một người thâm độc, nham hiểm, lắm mưu nhiều kế.
“…”
Câu trả lời trong im lặng của anh khiến Tô Gia Áo lắc lắc chiếc vòng trên tay một cách chán ghét, quyết định về nhà lấy kìm, búa, đục, rìu… các loại để tiến hành tháo bỏ nó, nếu hết cách rồi thì cô sẽ cưa luôn tay mìnhđi! Ý đã quyết, cô lồm cồm bò dậy, đang định chạy về nhà thì một bóng người đột ngột xuất hiện, cố ý ngăn cản bước chân cô, cô sang phải, người ấy cũng sang phải, cô sang trái, đôi giày da rất đẹp ấy cũgn nhích sang bên trái, cô bất mãn đưa mắt lên nhìn, định trừng mắt cho hắn ta biết thế nào là lễ độ.
Chiếc quần jean hợp mốt, đôi tay đeo những chiếc nhẫn sành điệu đang thọc vào túi quần, áo khoác ngoài kiểu Tây màu đậm phối với áo pull bằng nhung màu đen cổ chữ V, khoé môi ẩn hiện nụ cười chế giễu quen thuộc.
Tiêu Yêu Cảnh?
Hormone đàn ông mạnh mẽ vây kín cô, “vị đàn ông” trong truyền thuyết đang bao trùm từ mọi phía khiến cô thần hồn điên đảo, bất giác lùi lại một bước dài. Vì sự an toàn của anh, cô buộc phải giữ khoảng cách, lùi lại, tức là cô đang áp sát anh trai tân ở phía sau hơn nữa.
Cảnh đó càng khiến Tiêu Yêu Cảnh thấy nhức mắt hơn, anh nhướn mày hỏi:
“Ồ, trung hợp thật, lại gặp nhau rồi, về nhà cùng bạn trai mới à? Hay là…???” Anh đảo mắt, ánh nhìn vượt qua đầu cô, cố ý nhìn người đàn ông đứng phía sau: “Lại đang tuỳ tiện tìm người đàn ông khác để tỏ tình kiểu em thích anh?”
“Hả?” Tô Gia Áo không hiểu vì sao anh lại đột ngột xông ra châm chích mình như thế.
Tiêu Yêu Cảnh bước qua Tô Gia Áo đang đứng ngẩn ngơ, tiến thẳng dến trước mặt anh chàng có vẻ yếu ớt, không xứng là đối thủ của mình, tốt bụng nhắc nhở: “Cô gái này là của anh à? Vậy cô ta có kể với anh màn tỏ tình tuyệt vời với tôi hôm qua không? Đúng chứ, Tô Gia Áo? Cô nói với tôi là cô thích tôi, sau đó thì sao, chơi trò này với tôi ư?”. Không đợi Quý Thuần Khanh phản ứng, anh đã quay lại nhướn mày với cô vẻ khinh bỉ: “Hừ, những cô nàng thích chơi trò mèo vờn chuột có rất nhiều, nhưng người quá đáng như cô thì vẫn là lần đầu tôi thấy”.
Tiêu Yêu Cảnh vừa dứt lời, thấy một cô gái yêu kiều mảnh mai từ đường bên kia tiến lại, anh uể oải đưa tay lên vẫy, cô gái ấy lập tức ngoan ngoãn chạy đến, bất chấp mình vẫn đang một đôi giày cao gót rất khó đi, ôm eo anh như một con chim nhỏ, cả cơ thể áp sát vào người anh.
Mặc cô gái kia dụi vào lòng mình, anh đưa tay choàng qua eo cô ta một cách thân mật, lạnh lùng nói: “Nhắc cho cô biết, lần sau tìm ai đó diễn kịch cũng phải biết tìm người biết hôn con gái đúng lúc, cái loại gốithêu hoa chỉ có mã bề ngoài và chỉ dừng ở việc ôm là đã mãn nguyện thì hoàn toàn không khiêu khích được tôi đâu. Muốn tôi ghen cũng phải phiền cô chọn người nào hay hơn mới được, loại đẳng cấp này thì đừng hòng ai thèm nhìn.” *Vanila: Ê, anh Thuần Tình rất good nha! Mà anh nói chuyện nặc mùi dấm chua với thuốc súng, còn dám bảo không ghen? *hắc hắc*
Nói xong anh ném lại nụ cười lạnh lùng, rõ ràng là cố ý giáo huấn Tô Gia Áo, ôm cô gái bên cạnh rồi đi lướt qua cô, liếc nhìn cô, anh cảm nhận được một nỗi chua xót khó che giấu đang tuôn trào trong lòng cô, nụ cười lạnh bên khoé môi dần biến thành vẻ thích thú.
Tiêu Yêu Cảnh sảng khoái bỏ đi, Tô Gia Áo thì tức nghẹn họng, trước nay cô luôn nghĩ đàn ông phải như anh, phong độ, khí chất, nam tính, chuyện nhỏ không so đo, chuyện lớn không hoảng hốt, nhưng chẳng ngờ anh vừa nhỏ mọn vừa cay độc, từ chối lời tỏ tình của cô thì thôi cũng được, lại còn túm một cô gái khác đến để cười cợt cô. Cô vốn đã tức giận vì chuyện chiếc vòng, biết chắc chắn anh không trong sạch gì, đã cố ý giữ khoảng cách an toàn nhưng anh lại chẳng biết cảm ơn, mà còn báo thù.
Nhìn hai bóng dáng đang âu yếm bên nhau,cô cực kỳ khó chịu. Anh là đồ quỷ, bảo ôi chơi trò vờn chuột à, vậy tôi chơi cho anh xem! Cô quay đầu lại, lôi người đứng trướcmặt cô, vị hôn phu hợp pháp, đến gần, học theo cô nương quỷ quái kia mà nhào vào lòng anh, áp thật sát rồi sờ mó, không có mùi thuốc lá giống như trên người Tiêu Yêu Cảnh, cơ thể Quý Thuần Khanh trong sạch đến nỗi chỉ có mùi hương nhẹ nhàng.
Quý Thuần Khanh bị túm đến làm gối ôm nhưng không hề phản kháng, thấy thê quân nhà mình hiếm khi chủ động như thế, còn ngang ngược kéo tay anh ôm chặt eo mình, nên anh chỉ biết đờ người đứng im tại chỗ.
Cô gái đang cố gắng làm trò trong lòng anh thấy bất mãn: “Anh ngây thơ thật đấy, ôm tôi đi chứ!”
Anh đứng im, thẳng đờ, cau mày, nghĩ ngờiđiều gì đó.
“Chẳng phải anh luôn rất nghe lời, rất ngoan ngoãn đó sao, bây giờ tôi muốn anh ôm tôi cho anh ta thấy, ôm đi!”
“…”
“Anh phải giúp tôi làm anh ta tức chết chứ.”
“Anh đang nghĩ…”
“Lúc này mà anh còn ngần ngại cái gì, anh cứ ôm tôi chặt vào, có bị gãy xương tôi cũng chịu.”
“… Anh đang nghĩ là, lúc này có phải hôn em thì tốt hơn không?”
“…”
Dứt lời, đôi môi mềm mại, đỏ hồn của anh đã cúi xuống, thì ra không chỉ có thù dai, mà anh cũng rất để tâm đến khuyết điểm “không biết hôn con gái vào lúc thích hợp”. Nếu đã là báo thù thì khi đồng lòng thoả hiệp chống kẻ thù bên ngoài, cô cũng rất biết phối hợp, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, để mặc cho anh làm củ đôi môi chưa bị ai chạm đến của mình.
Tiêu Yêu Cảnh chưa đi xa, anh trừng trừng nhìn hai học sinh giỏi rất biết học hỏi, còn đứng tại chỗ triển khai môn thực hành nghiên cứu chuyên sâu, chàng trai tuấn tú kia dám thách thức anh, ôm cô gái vừa mới hôm qua còn tỏ tình với anh vào lòng, cúi đầu xuống, chơi trò răng môi. Anh cố nhịn, cố duy trì phong độ nam nhi, hít thở một cách khó nhọc thầm nguyền rủa cầu cho lưỡi hai người đó bị cắn đứt.
“Yêu Cảnh, anh đang giận gì sao? Eo bị anh ôm đau quá!”
“Hử? Anh giận? Làm gì có! Anh ôm chặt quáà?”, anh cố gắng nhếch môi.
Anh cảm thấy mình rất điềm tĩnh, khá bình thả, hoà nhã, không chút xao động, cũng hoàn toàn không có ý muốn đánh ai cả, anhchỉ muốn uống một ly nước lạnh thật lớn với tốc độ nhanh nhất để thoải mái hơn.”
“…” Còn không à? Anh có phải đang ôm đâu,mà là đang cấu thì có, bây giờ còn làm vẻ mặt uy hiếp người khác, không phải anh đang giận, mà lửa giận đang cháy bừng bừng.
Còn Tô Gia Áo đang đứng quay lưng về phíaTiêu Yêu Cảnh, người bị ngộ nhận là đang chìm đắm trong những nụ hôn thì đang ngẩng đầu toát mồ hôi, lừ mắt nhìn xuống đôi môi xinh đẹp của Quý Thuần Khanh, đôi môi ấy đặt xuống trán cô rồi không di chuyển thêm bước nào nữa, cô tức tối hỏi:
“Đó là nụ hôn mà anh nói à?” Đúng là thần thánh quá, trong sáng quá, một nụ hôn khiến cô chỉ muốn giơ chân đạp văng anh ra.
“Thê quân, chúgn ta đã đi quá lễ nghĩa rồi, cho dù em muốn thì trước khi thành hôn, anh cũng chỉ có thể hôn đến đây thôi.” Giọng anh rất chân thành, nghiêm túc, khá là nguyên tắc. Muốn cô vui thì cũng có, nhưng thanh bạch vẫn phải giữ.
“Anh cứ tiếp tục làm gối thêu hoa đi, đồ lạc hậu!”
1 Trong tiếng Trung “giao cấu” và gọi chó phát âm giống nhau đều là “jiao gou”.
2 Tương truyền đầu thời Tây Chu phong tụchôn nhân hỗn loạn Chu Công đã chế định lại lễ giáo chỉnh đốn phong tục, người đời sau dùng cụm từ này với ý nghĩa thành hôn bao hàm cả ý kính trọng những luân lý của cổ nhân.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:35 pm

Chương 6:
Cưỡng hôn chưa dứt
Hoàng hôn, bếp nhà nhà đỏ lửa, mùi dầu mỡ lan toả ra bên ngoài.
Không giống với đại đa số các gia đình phụ nữ nắm quyền bếp núc, nhà bếp của Tô gia bị phái mạnh chiếm cứ hoàn toàn. Ông Tô xắn tay áo lên rất kiểu cách, cầm xoong nồi, lặng lẽ nấu ăn, bà Tô thì mang lô cuốn tóc, thản nhiên ngồi trên sofa, rung đùi đọc tạp chí, thỉnh thoảng liếc nhìn Quý Thuần Khanh đang cầm dao thái rau rất điệu nghệtrong bếp.
Càng ngắm càng hài lòng, con trai bây giờ đã quen được chiều chuộng, đừng nói là thái rau, đến đập trứng cũng không biết, cứ như chàng rể nhà bà, ra được phòng khách xuống được phòng bếp quả thực là quá quý hiếm, mà cậu ấy lại ngoan ngoãn hiểu biết, hiếu thuận với cha mẹ, bà vẫn chưa dặn dò, cậu ấy đã tự giác xắn tay áo vào bếp giúp một tay. Vốn nghĩ con trai tộctrưởng có thể sẽ khó tiếp xúc, ngờ đâu cậu bé đúng là khiến người ta yêu mến vô cùng.
Quay sang nhìn con gái đang ngồi bên bàn ăn, cầm tất cả hung khí ra sức nào cắt, nào đâm, nào đập rồi lại mắng nhiếc chiếc vòngtrên tay, có dáng vẻ rất là của nợ, bà cau mày bước đến, cầm quyển tạp chí đập lên đầu cô con gái một cái.
“Con dang bất mãn cái gì mà cứ đòi tháo cái vòng ra, chẳng phải nó rất đẹp sao?”
Tô Gia Áo bị đánh, ôm đầu ngẩng lên phản bác: “Đẹp cái nỗi gì, con nói cho mẹ biết, tên ấy biết yêu thuật đấy, anh ta hại con gái mẹ bây giờ không chạm vào đàn ông được nữa.”
“Thì đừng có chạm, con chạm vào một mình Thuần TÌnh là được mà! Con gái gì mà chẳng biết xấu hổ, lúc nào cũng muốn đụng chạm đàn ông!”
Cô lườm mẹ một cái, đó là bà chưa hiểu được sự đáng sợ của chiếc vòng ấy, vừa hay, ông Tô đang bê một đĩa thức ăn, cô nén đau thương lấy bố mình làm vật thí nghiệm, ôm chầm lấy cổ ông, tích tắc, từ mũi ông tuôn ra hai dòng máu, lượng máu không nhiều, khiến cô khá ngưỡng mộ sự chung thuỷ của ông, rồi quay sang nhìn mẹ khiêu khích:
“Mẹ nhìn đi, chẳng lẽ mẹ muốn con gái mẹ bị đưa vào vườn bách thú để triển lãm, rồi đeo thêm tấm bảng Động vật tuyệt duyên với đàn ông hay sao? ” Bây giờ cô đã là dạng bién thái, đến bố mình cũng không chạm vào được rồi.
“Bố nó, anh có sao không? Ôi trời, đồ quỷ, đến bố mình mà cũng hạ độc thủ được.” Bà Tô thấy chồng mình bị chảy máu mũi lập tức xót xa, nhưng lại thấy chồng mình rút một tờ khăn giấy chẳng biết ở đâu ra, nhanh nhẹn chùi một cái, rồi lẳng lặng bò vào nhà bếp tiếp tục hành nghề.
“Mẹ nhìn xem, đúng là gia đình biến thái, chèn ép bố đến mức đó, cả năm con cũng chưa từng thấy bố nói một câu vượt quá mười chữ bao giờ.”
“Con thì hiểu gì, bố con như thế gọi là hướng nội, mẹ thích đàn ông kiệm lời, đứng một bên làm cột điên jlà được.” Thấy mắt thẩm mĩ của mình bị mỉa mai, bà Tô lập tức phản bác, nhưng rồi lại thấy đau buồn, sự việc nghiêm trọng hơn bà nghĩ, nếu cứ chạm vào dàn oôg sẽ khiến họ chảy máu mũi, được hôn phu thanh bạch gỡ bỏ chiếc vòng, nhưng ở ngoài bao nhiêu năm nay bà ít nhiều vẫn giữ khái niệm không để ai bắt nạt con gái mình rồi, có cách khiến con gái bà có thể giữ khoảng cách antoàn với đàn ông trước khi kết hôn mà vẫnsống bình thường được không?
“Mẹ nghĩ ra rồi! Con gái, con được cứu rồi! Bà có nhắc đến chiếc vòng của tộc ta, ghé tai lại đây, mẹ nói cho con nghe…” Bà Tô cúixuống, thì thầm giải thích bí mật gỡ bỏ lời nguyền.
Tô Gia Áo ban đầu gật đầu lia lịa, rồi bỗng ngẩn người, hét lên một tiếng suýt thất thanh: “Cái gì? Hôn anh ta???”
“Suỵt, suỵt, suỵt! To tiếng thế làm gì hả?”
“Mẹ, mẹ… mẹ nghĩ gì thế, làm gì có kiểu bảo con gái mình tuỳ tiện hôn đàn ông?”
“Ôi dào, thì cũng là cách để con tháo được chiếc vòng ra thôi mà. Chiếc vòng này rất mẫn cảm với thứ gì không sạch sẽ thì đồngthời cũng sẽ phản ứng ngược lại với những thứ thuần khiết, nguyên lý này rất phức tạp, có nói con cũng không hiểu, tóm lại là, con và Thuần Tình tiến triển càng sâu thì uy lực chiếc vòng này sẽ càng giảm, nếuhai đứa… khụ khụ… rồi thì, chiếc vòng này sẽ hoàn thành nhiệm vụ và tự động rơi ra.”
Tô Gia Áo ngơ ngẩn nghe hết, bắt đầu hơi hiểu ra, đúng là một chiếc vòng gian xảo, vìdục vọng của chủ nhân mà có thể hãm hại đối phương không để lại dấu tích đến thế cơ đấy.
Cũng tức là tiến triển của hai người mãi mãi phải cao hơn đụng chạm vào người khác một bậc, nếu cô và Quý Thuần Khanh ôm nhau thì cô có thể chạm nhẹ vào người khác; nếu hôn anh thì có thể ôm người khác, nếu ấy ấy với anh rồi thì cô hoàn toàn không phải kiêng kị gì cả.
Tuy muốn gỡ chiếc vòng này rất khó khăn, trong thời gian ngắn không thể hoàn thành, nhưng nếu hôn một cái có thể giải quyết một nửa vấn đề thì hình như cũng khá ổn. Nhị nữ giang hồ không câu nệ tiểu tiết, cô thì chẳng sao, hôm nay cô cũng suýtnữa đã quyết định này nọ với anh, nhưng có một vấn đề cần phải suy tính kĩ.
“Nếu con hôn anh ta thật sâu thì có phải sẽ hôn được người khác nhẹ nhàng một chút?”
“Có thể là thế.”
“Vậy nếu như ngoài hôn ra con còn đụng chạm thì có phải sẽ hôn người khác thoải mái không?”
“… Con cứ hôn cậu ấy đi đã rồi mới nói được chứ?”
Không chịu được con gái cứ vặn vẹo mãi, bà Tô đánh cô chạy vào nhà bếp, đúng lúc gặp ngay Quý Thuần Khanh đã nấu cơm xong, vừa rửa tay đi ra ngoài, chiếc áo sơ mi vì mồ hôi mà dính sát cơ thể, cài cúc rất cẩn thận, không hở hang chút nào. Thấy Tô Gia Áo đột nhiên chặn đường, sắc mặt có vẻ thiếu tự nhiên, Quý Thuần Khanh thắc mắc: “Thê quân?”
Miệng cô mấp máy, dường như đang tập luyện gì đó, rồi đột ngột ngẩng phắt lên, thô lỗ túm lấy cổ áo anh, nhảy cẫng lên định cưỡng hôn.
Anh phản ứng kịp thời, ngược lại càng khiến Tô Gia Áo vốn đang ngượng ngùng mặt càng dày thêm, bướng bỉnh áp môi lại gần: “Anh trốn cái gì, cho tôi hôn đi!”.
“Thê quân, nhạc phụ, nhạc mẫu đều ở đây, em làm thế không ra thể thống gì cả.” Anh vốn cao nên không muốn ngăn cản cô thì không phải chuyện gì to tát, nhưng không ngờ cô lại giữ lấy mặt anh, ra sức kéo ghì xuống.
“Anh cho tôi hôn thì muốn tôi đi bưng bô tiểu, bưng cái gì cũng được, cho anh chọn, cho tôi hôn đi mà.”
“Thê quân, em sốt ruột quá đấy, dù sao sớm muộn gì…”
“Tôi không cần sớm muộn, bây giờ anh để tôi hôn đi, tôi không hcịu được nữa.”
“Tránh ra! Vướng tay vướng chân!”
Một tiếng quát phát ra từ miệng ông To, ông hoàn toàn phớt lờ hai đứa quỷ quái đang làm trò ở trước cửa bếp, bê đồ ăn ra ngoài. Muốn hôn thì về phòng mà hôn, đứng đây thật vướng víu.
Bà Tô đang núp sau rèm cửa quan sát cảnh con gái mình triển khai nữ tính cuồng nhiệt, nhưng lại bị ông chồng cắt ngang, thế là mất hứng, ngồi phịch xuống ghế, đợi chồng đưa cơm đến trước mặt với vẻ rất đại – lão – gia, nhấc đũa lên gọi hai đứa tiểu quỷ kia.
“Hai đứa còn đứng đó làm gì? Không được thì đừng miễn cưỡng, mau đến đây ăn cơm, lần sau tìm khung cảnh thích hợp hơnrồi làm lại.”
“…”
Phì, gia đình này có khung cảnh thích hợp hơn để hôn mới lạ, xem ra phải nghĩ cách lừa anh ta ra ngoài rồi.
Đang ngần ngừ thì di động trong túi cô rung lên bần bật, cô buông người đàn ông bị mình ấn vào tường đang cố sức giữ sự thanh bạch ra, cầm di động, vừa nhìn màn hinh đã nhíu mày, lẳng lặng quay đi chụp lấy chiếc áo khoác lửng bằng da màu đen trên sofa rồi chạy ra ngoài.
“Con có việc, không ăn cơm, lát nữa con về.”
Quý Thuần Khanh chớp mắt, thấy sắc mặt cô bỗng dưng nghiêm trọng, rồi nghe bà Tôhét lên bất mãn: “Mày lại ra ngoài dánh nhau với người ta! Mẹ cảnh cáo, mày đừngcó dây vào chuyện của người khác nữa!”
“Rầm!”
Đáp lại bà là tiếng cửa sập mạnh.
Quý Thuần Khanh hoàn hồn, chỉnh lại áo sơ mi bị thê quân thô lỗ làm nhăn nhúm, do dự có nên ca bài “phu xướng phu tuỳ” để đi theo không. Tính khí của thê quân cộng thêm cá tính thích đánh nhau, thực sự không nên để cô ấy ra ngoài một mình, nhưng nguyên tắc phụng sự bề trên đang hiện lên trong đầu anh, lúc này mà ra ngoàicùng thê quân, không phục vụ các bậc bề trên thì sẽ khiến người ta có ấn tượng xấu về mình.
Cứ ở lại phục vụ bố mẹ vợ thì hơn.
Tộc Đông Nữ đã quy định rõ, lớn bé phân biệt, nữ tôn nam ti, quy tắc rất nhiều, từ nhỏ anh đã thấy, đã nghe, dùng cơm với bềtrên không phải chuyện gì to tát. Mới ngồi vững, nhạc mẫu phía đối diện đã lên tiếng: “Muốn nắm bắt trái tim phải đi qua dạ dày, thật giỏi. Thuần Tình à, còn nhỏ mà tay nghề đã tuyệt thế này rồi!”.
Anh không đáp, chỉ cười ngượng ngùng rồi gảy gảy mấy hạt cơm, dáng ăn tao nhã khiến bà Tô rất vui thích, không kìm được bất mãn thay anh: “Tiểu Áo, cái con quỷ ấy,thật chẳng ân cần chu đáo gì cả, con xuống bếp làm cơm cho nó ăn, mà nó lại sập cửa bỏ đi”.
“Không sao ạ, phụ nữ là thế!”, anh trả lời với vẻ điềm tĩnh.
“Cũng đúng, nhưng dù sao con hiểu biết nhiều, sau này vẫn phải bao dung nó nhé. Con bé ấy từ nhỏ đã nghĩa khí, không biết ân cần chăm sóc đàn ông là gì, mà xem đám bạn của nó là quan trọng nhất, thật ngốc nghếch, chính vì thế nên thường xuyên bị người ta lợi dụng. Người ta tìm bạn trai để yêu đương là cứ thích gọi nó đến phá hoại gíup. Mẹ thấy tám phần là nó lại bị đám đàn em của mình gọi ra để gây sự rồi.”
Bà Tô vừa nhìn ra cánh cửa vừa lườm nguýt vừa làu bàu than vãn, không hề tán thành với nghĩa khí giang hồ của con gái: “Cứ nói đến năm ấy, lớp của nó có con bé hoa khôi gì dó, là con gái của nhà họ Dươngphía đối diện nhà chúng ta, con không biết con bé đó xấu xa đến cỡ nào đâu, tự nhận nó là dõng dõi trí thức, bố mẹ có chú văn hoá, ngày nào cũng bê quyển Từ Hải1 lượn qua lượn lại, tỏ vẻ yếu ớt đáng thương. Còn con bé nhà mẹ ,chả hiểu sao lại chơi cùng nó. Thuần Tình à, chắc con cũng hkôngthích loại phụ nữ xấu xa lúc nào cũng tỏ vẻ yếu đuối phải không?”
“À…” Anh đang chăm chú lắng nghe quá khứ của thê quân, không ngờ nhạc mẫu lại nhân cơ hội hỏi sở thích của mình, nên khẽ ho một tiếng: “Cũng không phải là thích hay không thích, con đã là người của thê quân nên nhạc mẫu không cần lo lắng con sẽ làm chuyện xấu hổ đâu!”
“Bốp!”, bà Tô vỗ bàn. “Đúng thế, đó là biểu hiện của người dàn ông tốt, bố nó, Tiểu Áo nhà chúng ta thật có phúc!”
Ông Tô lãnh đạm gắp rau, phớt lờ tình huống bất ngờ thường xuyên xảy ra này.
“Hừm, Thuần Tình này, lúc nãy mẹ nói đến đâu rồi nhỉ?”
“Thê quân và Từ Hải tiểu thư dòng dõi chơivới nhau khiến mẹ rất bực bội.”
“A, đúng rồi, đúng rồi, không chỉ bực bội màtức muốn chết đấy chứ, con không biết conbé đó nham hiểm thế nào đâu, nó để ý con trai một nhà giàu mới nổi, lại nói người ta không xứng với nó nên không chịu tỏ tình. Không chịu tỏ tình thì thôi đi, nhưng nó cứ đòi phải cưa đổ cho bằng được…”
“Nhạc mẫu… cho con hỏi một chút, cưa đổ là???”
“Ôi dào, tức là quyêế rũ, dụ dỗ ấy, những từ ngữ này là do Tiểu Áo lây cho mẹ.”
“Mẹ tiếp tục…”
“Lúc nãy mẹ nói đến…”
“Cưa – đổ…”, anh lặp lại từng chữ.
“Ồ, đúng rồi, con bé đó cứ muốn cưa đổ người ta, kết quả Tiểu Áo ngu ngốc nghĩa khí đồng ý giúp nó, con có biết con bé nhà họ Dương ấy làm gì không?”
“Đánh nhau?” Hình như đó là sở trường duy nhất mà anh phát hiêệnra ở thê quân cho đến nay.
“Nếu chỉ đánh nhau thôi thì còn đỡ, đằng này nó bảo TIểu Áo diễn vai si mê con trai nhà người ta, bắt nạt con bé họ Dương trước mặt thằng bé đó, để nam chính diễn vai anh hùng cứu mỹ nhân, lời thoại chỉ có một câu…”
“… Cô nhớ lấy cho tôi?”
“Ồ, Thuần Tình, con thông minh quá.”
“…” Anh không nghĩ vai diễn ấy còn có lời thoại nào thích hợp hơn.
“Kết quả, người ta đã yêu đương hò hẹn cuồng nhiệt, còn con quỷ nhà mẹ ở trường đã bị khinh miệt đến bây giờ, để giữ sĩ diệnmà đã biến thành cô nàng bất lương thật, ôi trời, tại lúc mẹ mang thai nó không chịu tích đức.”
“Nhạc mẫu, uống trà nhé?”
Quý Thuần Khanh sau khi nghe xong câu chuyện, bỗng nhiên đưa ra đề nghị đó khién mẹ Tô hơi thắc mắc, chắc không phảicậu ấy đang ám chỉ bà nói quá nhiều , quấy rối mình, phải lấy trà thanh nhiệt giải khát để im tiếng đấy chứ? Thằng bé này là một đứa trẻ tốt, đẹp trai, vóc dáng chuẩn, rất lễ phép, nhưng tại sao lại có lúc toát ra nhữngluồng khí lạnh từ xương cốt, không dễ tiếp cận, không thể đùa bỡn được? [*Vanila: Điểm trừ cho anh Thuần Tình Chuyện của chị Áo bông đáng thương như vậy mà anh dám chê bai bằng hành động ngầm àk?~=,=*]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:36 pm

Chương 7:
Hiệu lực kì diệu của vòng tuyệt duyên với đàn ông
Quán bar Snow Mania đèn màu lấp lánh, ánh sáng thoắt xanh thoắt tím nhấp nháy khiến người ta gần như không nhìn rõ dung mạo người đối diện như thế nào. Tiêu Yêu Cảnh uể oải ngồi trên ghế cao trước quầy bar nghe DJ đang chỉnh nhạc , tay chống cằm không biết đang nghĩ ngợi gì, cho đến khi có người ôm lấy vai anh. Quay lại nhìn thì thấy nụ cười kỳ quặc cảu cậu bạn thân Kiều Khâm.
“Này! Cậu thất tình à?”
“Cút đi, ai thất tình?”
“Vậy cả buổi tối bày bộ mặt đưa đám đó cho ai xem? Cô nàng cậu đưa đến ngồi cạnhcả buổi cũng chẳng thấy cậu phản ứng gì, này, anh em nhắc nhở cậu, cô ta sắp bị người khác dụ dỗ rồi”, Kiểu Khâm chỉ vào sàn nhảy tối om ở giữa nói.
Tiêu Yêu Cảnh nhìn cô gái mình đưa đến đang chơi đùa với người đàn ông khác thì nhướn mày, không chút phản ứng, đưa ly rượu lên hớp một ngụm, chậm rãi trả lời: “Ra ngoài chơi thì phải chơi cho cạn hứng, những cô gái biết tự mình tìm vui là rất tốt.” Dù sao cũng là do anh bảo cô ta tránh xa anh ra mà.
“Ồ? Cậu có phải là Tiêu Yêu Cảnh, Tiêu thiếu gia không, thế mà không cướp lại à?” Trước kia anh rất rất thích trò vô vị đó để chứng tỏ sức quyến rũ của mình.
“Không rảnh.”
Kiều Khâm im lặng, không muốn tiếp tục đùa dai nữa. “Nói đi, cậu nhấp nhổm phiền muộn cả buối tối là để làm gì?”
“Tôi phiền muộn à?”
“Có, chí ít cậu khiến người ta cảm thấy cậu rất phiền muộn.”
“Vậy là do vấn đề của cậu, đi tắm nước lạnh đi.”
Kiều Khâm phớt lờ việc mình đã gặp phải đối thủ cứng đầu, nhướn mày lên rồi suy đoán: “Nếu tôi đoán hkông nhầm thì ngườinào đó từ ngày bị gọi ra tỏ tình thì dã trở nên kỳ quái rồi.”
“…” Lườm.
“Chẳng phải cậu đã nói cô nàng kia không phải dạng mình thích mà?”
“Không phải không thích…” Anh ngừng lại, mấp máy môi: “Mà là rất ghét”.
“Ồ? Thế thì còn gì mà phải phiền muộn?”
“…” Tôi đang phiền muộn vì cô ta giở thủ đoạn, bày mưu tính kế để chơi xỏ tôi, tạo mưa góp gió, đến khi tôi có phản ứng mới thôi. Câu này nói ra được không? Không! Nuốt xuống.
“Cô ta đeo bám cậu?”
“…” Tôi đang phiền muộn vì cô ta không đeo bám tôi, câu này nói ra được không? Không! Nuốt xuống.
“Này, tôi hỏi cậu mà cậu cứ uống rượu mãithế?”
Kiểu Khâm bướng bỉnh đưa tay ra nắm lấy ly rượu Tiêu Yêu Cảnh đang uống, nhưng lạinghe thấy từ sàn nhảy sau lưng vọng đến tiếng ồn ào. Anh chưa kịp phản ứng thì Tiêu Yêu Cảnh đã biến sắc, ngụm rượu vừ uống “phụt” một cái phun hết lên mặt anh, nhưng vị thiếu gia ấy hoàn toàn khoôg có ýxin lỗi, mà vội vội vàng vàng rút khăn giấy trên bàn ra, chỉ biết bảo vệ hình tượng cảu mình mà không chút mảy may thương tìnhcho dung nhan bị huỷ hoại của Kiều Khâm.
“Này, đây là thái độ Tiêu thiếu gia đối xử với anh em à?” Kiều Khâm đưa ống tay áo lên lau, đang định phê phán thì không biết TIêu Yêu Cảnh nhìn thấy gì mà nhảy phắt xuống, đi đến sàn nhảy.
Tiêu rồi, tiêu rồi, vị thiếu gia lúc nào cũng hờ hững với mọi chuyện, luôn đứng từ trên cao nhìn xuống hôm nay lại đến tham dự trò vui với mọi người.
Gạt đám đông ra, Kiều Khâm nhìn thấy ngay cảnh tượng đang thu hút mọi người, không phải múa cột, không phải nhảy thoát y, mà là một cô gái khá hào sản, phóng khoáng đang dồn người dàn ông đùa cợt bạn gái của Tiêu Yêu Cảnh vào chântường, chỉ vào ngực anh ta và mắng.
“Woa, hổ cái đánh ghen à?” Kiều Khâm cảmkhái, cảnh tượng này vừa nhìn đã biết là bạn gái đến ắt quả tang bạn trai ăn vụng.
Tiêu Yêu Cảnh hừ mũi lạnh lùng: “Mắt thẩm mỹ của cô ta không thấp thế đâu”.
“Ồ… à? Cái gì, cái gì? Cậu quen con hổ cái đó à?”
“…” Lần này tay không còn gì để uống, biết lấy gì để nuốt câu nói xuống đây?
Tiêu Yêu Cảnh đang tính xem làm thế nào để thay đổi sự chú ý của Kiêu Khâm thì cô gái bạn của mình đã khóc lóc chạy đến, nấp vào cánh tay anh nũng nịu và chỉ vào cô gáiman rợ kia kể lể: “Yêu Cảnh, cô ta thật quá đáng, thật thô lỗ, tự dưng nhảy đến em kéo em ra rồi đánh, còn kéo áo túm tóc người ta, anh giúp người ta trả thù đi!”.
Anh cúi xuống, cô gái ấy quả thật đã bị “tênkia” dạy dỗ rất thảm, mái tóc xoăn lọn dài bị kéo đến nỗi biến thành sợi mì ăn liền, chiếc áo vốn đã ít vải sau trận chiến càng tơi tả thảm hại hơn.
Xem ra “tên kia” không hề biết dịu dàng là gì. Anh nhướn mày không nói gì khiến cô gái đi cùng rất bất mãn, dùng ưu thế dáng vẻ bốc lửa cùng quần áo ít vải cọ cọ vào người anh, mong muốn đổi lấy chút sự thương hại, để anh xuất đầu lộ diện giúp côta.
“Anh nhìn này, cô ta xé rách quần áo ngườita mới mua rồi!”
Cô ta vừa dứt lời, anh móc ví tiền ra nhét vào tay cô ta ra hiệu tự dùng tiền giải quyết, đừng làm phiền anh.
Bên kia, cặp nam nữ không biết có quan hệ gì đang cãi nhau.
“Chuyện đó một người chịu đánh, một người chịu đòn, có trách thì trách cô ta không may mắn, cô xen vào làm cái quái gì, lo chuyện thiên hạ!”
Tô Gia Áo bị mắng là lo chuyện thiên hạ lại nhảy đến trước mặt gã kia mà hét lên: “Lục Chiếm Đình, anh có còn là đàn ông không, gặp chuyện thì chạy trốn, lúc anh bắt cá hai tay sao không nghĩ sẽ xảy ra chuyện!”.
“Cô phải làm cho rõ, tôi không hề bắt cá hai tay, là do cô ta biết tôi có bạn gái rồi mà vẫn bám theo, hừ, chịu thôi, bạn cô mà, y hệt cô, biết rõ tôi và Dương Thư Tiệp là một cặp mà còn chõ mũi vào, thật nhục nhã! Từ đầu đến cuối tôi cũng nói cô ấy là bạn gái tôi, cũng gióng như năm ấy cô thương thầm tôi, tôi chẳng đá cô đi vậy thôi!”, Lục Chiếm Đình xóc lại cổ áo, thản nhiên nói.
Cô thấy buồn nôn trước những lời nói đó, năm ấy cô khờ khạo làm người mai mối, giúp Dương Thư Tiệp diễn pha anh hùng cứu mĩ nhân, ghép đôi hai kẻ đó lại, kêt quảcô mất công lại còn bị phụ bạc. Dương Thư Tiệp vì muốn diễn hết vở kịch đó, đã bỏ lại một câu: “Tôi thấy đưảng cấp của chúng ta không hợp làm bạn.” Sau đó hoàn toàn không nói chuyện với cô nữa. [*Vanila: Hậncặp đôi chó ghẻ này quá! >"< Sr bức xúc quá không chửi không được]
Còn gã Lục Chiếm Đình kia cũng là loại đểu cáng, gặp ai cũng nói Tô Gia Áo rất thích gã, rất thương gã, đeo bám gã, có điều người gã thích vẫn là dạng thuần khiết, trong sáng, ngoan ngoãn dịu dàng, ngầm chỉ Tô Gia Áo là loại gì thì mọi người đều rõ.
Qua ba năm học trung học, cơn ác mộng đã hết, chuyển qua trường khác, mọi người cũng không quen biết nhau, nhưng xui xẻo ở chỗ cô lại cùng một khu với hai kẻ đẳng cấp kia, Lục Chiếm Đình vốn đứng núi này trông núi nọ, gã và Dương Thư Tiệp ly ly hợp hợp mấy lần, lăng nhăng với rất nhiều cô gái khác, nhưng vì phụ huynh hai bên đều mặc nhân jlà môn đăng hộ đối, nên cuối cùng vẫn dính lại với nhau. Nhưng cô không thể ngờ được, người bạn tót ở cùng một khu, thân nhau từ nhỏ của cô mà gã cũng dám làm bậy, lại còn để xảy ra chuyệnlớn.
“Hừ, sao thế, trước kia không cưa đổ đượctôi, tưởng bây giờ đến giúp bạn bè thì tôi sẽ để ý đến cô chắc? Thứ hổ cái sinh ra từ gia đình quái dị như cô, tôi chả có hứng thúchơi. Nhìn cô kìa, quần áo quê mùa, đeo cái vòng quê mùa, đánh mắt đen xấu xí hơn cảma quỷ, còn tưởng mình rất thời trang chứ, không dám chơi thì đừng ăn vận như thể tuỳ nghi mặc ai muốn chơi thì chơi, bây giờ lại đến tìm người để đòi trách nhiệm, buôn cười chết đi được!” Lục Chiếm Đinh ra vẻ tốt bụng nhắc nhở cô đang cúi đầu nắm chặt tay: “Có điều một đêm xuân thì vaạnngày ơn, tôi cũng không phải người tuyệt tình, tiền phá thai tôi lo, cứ cầm hoá đơn đến chỗ tôi thanh toán là được”.
Lục Chiếm Đình càng nói càng quá đáng, Tiêu Yêu Cảnh nghe mà cũng chau mày, anhquay sang nhìn Tô Gia Áo đang cúi đầu cố nén cơn giận, nắm tay co lại rất chặt, đang run rẩy, chiếc vòng bạc trên tay cô phát ra ánh sáng lấp lánh trong bóng tối, đúng lúc anh nghĩ cô sẽ huơ nắm đấm xử lý tên khốn đó thì cô dã nhảy lên, lao đến như lao vào vòng tay của người yêu, tự phía sau câu chặt lấy cổ gã đó.
Sao cô lại thích diễn trò với những gã khác trước mặt anh đến thế, anh nhíu mày, một luồng lửa giận vô cớ bốc lên, nhưng lại thấy gã đàn ông bị cô câu chặt cổ bỗng phun máu mũi, cô không chịu buông tay, máu càng phun ra kinh kủn hơn, như thể suối chảy không bao giờ cạn, cuối cùng chảy thành một vũng máu.
Gã đàn ông đó cố gắng vùng vẫy, vì mất quá nhiều máu nên bắt đầu mềm nhũn ngã xuống đất, đến độ chỉ còn co giật, cô mới chịu buông tay, vứt đống thịt đó xuống đất,đứng lên phủi phủi quần áo, như thể rất ghê tởm vì đã tiếp xúc với gã, đưa chân gạt điện thoại của gã ra, gọi điện cho xe cấp cứu, rồi ném lên người gã.
“Cứ khai thật với bác sĩ là vì anh bắt nạt con gái quá nhiều nên mới bị phun máu như thế, còn làm bậy nữa thì lần sau tôi cho anh cạn hết máu thành xác khô luôn!”.
Hậm hực nó xong, cô thản nhiên bỏ đi với những vết máu lấm tấm rất kinh khủng, lúcđi ngang cô gái vừa nãy bị túm tóc, chỉ thấy cô ta khiếp sợ đến nỗi không nói đượcgì, co người nấp sau lưng người đàn ông đứng cạnh, cô ngước lên nhìn, Tiêu Yêu Cảnh đang nheo đôi mắt dài quan sát cô.
“Cô đúng là âm hồn không tan, mong tôi chú ý đến thứ kia à? Nửa đêm nửa hôm đến đây phá hoại địa bàn của anh em tôi.” Anh nhếch môi khiêu khích, quán bar này làsản nnghiệp của Kiều Khâm, bị cô gái này phá hoại, đêm nay chắc đóng cửa sớm rồi.
Hình như đã tìm được lý do có thể giữ cô lại, lòng anh bỗng thấy vui mừng kỳ lạ, anhđưa tay định túm lấy cô, giữ cô lại, bắt cô chịu trách nhiệm, phải chịu trách nhiệm vớiđống hỗn loạn ấy!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:37 pm

Chương 8:
Đánh cược xem ai cướp được cô ấy
Tô Gia Áo thấy tay anh sắp chạm đến thì bất giác rụt người lại để tránh né. Tiêu Yêu Cảnh ngẩn người, dường như không ngờ cô lại chán ghét mình đến thế, anh bựcbội, phớt lờ sự cự tuyệt của cô mà nắm lấy cánh tay còn vấy máu, kéo cô lại gần hơn.
“Ủa? Sao anh không chảy…”
“Chảy cái gì?” Anh nhướn mày, lành lùng hỏi, giơ cao cổ tay cô lên.
“… Chảy máu mũi.”
Anh không chảy máu mũi, tất cả đều bình thường, tại sao? Chẳng lẽ anh vẫn là… không… không thể nào! Thà cô tin voi biết leo cây còn hơn! Chẳng lẽ như lời mẹ cô nói,là do cô đã ôm Thuần Khanh rồi, nên cô đụng chạm thế này cũng không sao, nhưng nếu ôm nhau như lúc nãy thì không được ư?
“Cô nghĩ dáng cô đẹp đến nỗi tôi phải chảy máu mũi à? Hừ, cô tưởng tôi cũng là đồ bỏ như tên kia hả?”
“Dáng tôi không đẹp thì anh đừng nhìn, tôi có bắt anh phải nhìn đâu, anh nghĩ mình là ai hả?”
“Chẳng là ai cả, chỉ là người mà mấy hôm trước cô muốn là tâm giao thôi. Sao nào, thân phận đó chưa đủ để giáo huấn cô à?” Lúc đầu đòi làm tâm giao của anh, sau đó lại trở mặt không nhận người quen, tưởng anh là người dễ đùa bỡn trong lòng bàn tay hay sao?
Lời lẽ khiêu khích sặc mùi thuốc súng khiếnlửa giận chưa nguôi của Tô Gia Áo lại bừng bừng trỗi dậy. Từ nhỏ đến lớn, cô chỉ tỏ tình hai lần, cái tên đang nằm dưới đất kia cũng bỏ qua đi, nhưng người trước mắt cô là người cô thật lòng quan tâm yêu mến, đã mất mặt hoàn toàn rồi, lại còn bị chê bai, thực ra mắt nhìn người của cô chả khá khẩm hơn bạn bè là mấy, đi thích cái tên Tiêu Yêu Cảnh, kẻ tám lạng người nửa cân với Lục Chiếm Đình, thực sự là đáng phỉ nhổ!
Nam tính tức là phong lưu?
Nếu cô biết đứa nào đã nói câu đó, cô nhất định sẽ đấm cho hắn sưng u đầu mới thôi.
“Buông tay ra, nam nữ thụ thụ bất thân có biết không, tôi đã có hôn ước, người ta đang ở nhà đợi, không rảnh rỗi quan tâm đến mấy kẻ khốn kiếp các người.”
Những lời khiêu khích của cô lọt vào tai Tiêu Yêu Cảnh, anh nheo mắt lại, hừ mũi: “Hừ, tôi chả thèm quan tâm nhà cô có tên ngu ngốc giả vờ ngây thơ ngoan ngoãn nàođang đợi, cô phá hoại nơi làm ăn của anh em tôi thì làm gì có chuyện muốn đi là đi?”.
“Đúng! Yêu Cảnh, cô ta còn xé rách quần áo người ta, đẩy người ta ngã xuống đất!” thấy anh ra mặt thì cô gái dán sát vào người Tiêu Yêu Cảnh lập tức đổ thêm dầu vào lửa, nhưng vừa nói xong đã bị Tô Gia Áo lườm một cái, khiếp đảm rụt lại nấp saulưng anh.
“Bạn gái của mình không quản lý lại đem dâng người khác ôm ấp, bị đòn cũng đáng kiếp, nếu anh không vui thì cứ trông chừngđừng để cô ta lăng nhăng khiến người ta ghét bỏ!” Cô chỉ xem như anh ra mặt thay bạn gái, để chứng tỏ phong độ đàn ông.
“Cô cũng biết lăng nhăng khiến người ta ghét à?” Anh chế giễu, tuy anh không đón nhận lời tỏ tình của cô, nhưng dù gì cũng là một nửa của anh rồi, kết quả thì sao? [*Vanila: Ơ cái anh này vô lí =.=" Từ chối người ta thì làm sao nhận người ta là" mộtnửa" của mình được >"<] Trong vòng một ngày lại bắt anh thấy cô nhào vào lòng hai người đàn ông khác nhau, thật đáng ghét! Anh nuốt câu đó xuống, đưa tay ra không ngại làm kẻ thứ ba để cô ôm trong ngày hôm nay. Chẳng có lý do gì mà người khác đã ôm cô, còn anh vốn có quan hệ đặc biệt với cô lại đứng đực ra đó phiền muộn cả?
Thấy cánh tay rắn chắc sắp choàng qua eo mình, cô nghi ngờ nhìn, chắc anh định nhấc cô lên, ném ra ngoài cửa, rồi gọi một đám đàn em đến để đánh cho cô một trận chăng?
Như để chứng minh suy đoán của cô, phía sau dã vọng đến tiếng hét đòi đánh, cô quay lại thấy tên Lục Chiếm Đình dã vật vã ngồi dậy, mặt mày méo xệch đang la hét gọi đồng bọn đến dạy dỗ cô. Một người không thể địch lại nhiều người, cho dù cô nhanh nhẹn đi chăng nữa, cũng không có cánh tay thứ ba. Thừa lúc Tiêu Yêu Cảnh cũng bị phân tâm vì tiếng la hét đó cô giằng mạnh ra khỏi gọng kìm của anh dốc hết toàn bộ sức lực phóng vèo ra cửa với tốc độ nhanh như tên bắn.
“Này! Yêu Cảnh, ghét quá đi, anh để con hổ cái đó chạy mất rồi!”
Cô gái bên cạnh lắc lắc người, nhưng anh lại đờ đẫn giơ bàn tay trống không của mình lên nhìn, trên đó vẫn còn lưu lại vết máu của cô trnog lúc giằng co. Anh cau mày, đưa tay kéo cô gái kia lại để cô ta quay lưng về phía mình: “Đứng yên, đừng nhúc nhích!”.
“Yêu Cảnh, ối, sao anh lại chùi tay vào áo người ta?”
“Dù sao cũng phải thay, đúng không?” Đồ bỏ mang về sử dụng tiếp, mới không lãgn phí.
Xử lý xong vết máu trên tay, anh quay lại nhìn một đám đàn ông đang định lao ra ngoài, ung dung lấy bật lửa ra châm thuốc, rồi lại nhẹ nhàng đưa tay ra chặn, tỏ ý không để đám đó đuổi theo.
Lục Chiếm Đình mặt mũi đầy máu mất hết sĩ diện, bị anh ngăn lại nổi điên lên: “Tiêu thiếu gia, cậu có ý gì? Chuyện này không liên quan đến cậu!”.
“Không liên qua, nhưng thiếu gia tôi hôm nay muốn quản đấy.”
“Tiêu Yêu Cảnh, đây là chuyện giữa tôi và con bé đó, không đến lượt cậu nhúng tay.”
“Chuyện của con bé đó thiếu gia đây không muốn quản.” Anh phả ra một làn khói, nói tiếp: “Tôi chỉ đơn thuần là ngứa mắt với chuyện cậu làm mất mặt đàn ông”.
“Cái gì?”
Anh khong thèm quan tâm Lục Chiếm Đình đang bày ra bộ mặt quỷ quái nào nữa, mà bắt đầu làm nóng cơ thể, đưa tay ra, nhấc chân lên, sau cùng mấp máy môi: “Còn nữa,cậu không phát hiện ra vì thứ đồ bỏ như cậu mà hại cô ta cũng có ấn tượng xấu với tôi à?”. Nói xong, anh di chân dập tắt diếu thuốc, hất cằm với Kiều Khâm đứng cạnh: “Dọn dẹp, hoạt động gân cốt”.
Đúng, đó mới là nguyên nhân khiến anh nổigiận, bị cô gái đó quy vào cùng một loại rác rưởi như gã kia, quá ức chế!
“Này! Thiếu gia, cậu chơi tôi hả? Cô ta vừa làm ầm ĩ lên, giờ đến cậu? Hai người muốn phối hợp thì đi nơi khác chứ!”
“Đừng nói nhiều, đóng cửa thả chó!”
“…”
Snow Mania nửa tiếng sau, tàn tạ thê thảm!
Mấy gã trai ngồi trên một đống hổ lốn, không hề để ý đến những vết tích trên người, cùng đưa thuốc hút, rồi cười đùa, nhắc đến gã họ Lục lúc nãy thật dễ xử lí, họ anh dũng biét bao, vì anh em mà tương trợ, đúng là đàn ông trong những gnười đàn ông. Nhưng trò chuyện mãi rồi có một người hoang mang, vừa xoa xoa chỗ đùi bịđá bầm tím lúc nãy, vừa hỏi với vẻ vô tội: “Nói ra thì chúng ta lần này đánh người ta một trận vì mục đích gì?”
“Ủa, cậu không biết à? Tôi cũng không biết. Chuyện gfi thế? Tôi đang cưa gái, nghe các cậu hét lên, thế là bỏ mặc gái sang một bênmà chạy ra đây, đánh nhau luôn. Này, chúng ta đánh nhau vì chuyện gì?”
“Đúng rồi, người ta bị đập đến nỗi kêu cha khóc mẹ mà cũng không biết vì sao, thật đáng thương!”
Kiều Khâm cười khùng khục, không nói chỉ nhướn mày về phía Tiêu Yêu Cảnh đang hút thuốc, nét mặt không có vẻ gì là sảng khoái. Anh chàng gây chuyện đó vừa gầm lên một tiếng, là mấy anh em khác chưa kịp hiểu rõ sự tình đã nhào vào tham gia.
“Là vì Yêu Cảnh à? HIếm thấy, tên ấy thường giúp chúng ta thu dọn tàn cuộc nhiều hơn, hiếm khi lại xúc động như hôm nay.”
“Ồ, tôi hiểu rồi, là vì em gái bốc lửa cậu ấy đưa đến hôm nay chứ gì. Tôi có thấy em ấybị tên họ Lục kia đùa bỡn. Tôi thích nhất là giúp anh em mình cướp gái, nhưng Yêu Cảnh chẳng cho cơ hội nào, cứ dùng hormone của chính mình để cưa đổ trước phụ nữ, phải cướp mới vui.”
“Phụ nữ phải cướp mới vui à?” Tiêu Yêu Cảnh lẩm bẩm, đang nghiên cứu xem có phải mình cũng có loại tâm lý đầu trộm đuôi cướp đó không thì đã nghe Kiều Khâmcướp lời.
“Hừ, nếu vì cô nàng bốc lửa kia thì chả có gìphải nói, các cậu tự hỏi xem cậu ta vì ai màgây ra nông nỗi này?”
“Ủa, không phải do cô em bốc lửa kia à?”
Kiều Khâm lắc đầu: “Bốc lửa thì ổn, nhưng chả phải thế.”
“Vậy thì vì ai?” Đánh thì đã đánh rồi, nhưngchắc khong cần bị thương oan uổng thế chứ?
“Vì cô nàng mấy hôm trước tìm đến cậu ta để tỏ tình, cậu ta chẳng chút hứng thú rồi từ chối cô nàng chứ còn vì ai. Để tôi nhớ lại xem hôm trước cậu ta nói cô nàng ấy thế nào, ‘không sắc đẹp, không bốc lửa, không khí chất, không khiêu khíc, tôi không có hứng thú với loại đó’.”
“Tôi không nói thế.” Anh lúng túng, ngước lên phản bác. Những lời như thế chắc không phải do anh nói chứ?
“Hừ, giờ lại muốn nuốt lời? Muộn rồi, ngườita là hoa đã có chủ, có bạn trai mới rồi, có hôn ước đấy, cậu biết hôn ước là gì không?Tức là người ta được đặt hàng tồi, khong chừng mấy hôm nữa cậu sẽ nhận được hoá đơn phạt tiền màu đỏ kèm chữ hỷ nữađấy.”
“… Họ Kiều kia, cậu nhất định phải nói bằnggiọng điệu muốn ăn đòn đó mới chịu dược à?” Cô nàng kia vốn thu hút anh bằng thủ đoạn thấp kém thôi, ma mới tin rằng cô ta có hôn ước rồi.
“Thế thì tôi phải nói thế nào với cái gã vì muốn lấy .lòng bạn gái mà đập vỡ quán tôi,có ý với người ta mà con làm bộ làm tịch, cuối cùng không chịu theo đuổi người ta đây?”
“Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi có hứngthú với loại không sắc đẹp, không bốc lửa, không khí chất, không khiêu khích đó?” Dám nghi ngờ khả năng tán gái của anh à!
“Thấy chưa, cậu lại nói lần nữa kìa.”
“…” Anh đuối lý chịu bại trận, nhưng lại không can tâm: “Tôi chỉ thấy ngứa mắt vớigã họ Lục kia, chẳng liên quan gì tới cô ta”.
“Thế à?”, Kiều Khâm hừ giọng: “Vậy đánh cược đi”.
“Cược gì?”
“Tôi cược cậu có ý với người ta, nhưng không cướp về được. Hai nghìn tệ.” Nói xong Kiều Khâm đưa hai ngón tay lên, vẻ rất hào phóng.
Mấy anh em tốt kia nghe có chuyện vui thì lập tứng hưng phấn, đập bàn la hét:
“Cá cược tôi cũng muốn chơi, tôi cược Yêu Cảnh thắng chắc, cậu ta rất sành sỏi chuyệnphụ nữ, gặp thần giết thần gặp người chém người, tôi còn sợ đưa người yêu của mình đến gặp cậu ta nữa. Tôi cược hai trăm năm mươi tệ!”
“Có hai trăm năm mươi tệ mà cũng mặt dày cược à? Tôi cũng hai nghìn… Có điều, Kiều Khâm mà cược thì rất hiếm khi thua. Ừ… tôi phải đứng bên nào đây?”
“Yêu Cảnh đi, trước nay câậuta rất kén chọn, làm sao lại bại trận dưới tay con bé hoang dã đó được? Con bé đó đạp tôi đến chảy máu mũi ở trường vì tôi từ chối bạn cô ta, tôi và con bé đó không đội trời chung, Yêu Cảnh không thèm thích con bé ấy đâu, cho cô ta chết cũng chưa biết chừng!”
“Cũng chưa chắc, lỡ như hôm nào đó mắt cậu ta có vấn đề, người thua là chúng ta, khả năng xảy ra những chuyện vỡ vẩn đó quá cao, những chuyện thua lỗ thì tôi không làm!”
Mấy tên kia trước nay luôn đi theo Tiêu Yêu Cảnh và Kiều Khâm, lần này hai người bất đồng ý kiến, cũng khiến họ khó xử. Kiều Khâm thấy Tiêu Yêu Cảnh im lặng thì tiếp tục khiêu chiến: “Không dám cược thì thôi, ngày mai mua một bó hoa hồng đứng ở cổng trường, quỳ trước mặt người ta xin lỗi và nói lời yêu, lãng tử quay đầu luôn luôn được phụ nữ yêu thcíh, tuyệt đối hữu hiệu, bảo đảm cậu sẽ hài lòng, thuận tiện thì đưa cô ấy đến đây dâng trà cho quân sưtôi đây”.
“Cút! Cậu tưởng tôi bị loại phụ nữ đó điều khiển thật à?” Còn bắt anh cúi đầu, dâng trà? Phì! Chẳng qua anh cảm thấy khó chịu vì đồ của mình trở thành của người khác mà thôi. Hừ, bảo anh hạ mình quỳ gối trước mặt phụ nữ, để bạn bè chê cười?
Nực cười.
Anh vứt đầu lọc điếu thuốc xuống, đứng lênhiên ngang: “Cược thì cược! Thiếu gia sẽ cướp cô nàng về, sau đó đá đi để chứng minh cho các cậu thấy, một giá, năm nghìn!”
“Có năm nghìn mà ăn to nói lớn thế làm gì? Tuyệt quá hả? Có giỏi thì bồi thường gấp đôi phí tổn thất quán cho tôi?”
“…” Cái loại bạn này chỉ muốn dùng anh để kiếm tiền, bù đắp tổn thất mà thôi.
“Thua cuộc thì đến tiền dâng trà cộng thêmmột tháng không được đụng đến con gái cho tôi!”
“…” Này, báo thù thì cũng được, đằng này lại còn nhân hoả hoạn mà ăn trộm nữa à?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:38 pm

Chương 9:
Đừng tỏ ra ngây thơ với tôi
Gió đêm thổi nhẹ mát lạnh như nước, đúng vào mùa mèo tìm bạn tình.
Những tiếng nấc nghẹn mang theo vẻ uất ức không cam chịu xuyên qua vách tường cách âm rất kém, vẳng đến tai Quý Thuần Khanh.
Đè nén thì đè nén, chịu đựng thì vẫn cứ chịu đựng, nhưng tiếng mèo meo meo nỉ non kia vẫn khiến người vốn yêu quý động vật như anh cũng cảm thấy khó mà tiếp tục giấc mơ thanh khiết, anh xuống giường mở cửa, bật ngọn đèn vàng mờ mờ trong hành lang. Trước mắt anh không phải là cuộc sống về đêm của những động vật nhỏ bên góc tường, mà là một cô gái khi khóc rất giống tiếng mèo gọi bạn tình.
Cả người cô rất thê thảm, đầy vết máu, chứng tỏ “tôi vừa mới tiến hành ôm ấp và tiếp xúc với loại đàn ông dơ bẩn”, thấy đènbật sáng, cô vội chùi nước mắt, trợn mắt nhìn anh, hét lên như thể đã ăn cắp còn la làng:
“Nhìn cái gì? Tại anh mà tôi mới ra nông nỗi này đấy, có phải tôi muốn làm hổ cái đâu, dáng người không đẹp cũng đổ hết lênđầu tôi, đàn ông đều là lũ khốn kiếp! Làm bậy làm bạ với phụ nữ rồi thì thôi đi, ăn xong lại còn quất ngựa truy phong, vô trách nhiệm!”
Anh vốn không quan tâm đến những lời nhiếc móc của cô với đàn ông, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đang rơi nước mắt, đôi mắt đỏ hoe và chiếc mũi sưng đỏ cứ phập phồng, thỉnh thoảng còn nấc nghẹn.
Thì ra lúc cô khóc cũng rất đáng yêu, rất phụ nữ.
“Nhìn gì? Chưa nhìn thấy hổ cái, tomboy khóc lóc hả? Tôi nói anh biết, tính khí tôi thế đấy, nếu anh chịu đựng việc kết hôn với tôi thì cứ đợi đó mà hối tiếc đến đứt ruột đi! Ai quy định khóc thì phải tỏ ra đángyêu!”
“Đáng yêu quá.”
“Phải rồi, tôi biết tôi không thể… Anh… anh… anh nói gì thế?”
“Đáng yêu quá.” Đôi mắt anh càng sâu thẳm hơn, thần thái đó khiến người ta cảmthấy càng tin tưởng vào anh.
“…”
Cô thề là cả đời mình chưa từng được nghecâu nói nào động lòng người đến thế, cho dù anh chàng trước mặt là loại cô ghét nhất, không đàn ông, không khí khái, không phong độ, nhưng giọng nói dịu dàng của anh vẫn dễ dàng khuâý động tâm tư của cô. Thật đáng thương là, từ khi qua cái tuổi ngậm kẹo mút được người khác khen đáng yêu đã rất lâu rồi cô chưa nghe lời khen đó nữa.
Hễ xúc động là giọng điệu cô không còn bình tĩnh như cũ.
“Anh… anh đừng tưởng khen tôi là tôi sẽ dễ dàng động lòng, anh… không thấy con gái mạnh mẽ như tôi là không đáng yêu sao?” Tuy nói những lời phủ định, nhưng lòng lại mong muốn anh sẽ nói lên những điều mình đang chờ đợi được nghe.
“Không, như một con mèo cái, rất đáng yêu.” Không làm theo ý cô thì sẽ chịu đòn, đúng là đáng yêu quá.
“… Mèo… mèo cái…???” Anh đang khen cô? Thật không?
“Hơn nữa…”
“…” Còn hơn nữa à? Có thể nào đừng “hơn nữa” không, cô linh cảm rằng câu sau của anh sẽ không được tốt đẹp gì cho lắm.
“Anh không biết là thì ra con gái khóc lại đáng yêu đến thế.” Anh mỉm cười, quỳ xuống cạnh cô để quan sát ở khoảng cách gần. Phụ nữ trong tộc tính cách mạnh mẽ nên anh không có cơ hội chứng kiến cảnh họ rơi nước mắt, thì ra thứ nước long lanh trong vắt ấy rơi ra lại có hình dạng như thế, ừ, đúng là đáng yêu quá, nếu không vì đàn ông không thể quá chủ động thì anh đãđưa tay lên chạm vào nó rồi.
“… Đáng yêu chỗ nào?”
“Dáng vẻ nước mắt nước mũi hoà vào nhau, nhìn có vẻ bẩn bẩn ấy…”
“…”
“Giống mèo cái.”
“…”
Nụ cười ngọt ngào của anh không hề tương xứng với những lời nói châm chích chút nào, nhưng anh lại nói với vẻ tự nhiênvô cùng, khiến cô không thể hiểu nổi là anh đang khen hay đang chế giễu mình.
Nhưng… có thể đừng nhấn mạnh cô là mèocái mãi như thế không? Loại động vật kỳ quái mà anh có tình cảm nhưng không chútngây thơ ấy, chẳng có quan hệ gì với cô cả. Một người đàn ông không thích báo, chim ưng, mà lại thích mèo cái, quan điểm thẩm mỹ kiểu gì vậy! Xì xì xì, quả nhiên cô khôngthể tuỳ tiện hạ thấp mình để chịu thua anh ta được!
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng trong lòng Tô Gia Áo vẫn không nghe theo đầu óc sai khiến mà bắt đầu thấy thiện cảm hơn với “kẻ thù”.
Vốn chưa kịp ăn tối mà hộc tốc chạy đến quán bar đại náo một trận, lại thêm khóc lóc thê thảm thế này, khi vãi diễn “cô gái số khổ” đã hoàn thành, có người bê một bát canh nóng hổi đặt trước mặt bạn, dù là ai đi nữa, bạn cũng sẽ rất khó chối từ.
Thì ra đàn ông biết xuống bếp cũng rất tuyệt, chí ít Tiêu Yêu Cảnh cũng sẽ không nửa đêm nửa hôm vì cô mà nhảy xuống giường, vào bếp để nấu một bát canh thơm phức, nóng hổi. Ồ ồ ồ, anh còn chu đáo rắc lên chút hành, thêm ít xì dầu, hoàn mỹ đến mức cô chảy cả nước bọt, nhưng nếu anh thu nụ cười yêu chiều như đang đút cho mèo nhỏ ăn thì cô sẽ ăn ngon lành hơn nữa.
“Thê quân, ngon không?” Anh ngồi đối diện,nụ cười xinh đẹp hiện lên khoé môi, tay đặt lên bàn, nghiêng đầu nhìn xem cô có hài lòng không.
Cô cúi gằm mặt vì ánh nhìn của anh, lúng búng đáp: “Ừm… ừm…”.
“Ừm là ngon hay không ngon?”
Cô đưa ngón tay cái lên, biểu thị “số một”. Cô không muốn để lộ tâm tư của mình, nhưng người đối diện hình như rất có hứng thú trò chuyện với mèo nhỏ vào lúc đêm khuya.
“Vậy sau này ngày nào anh cũng để anh nấu cho em ăn nhé?”
“… Tại… tại sao???” Ở nhà đã có bố nấu cơm, đừng vừa vào nhà đã khiến bố cô thất nghiệp chứ.
“Vì bây giờ anh rất mong mỏi muốn biết rằng nếu nuôi cho em trắng trẻo, béo tròn thì sẽ như thế nào?”
“…” Cái từ “nuôi” kia sao nghe chói tai quá, anh vẫn chìm đắm trong thế giới mèo hay sao?
Cô định cúi đầu tiếp tục anh, thì lại thấy anhchống cằm, nhìn cô với dáng vẻ rất động tình, cô thấy hơi quái lạ, anh chàng đảm đang thục nữ lúc nào cũng quy tắc ấy sao lại có biểu hiện rất tình tứ như thế kia? Cô nuốt nước bọt, mím môi lại vẻ cảnh giác.
Dường như anh cũng nhận ra vẻ quan sát quá đáng có lẽ hơi háo sắc của mình nên lúng túng, vội vã quay nhìn nơi khác, vờ ra vẻ đang nhìn xung quanh, nhưng lại nói vớicô: “Mẹ nói phụ nữ được nuông chiều rất dễ sinh hư”.
“Hả?”
“Nếu để phụ nữ cưa đổ dễ dàng, cô ấy sẽ không biết quý trọng, sẽ vô trách nhiệm.”
“Thế nên?”
“Anh định để em phải thèm!!!”
“…” Có cần thiết phải thuyết trình âm mưu nho nhỏ của mình một cách hòn nhiên thế không? Bây giờ anh đang giải thích nguyênnhân việc không cho cô hôn đó ư?”
“Có điều, anh vẫn rất mong được thấy dáng vẻ nổi cáu của em.” Muốn mà không được đáp ứng thì sẽ xoè móng ra, đúng không mèo cái nhỏ?
“…” Những lời bóng gió của anh có cần thiết phải lộ liễu thế không, gì mà không đểcô cưa đổ, căn bản là anh đem cô ra làm tấm bia đỡ đạn, để giải toả tình yêu mèo cái kỳ lạ của mình thôi.
Sở thích biến thái?
Có điều, hành động không được đàn ông lắm ấy cũng không khiến cô ghét bỏ, thậm chí cô còn thấy dáng vẻ kiềm chế ấy cũng hơi hơi đáng yêu, có lẽ là do anh đã xoa dịuđi ít nhiều lòng tự tôn con gái của cô bị tổn thương chăng? Chẳng lẽ là vì tính cách mềm mại dịu dàng của ình đã khiến anh dễ dàng nhận ra những xao động trong tâm trạng con gái?
Nếu không thì Quý Thuần Khanh đã bị nướcmắt của Tô Gia Áo cô làm rung động rồi.
Này! Không được thích, hừ hừ, cho dù anh có thể an ủi được cô, cô cũng không thể nào đem cả đời mình đền đáp cho anh dược. Hừm… khụ… hai người họ đều giốngnhư những người phụ nữ, hoàn toàn có thể xem nhau như bạn bè chị em, cô có thể giúp đỡ anh, tình nghĩa nồng hậu, trung thành, thẳng thắn… có điều… Nếu anh lại thích cô vì một cảnh lạc nhịp lạc điệu như đêm nay thì, hình như…
Cũng được.
Đừng nói cô nham hiểm, cũng đừng nói cô trơ trẽn, kẻ no không biết nỗi khổ người đói, từ khi cậu bé hồi tiểu học kéo bím tóc hòng để cô chú ý đã bị người có thần kinh bất bình thường là cô đá văng, lâu lắm rồi cô không được yêu thương theo đuổi. Yêu cầu của cô cũng chẳng cao, chỉ mong có một người đàn ông dịu dàng theo đuổi mình theo cách thông thường, cô thề lần này sẽ không giơ chân lên đá nữa.
Thế nên, hãy để cô hưởng thụ sự kích thíchcủa nam theo đuổi nữ lần này đi, cũng tốt!
Tô Gia Áo mặt mày hớn hở ngồi trên cái giường tạm, một đêm khó ngủ đã trôi qua, bình minh mong chờ đã đến, anh bắt cô thèm cả đêm là đủ lắm rồi, thích cô đi, thíchcô đi, để cô hưởng thụ cảm giác được người ta theo đuổi, đến đây, đến đây, đến đây.
“Thê quân, hôm nay em có vẻ ổn lắm.”
Quý Thuần Khanh ra khỏi phòng, ung dung chào cô rồi quay người đi vào bếp, mái tóc anh mềm mại, không hề có tàn tích chứng tỏ đêm qua mất ngủ, thấy Tô Gia Áo ngồi dưới đất nhìn mình bằng ánh mắt ngập tràn vẻ mong chờ, anh vốn định bỏ đi như không có việc gì, nhưng ánh mắt ấy cứ nhìn chằm chằm như mũi kim, dường như bắt anh phải nói gì đó rồi mới chịu thôi. Anh chớp mắt nghi ngại, tuy không hiểu gì cả nhưng để di dời ánh mắt đáng sợ đó đi, anh đành thuận theo tâm ý cô: “Hôm qua có chuyện vui gì à? Thật thấy vui thay cho em”.
“…” Nụ cười đông cứng.
Cái… cái gì mà “Thật thấy vui thay cho em”,cái gì mà là “Hôm qua có chuyện vui gì à?”, chẳng lẽ anh quên mất mình đã nói gì, làm gì ư? Rõ ràng anh đang muốn nhắc nhở cô: “Thật xin lỗi, hôm qua em hiểu lầm ý anh rồi, anh chỉ muốn an ủi em mà thôi, chuyện nam theo đuổi nữ rất nghịch lý ấy cả đời này cũng không xảy ra ở em đâu, nên xin đừng nhìn annh bằng ánh mắt si mê đó nữa, được không?”
Cô hít hơi sâu một hơi, muốn tống hết cơn giận xuống huyệt đan điền1, xả nó ra hết , cô có thể quên đi chuyện mất mặt là cô đang mong chờ một người đàn ông mà mình không thích đến theo đuổi.
Đúng lúc cô đang cố hết sức để khiến mình bình tĩnh lại, thì chuông cửa vang lên, Tô Gia Áo ngồi lì trên đất, không hiểu ai lại đếnvào sáng sớm thế này, rồi thấy một cô gái từ ngoài cửa bay vụt đến, lao vào lòng Quý Thuần Khanh. Anh giật mình khiếp đảm bởitình huống đột ngột đó, hoàn toàn không biết phải ứng phó thế nào, chỉ luống cuống đẩy cô gái kia ra, ấm ức giải thích:
“Anh không liên quan đến cô ấy, em đừng hiểu lầm sự trong sạch của anh.”
Trong sạch cái khỉ ấy, làm cô lãng phí tâm tư, hừ, để anh nếm mùi công lực đeo bám của nhân viên tiếp thị.
Cô thích thú ngắm dáng vẻ luống cuống củaanh, không hề có ý định giải vây, cô xem côgái vừa lao vào là nhân viên tiếp thị, cho đến khi cô gái bám vào vai anh kêu lên:
“Chị cả, hu hu, Bích Vân cứ khóc mãi, em bó tay rồi, chị đạp vỡ đầu tên Lục Chiếm Đình kia đi, hắn ta kông chịu nnghe điện thoại của Bích Vân, tên đàn ông xấu xa đó đúng là đáng bị đaâ ngàn nhát dao, hu hu… Chị cảơi, sao hôm nay eo chị thon thế, sờ một cái cảm thấy rát tuyệt, ồ trơn láng mềm mại, ủa, tại sao còn có mùi hương thơm ngát thế này? Chị cả ơi gần đây chị chăm sóc sắc đẹp à?
“… Cô à, tay cô có thể ngừng chu du trên người tôi được không, thê quân tôi đang ở đây, cô làm thế tôi rất khó xử.”
“Ủa? Chị cả… sao chị trở nên xinh đẹp thế…” Tiểu Oai đờ đẫn ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt.
“Cái đàu em ấy! Chị cả của mình mà không nhận ra, chị đang ở đây!”
“Ủa… ôi, em vẫn quen với chị cả không chút phụ nữ chút nào, ôi, chị cả, eo của cịh vẫn cứng cáp dày dặn hơn.” Tiểu Oai nói xong, lao luôn vào vòng tay quen thuộc để dụi dụi một lúc lâu, rồi sực nhớ đến nhiêm jvụ của mình, sắ mặt trở nên nặng nề: “Chị cả, chúng ta có cần đưa Bích Vân đi bẹnh viện không, MC2 của nó chưa đến. Lỡ mang thai thật thì sao?”
Nhắc đến Bích Vân bị gã Lục Chiếm Đình khốn kiếp bắt nạt, Tô Gia Áo cáu tiết túm tóc: “Bích Vân ở đâu?”.
“Nó đứng ở ngoài, bảo không còn mặt mũi nào gặp chị.”
“Gì mà mặt với chả mũi, giờ chị nói gì thì cũng đâu có ích lợi gì, cho dù có phải cướp cửa hàng nhà mình thì chị cũng phải kiếm tiền đưa nó đi bệnh viện! Đàn ông, hừ, đúng là thứ không tin được!” Cô mặc áo khoác định đi thì “thứ không tin được” đang dựa cửa bỗng mở miệng:
“Thê quân, đi bệnh viên tốn tiền lắm à?”
“Vớ vẩn!” Làm chuyện mât mặt ấy tất nhiên là tốn tiền rồi, chẳng lẽ phải cần bảo hiểm.
“Vậy để anh giúp.” Gả cho vợ thì phải theo vợ, anh phải giúp cô xử lý.
“Hả?”
“Có thai hay không, anh biết.”
“Này, anh có ẽo ợt đến mấy thì cũng khôngthể đùa thế được.” Cấu tạo sinh lý là do trờiđịnh, đừng đi ngược lại chứ.
“Không, anh đã luyện tập đầy đủ rồi mới đến gặp em.”
Anh nói quá mơ hồ khiến cô không rõ luyệntập có nghĩa gì, đến khi Tiểu Oai kéo Bích Vân vào, Quý Thuần Khanh đã bày dáng vẻ “thăm khám hỏi bệnh” rất chuyên nghiệp, cô mới thán phục.
“Nhưng… chị cả à, họ hàng xa của chị tại sao phải buộc một sợi chỉ để bắt mạch?” Tiểu Oai thắc mắc nhìn sợi chỉ màu trắng quấn giữa các ngón tay anh.
“Hừm… chắc vì để tỏ vẻ rất chuyên nghiệp,rất oách?”
“Không, là để tránh thôi.” Anh vừa nghe mạch vừa nhấn mạch sự trong sách của mình: “Đàn ông tuỳ tiện chạm vào tay phụ nữ là bất nhã.”
“Ôi! Chị cả, họ hàng xa của chị phong độ quá! Tốt hơn đám đàn ông xấu xa kia nhiều.”
“Không, anh ta chỉ muốn bảo vệ sự thanh bạch của mình mà thôi.”
“Hử?” Tiểu Oai vẫn chưa hiểu ý của cô, chỉ thấy bác sĩ chính coóng đang thu sợi chỉ về,sắc mặt nặng nề lắc đầu.
“Quả nhiên… mang thai rôi ư?” Tô Gia Áo thấy vẻ mặt anh như thế thì tim lạnh đi nửa phần, nhưng vẫn không tin vớ vẩn củaanh, định đi bệnh viện khám cho ra nhẽ.
“Hử? Không có, trong bụng cô ấy không có con.”
“Ủa? Anh nói gì?” Ba cô gái đồng loạt sáng mắt, dường như nghe được tin vui từ Thượng đế, Quý Thuần Khanh không tài nào hiểu nổi tại sao ba người họ lại vui vì không có con, đành gật đầu nói khẽ: “Thưc sự là không có, chẳng phải mọi người nên thất vọng sao?”. Có đời sau, có người nối dõi tông đường, đáng lý ra phải vui chứ.
“Vạn tuế! Không có, không có, không có. Bích Vân, cậu được cứu rồi!” Tiểu Oai xúc động vỗ vào đầu Bích Vân, nhưng lại bị Tô Gia Áo ngăn lại.
“Vạn tuế! Không có, không có, không có. Bích Vân, cậu được cứu rồi!” Tiểu Oai xúc động vỗ vào đầu Bích Vân nhưng lại bị Tô Gia Áo ngăn lại.
“Vậy tại sao nó không có MC?”
“MC?”
“… Kinh nguyệt!” Một từ cổ lỗ sĩ.
“Đâu, có rồi mà.”
“Hả?”
Vẻ ung dung thản nhiên của anh khiến ba cô gái thà tin là có còn ơn, vội vàng đẩy Bích Vân vào phòng vệ sinh.
Tô Gia Áo thở hổn hển, không chú ý đến nụ cười khẽ của chàng trai đứng cạnh. Quý Thuâầ Khanh một tay chống càm, chậm rãi hỏi: “Thê quân, có phải không có con thì mọi người đều vui?”.
“Đương nhiên.”
“Ừ, thảo nào anh cũng vui.” Tuy logic rất kỳquặc, nhưng nếu mọi người đều vui thì tất nhiên anh cũng có thể vui vì cô không có con với người khác chứ nhỉ.
“Anh, vui cái nỗi gì? Liên quan gì đến anh? Này, anh nắm tay tôi làm gì thế?”
Cô bỗng thấy một bạn tay đang chặn ngay mạch cổ tay mình, khẽ giữ chặt, rất e dè vàcẩn thận.
“Không, chỉ vui thay em thôi.”
“…” Sao lại vui thay cho mình, cô ngờ vực nhìn anh, anh không dùng chỉ, mà nắm thẳng tay cô. Anh ngồi, cô đứng, có vẻ như anh dựa dẫm vào khiến trái tim cô vừa bình ổn lại dậy sóng.
Tiếng mở cửa đã thức tỉnh cô, chỉ thấy BíchVân lao ra ngoài như được giải phóng, vẻ mặt dở khóc dở cười khiến cô thở phào theo, nhưng ự nghi ngờ lại dồn đến: “Này, anh rất giỏi y thuật à?”.
Anh lắc đầu: “Anh chỉ học thứ em cần”.
“… Thứ tôi cần? Khoan đã… lúc nãy anh nói là luyện tập… chắc không phải là…”
“Phụ khoa.”
“…” Cô có nên cám ơn anh không. Một người đàn ông học phụ khoa từ nhỏ đã lập chí gả cho cô. Cứu tôi với, đáng sợ quá!!!
“Chị cả, đừng đứng đờ ra đó nữa, mau mang đạo cụ ra đây!” Tiểu Oai giục cô đi lấydạo cụ mà phụ nữ tháng ào cũng cần. Lúc Tô Gia Áo bụng dạ băn khoăn đi vào phòng lấy đồ, chuông cửa lại reo, Quý Thuần Khanh hớn hở ra mở, lần này anh biết ý rồi,sau khi mở cử là nghiêng người đứng để không để người ngoài có cơ hội lao vào lòng mình, nhưng lần này lao vào nhà họ Tôkhông phải là người, mà là…
Một bó hoa hồng đỏ rực như lửa.
Lớp giấy bóng kính màu tím trong suốt với những người sao trên đó xếp tầng tầng lớp lớp ở giữa là những bông hoa đẹp rực rỡ, căng mọng mơn mởn.
Quý Thuần Khanh tò mò nhìn bó hoa, cúi xuống lấy tấm thiệp kẹp bên trong, mở ra, tâm trạng đang vui của anh bỗng biến mất,đôi lông mày cau lại, khẽ mím đôi môi mỏng…
Tô Gia Áo:
Tôi cho phép em làm tâm giao của tôi.
Tiêu Yêu Cảnh.
Thê quân của nah muốn làm tâm giao của ai? Tiểu Yêu Tinh? Tiểu Yêu Tinh ở đâu chui ra mà cả gan chạy đến nhà người ta trộm thê quân của anh đi?
1Huyệt đan điền: Vị trí nằm ở rốn.
2Viết tắt của Menstrual Cycle, có nghĩa là kinh nguyệt.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 6:41 pm

Chương 10:
Tình yêu lạ kỳ
Bó hoa hồng rực rỡ mơn mởn, vô cùng tầmthường ấy đã được mời vào nhà họ Tô nhưvị khách quý, Tô Gia Áo kinh ngạc nhìn bó hoa nằm trên bàn và tấm thiệp nhỏ thơm nức nước hoa.
Không thể tỏ ra vui mừng, không thể cười ngốc nghếch, không thể tỏ ra ngu muội vì lần đầu được đàn ông tặng hoa mà hạ thấpbản thân mình.
“Chị cả, chị muốn cười thì cười đi, chị cứ nín cười như thế, mọi người nhìn thấy đều khó chịu lắm.”
“Khụ! Ai muốn cười, Tiêu Yêu Cảnh là ai, chị vốn không quen biết anh ta, xì, thật phiền phức, sáng sớm đã tặng mộ bó hoa to như thế, hừ, tưởng chị đây sẽ bị mua chuộc bởi bó hoa tầm thường này à?”
“… Thế em còn lau bình hoa làm gì? Đập chotên TIểu Yêu Tinh kia ngất đi à?” Quý ThuầnKhanh cũng không tin, bực bội hỏi trước mặt hai người chị em của cô. Theo quy tắc trong tộc, anh phải giữ sĩ diện cho cô trướcngười ngoài, có chuyện gì t tát thì đóng cửa lại bảo nhau, nhưng lúc này đây anh cảm thấy tuân thủ quy tắc là mọt chuyện rất khó khăn.
“Khụ! Đàn ông có tội, nhưng hoa thì vô tội, trước nay tôi luôn nói với các chị em mình, không thể dễ dãi với đàn ông, đàn ông phảingoan ngoãn nghe lời mới được.”
“Thế à? Trước kia em đâu có nói thế.” Anh dựa vào cửa, nhìn đi nơi khác, không muốnnghe cô nói những lời trái với lòng mình như thế. “Đàn ông vừa ngoan vừa nghe lời,không nam tính, còn ẻo lả như pê đê. Không phải à?”
“Bậy… bậy bạ, tôi nói cho mọi người biết, tôi ghét nhất loại đàn ông gia trưởng, tự sướng, biến thái, nhảm nhí lại xem thườngphụ nữ như Tiêu Yêu Cảnh kia. Tôi sẽ khôngcải thiện quan điểm chỉ vì được anh ta tặng hoa, rồi rung động với anh ta đâu. Anhta nghĩ mình là ai chứ, lúc nào cũng trêu đùa phụ nữ, tưởng tôi cũng ham hư vinh và không đầu óc như những đứa con gái suốt ngày bám theo anh ta hay sao?”, cô lúng tùng nhìn trần nhà, lớn tiếng khẳng định.
“Hừm… chị cả à… lúc nãy di động chị reo, em bất cẩn nghe máy… hình… hình như là Tiêu… Tiêu Yêu Cảnh…”
Tô Gia Áo nghe máy, bên trong vọng đến những tiếng “hừ hừ” giễu cợt, hiẻn nhiên là đối phương đã nghe rõ cô bình luận lần hai đầy chán ghét về mình, cô tưởng sau đó sẽ là bão táp mưa sa kinh khủng lắm, ngờ đâu nghe anh hừ xong, rất bình thản hỏi cô: “Hôm nay có bận không?”
“Hả?”
“Hỏi em có bận không mà cũng phải nghĩ lâu thế à?”
“Hừm… khụ… anh có chuyện gì? Anh phải biết là tôi rất…”
Chữ “bận” bị Tiêu Yêu Cảnh thô lỗ cắt ngang: “Mười phút sau xuống lầu”.
“Làm gì?”
“Tôi muốn đưa em đi hẹn hò.”
“Ai cần hẹn hò với…”
“Cạch, tút… tút…”
“A lô! Này này, a lô… tôi không nhận lời loạiđàn ông không thèm nghe phụ nữ nói đâu, anh cứ ở đó mà mơ đi. A lô! Này! Này!”
Tô Gia Áo cau mày trừng mắt, duy trì dáng vẻ căm thù cái tên khinh thường con gái kia, sau đó quay phắt người một trăm tám mươi độ, bay vào trong phòng, sập cửa lại, “lách cách” khoá lại, vừa chải tóc trang điểm một cách rất mất mặt, mất nguyên tắc, mất lập trường, vừa biện bạch cho hành vi của mình:
“Khụ khụ… không phải tôi đi hò ẹn với anh ta, tôi chỉ không thể để anh ta xem thường, các người đừng nghĩ lung tung!”
Năm phút sau, Tô Gia Áo với gương mặt được trang điểm đậm mà cô ngỡ là rất đẹp, rất oách, bước ra khỏi phòng, mím đôimôi đỏ như máu, mùi nước hoa nồng nặc bay ra khiến Quý Thuần Khanh nhắn nhó mà kính nhi viễn chi1 với co, nhưng cô lại không phát hiện ra mà vẫn đứng xoay vòng trước gương, chớp chớp đôi mắt đánh màu khói, sau đó mới nhìn Quý ThuầnKhanh.
Anh nở nụ cười, thần thái ung dung, như không hề lay động bởi cô đã nói một đằng làm một nẻo, tự giác đi trang điểm để gặp tên đàn ông hoang dã kia.
“Ủa, anh không hỏi tôi đi đâu hả?”
Có cần tỏ ra thờ ơ nhẹ nhõm thế kia không,lại còn vẻ mặt thật – sự – vui – mừng – thay – cô.
“Quy tắc tộc Đông Nữ, đàn ông không thể hỏi linh tinh, thê quân muốn đi đâu, anh cũng không thể hỏi. Hay là… em muốn nói cho anh biết?”
“Hả? Không muốn, hoàn toàn không!” Xem ra, cái quy tắc vớ vẩn kia cũng có một, hai điều khiến người ta thoả mãn.
“Anh cũng nghĩ vậy.” Hàng mi của anh rũ xuống, ngẫm nghĩ một lúc rồi mỉm cười trong sáng: “Có điều, anh tin với tính cách của mình, thê quân sẽ không bao giờ làm chuyện gì có lỗi với anh, đúng không?”.
“Phập!” Một mũi dao sắc nhọn đâm trúng lương tâm bé nhỏ của Tô Gia Áo.
“Vậy thê quân đi chơi vui vẻ, đi sớm về sớm.”
“Phập!” Thêm một mũi thứ hai.
“Anh sẽ tam tòng tứ đức đợi em trở về…”
“Phập!” Mũi thứ ba…
Thế là, Tô Gia Áo mang theo ba mũi dao sắc nhọn đâm vào lương tâm mình, máu me đầm đìa ra khỏi nhà, được nửa đường, bỗng nhớ đến chiếc vòng khốn kiếp trên tay thật vướng tay vướng chân. Trải qua thử nghiệm thành công đêm qua, chứng minh lời mẹ cô nói quả thực là có lý, chỉ cầntiếp xúc với Quý Thuần Khanh ở khoảng cách gần thì uy lực bảo vệ của nó sẽ giảm xuống một ít. Cuộc hẹn đầu tiên của cô và Tiêu Yêu Cảnh nếu không muốn phát sinh cảnh đàn ông chảy máu ròng ròng phải đưavào bệnh viện thì bây giờ cô bắt buộc phải hành động.
Nghĩ đến đó, cô bỗng quay đầu trừng mắt nhìn đôi môi đỏ mọng của Quý Thuần Khanh. Người đang đợi dưới làu dường như đã mất hết kiên nhẫn, nhấn một tràng tiếng “tin tin” thật dài, cô bị thúc giục đến cuống cả lên, nhân lúc Quý Thuần Khanh nhướn mày nhìn xuống chiếc xe ơi bóng lộn màu đen bên dưới, cô ôm chầm lấy cổ anh, kéo ghì xuống, nhắm tịt mắt lại, kiễng chân lên áp đôi môi đỏ rực của mình vào đôi môi xinh đẹp của anh.
“Chụt!”
Cưỡng hôn hoàn tất, cô đẩy anh ra, quay người chạy xuống dưới rất vô trách nhiệm, bỏ lại Quý Thuần Khanh trợn tròn mắt, đưa tay lên che môi, mặt đo bừng bừng. Bị cướp nụ hôn một cách nhanh hơn cả điện thế này, anh hoàn toàn không biết phải tỏ ra như thế nào mới phải, đành để mặc môi cong lên thành một đường cong ngọt ngào.
Thì ra thê quân cũng biết tán tỉnh, trước khi đi vẫn không quên cho anh uống thuốc an thần, đang thưởng cho anh vì đã cố gắng bắt cô thèm hay sao?
“Anh rể ơi… Tiểu Oai cảm thấy, bây giờ không phải lúc anh đứng đó cười ngốc nghếch một cách thoả mãn như thế đâu.”
Tiểu Oai và Bích Vân đứng một bên ngắm chị cả cưỡng hôn người ta một cách trắng trợn, nên đã khuyên nhủ rất chân thành đốivới người đàn ông có làn da và gương mặtxinh dẹp vô cùng ấy, một nụ hôn mang tínhchất chào hỏi xã giao thôi, làm sao anh phải tỏ vẻ như đã định ngày chung thân đạisự thế kia?
“Anh rể?” Anh quay người, cảm thấy thắc mắc với kiểu xưng hô đó.
Tiểu Oai nháy mắt: “Ai dà, hai người đừng giả vờ nữa, em biết hai người là cái đó đó, đúng chứ? Anh chính là người đàn ông mà chị cả đã nhắc đến, người được hứa hôn từnhỏ với chị ấy, đúng không?”
“Cô ấy nhắc đến tôi?” Đôi moi còn in màu son dần cong lên cao hơn.
“Chứ còn gì nữa! Anh kông biết chị ấy thích anh đến mức nào đâu, khen anh tốt hơn mấy gã đàn ông hư hỏng kia nhiều, khen anh xem vợ là trời, tốt hơn cái tên Tiêu Yêu Cảnh kia nhiều!”
“… Thế ư?” So với tên tiểu yêu tinh kia, cô vẫn thích “chính cung” như anh hơn?
“Nhưng nếu anh còn tiếp tục ngơ ngẩn ở đó, e rằng sẽ toi đấy.”
“Sao?” Anh cố ý không hiểu, nhướn mày lên đợi chỉ giáo, mắt lại nhìn xuống người đàn ông vừa đợi vừa ung dung hút thuốc, xem ra là một tiểu yêu tinh không biết phép tắc, thương phong bại tục, chướng mắt.
“Tiêu thiếu gia đó nổi tiếng trong việc cưa gái đấy, mà còn là loại đàn ông chị cả thích nhất, sao anh lại yên tâm để chị ấy đi theo anh ta?”.
“Thế nên, tôi phải…” Anh lược bỏ những lờikhông hợp với quy tắc tộc Đông Nữ phía sau, khiến cô gái nhiệt tình hét lên hộ anh.
“Đương nhiên là bất chấp thủ đoạn, bóp chết mầm mống mới manh nha của họ rồi.”
“Làm thế có ổn không?” Anh khó xử, cau mày, theo quy tắc, những việc phong lưu của phụ nữ, anh không nên can thiệp, đó đãlà luật.
“Tình trường rất tàn khốc, không có đúng sai tốt đẹp gì hết. Anh rể, tới đi, chúng em ủng hộ anh!” Tiểu Oai bừng bừng nhiệt huyết co chặt nắm đấm, Bích Vân cũng gật đầu phụ hoạ.
Nhưng Quý Thuần Khanh lại uể oải nhìn xuống chiếc xe từ từ chạy đi, dáng vẻ vô tội không biếtl àm thế nào.
Nếu người ta đã nhiệt tình chỉ bảo anh, quấy rầy chuyện phong lưu của thê quân không có gì là đúng sai tốt đẹp, anh muốn phá thế nào cũng được, thế thì anh chỉ phá ộmt chút thôi, chắc sẽ không bị xem là phá hoại quy tắc nhỉ?
Tô Gia Áo chạy xuống dưới, vẫn chưa đứngvững đã đứng hình vì cảnh tượng xe sang trai đẹp trước mắt.
Một chiếc xe mui trần rực rỡ nổi bật, một chiếc ao sơ mi đen thêu viền trắng, cổ áo mở rộng, xương quai xanh gợi cảm và lồngngực mạnh mẽ thoáng ẩn thoáng hiện, đôi chân dài thẳng bắt chéo nhau, chiếc bật lửabạc sáng rực loé lên tia lửa, mái tóc rối bồng bềnh rủ xuống che đôi mắt khi anh cúi xuống châm lửa, đôi môi gợi cảm khẽ mấp máy, rồi ngước lên, đôi mắt đen như nước hồ sâu thẳm páht ra luồng điện rung động lòng người với cô qua lớp tóc mái.
Tiêu Yêu Cảnh đã nắm bắt ngay phản ứng của cô từ phút đầu tiên. Anh quá hiểu điểm yếu của phụ nữ ở đâu, thủ đoạn cưa gái chỉcó mấy loại, làm đi làm lại mãi, anh đã quenthuộc đến mức lật tay là mây, hất tay là mưa, mồi đến tay mới gắp lại khiến anh cảm thấy hơi phiền phức. Kiều Khâm đánh cược với anh đúng là thiêu thân tự lao đầu vào lửa, tự chịu diệt vong, thà đưa tiền choanh còn nhanh hơn, hà tất phải vừa chịu rỗng ví vừa chịu mất mặt.
Nghĩ thế này anh càng nhẹ nhõm hơn, thờ ơ rú điếu thuốc ra, hỏi: “Này, em có thích bó hoa đó không?”
“Hử?”
Cô ngớ người, quay sang nhìn anh, lộ ra gương mặt trang điểm rất đậm. Lần đầu được người ta tặng bó hoa lớn đến thế, cô không biết phải phản ứng thế nào. Mà khi ngước lên, cô lại nghe thấy Tiêu Yêu Cảnh hít một hơi thật sâu, anh nheo mắt cười lạnh, cúi người lấy một chiếc khăn giấy từ trong xe ra, kẹp giữa hai ngón tay rồi đưa cho cô.
“Em có cần tuyệt tình đến thế không?” Cô gái này không hề biết điểm dừng, biết ý là gì, ngày nào cũng khiến anh bị sốc nặng.
“Hử? Mặt tôi có gì à?”
“Nghĩ thử xem?”
Anh ngoắc tay với cô, giây sau đã kéo cô xuống trước gương chiếu hậu.
Một vệt son môi chạy lệch đang nhởn nhơ trên mặt cô, to gan thông báo với anh cho biết lúc nãy cô đã làm gì.
“Cái… cái này… là… là do lúc nãy tôi trang điểm bất cẩn quệt tay vào.”
“Thế hả?” Anh nghiến răng ken két, tưởng anh là thằng nhóc ba tuổi mới vào tình trường chắc? Vết son môi lệch ra thế này, anh đã nhìn thấy rất nhiều trên mặt nhữngcô gái khác, chỉ là những dấu son bị lệch đó đều do thiếu gia đây hôn mà ra. Cô gái có dấu son lệch như thế mà còn hẹn hò với thiếu gia đây, Tô Gia Áo đúng là người đầu tiên, tốt nhất nên là người cuối cùng.
“Ối ối ối! Anh đừng lau mạnh như thế, có phải giẻ lau đâu.”
“…” Cho cô chừa thói bắt cá hai tay, cho cô chừa tội lăng nhăng, cho cô chừa tội ngoại tình!!!
Chùi xong đã thấy khá hơn, anh mở cửa, đẩy cô vào trong.
“Này, anh là đàn ông gì mà mất phong độ thế hả, anh đẩy tôi vào trong xe như thể ném vào là có ý gì, anh vẫn chưa cho tôi biết là chúng ta sẽ đi đâu!”
Đi đâu? Câu hỏi hay!
Nhà hàng lãng mạn đặt trước không cần đến nữa, bây giờ anh muốn đưa cô đến một nơi lãng mạn hơn.
“Vườn bách thú!”
“Hả?”
Đến cái nơi toàn là thú vật nhưng lại rất trong sáng ấy để làm gì? Hẹn hò? Anh có cần lập dị thế không?
1kính nhi viễn chi: Thành ngữ biểu thị sự kính trọng, nể phục nhưng không dám tiếp cận, gần gũi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:31 pm

Chương 11:
Cuộc hẹn trong sáng của tiểu yêu tinh
Ngắm xong những đôi uyên ương có đôi có cặp trong vường bách thú, thiên ngalãng mạn, vợ chồng nhà sói hoang, Tiêu Yêu Cảnh đã chứng minh sự thật rằng, chỉ cần Tiêu thiếu gia muốn thì nơi mà chỉ có học sinh tiểu học đến quan sát động vật cũng sẽ trở nên vô cùng lãng mạn.
Dạo chơi xong, tay anh đặt lên vai Tô Gia Áo rất tự nhiên, và cũng không buông xuống nữa, giống như lúc này đây, một tayanh thản nhiên đặt lên vai cô, tay kia giữ vô lăng, chỉ liếc nhìn thôi cũng đủ biết, cô nàng ngồi cạnh đang mê mẩn vì dáng vẻ rất man ấy của mình.
“Chúng ta còn đi đâu nữa?” Bị anh ôm như thế, gene thục nữ dịu dàng, ngoan ngoãn của Tô Gia Áo đã phơi bày ra hết.
Anh liếc cô một cái, mấp máy môi vẻ điềm nhiên: “Khách sạn”.
“Hả? Khách… khách sạn á? Đến đó làm gì cơ?”
“…” Anh lườm cô một cái, chẳng lẽ đến khách sạn để đắp chăn, trò chuyện trong sáng?
Cô ngạc nhiên trước đôi mắt ánh lên dục vọng không chút che giấu của anh, bong bóng tình yêu màu hồng đang “lụp bụp” trong không trung, vẻ thất vọng không giấu giếm đang loé lên trong mắt cô. Anh cau mày không hiểu, chẳng phải cô chờ đợilắm ư? Đã tiến triển đến hôn môi với người đàn ông khác rồi, nếu thích anh thì phải biểu hiện ra một chút chứ?
Hẹn hò, ăn cơm, đi dạo, lái xe hóng gió rồi, chẳng phải nên làm những việc mang tính chất tổng kết sao? Anh muốn dùng cách nhanh nhất để bién cô thành người phụ nữ của mình. Đối với Tiêu Yêu Cảnh, thân mật thể xác mới là một trong những tiêu chí được xem là bạn gái. Đó vốn là thói quen của anh, trước nay vẫn thế, lại thêm trò đánh cược, đương nhiên phải tốc chiến tốc thắng rồi, huơ đao chém gọn, nhưng đúng lúc chân đặt lên ngưỡng cửa cô lại tỏ ra ngần ngừ. “Chẳng lẽ hôm nay em không tiện?” Anh lục lọi mọi khả năng trong đầu, chỉ còn lại chuyện đó.
“Không, không phải vấn đề đó, mà… chúng… chúng ta tiến triển quá nhanh.”
“Nhanh à?” Nếu không phải vì dấu son moi ấy đã khiến anh điên lên và quyết định đưacô đến vườn bách thú thì theo trình tự hoạt động của mình, bây giờ anh đã ra khỏikhách sạn rồi, còn nhanh à?
“Tất nhiên là quá nhanh! Anh không thấy mới hẹn hò lần đầu đã… thì rất cầm thú à?”
Hoàn toàn không! Chẳng lẽ anh trước kia đều làm những chuyện cầm thú?
“Vậy phải mấy lần?” Anh hoàn toàn không thể phối hợp với tiết tấu yêu đương của bạn gái, càng không tìm ra lý do để mình phải phối hợp với cô, phối hợp với một người rõ ràng là say mê anh, đã tỏ tình với anh. Nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.
“Hả?”
“Em chẳng đã oní mới hẹn đã … là cầm thú sao?” Anh nghiêng đầu, nhìn cô chăm chú, vô cùng khó chịu với dáng vẻ được nước mà còn làm bộ của cô. Anh bắt cô phải trả lời chính xác, anh cũng rất muốn biết trong mắt cô thì anh phải hẹn hò bao nhiêu lần mới ío thể miễn cưỡng tiến hóa thành loài người?
Lời lẽ ức chế đã thoát ra, phong độ đành gác lại, vô lăng trong tay anh ngoan ngoãn quay về phía nhà cô, chỉ ánh mắt là liếc nhanh về phía ghế phải.
Cô đang chăm chú đếm ngón tay, chẳng lẽ kôhng hiểu ý anh? Mà lại còn thật thà đếm xem sau bao nhiêu lần hẹn hò trong sáng rrồi anh mới có thể biến cô thành người của mình. Khi những ngón tay với móng được sơn đen gập xuống một ngón, mắt anh nheo lại, cuối cùng không thể nịn nổi, anh đạp phanh xe ở một nơi gần nhà cô.
Anh nhảy xuống, sải bước đến cửa bên kia,định nói với cô rằng, anh không rảnh chơi trò đếm ngón tay với co, thiếu gia đây không dư thời gian dỗ ngọt cô, thời gian trong sáng của cô kết thúc rồi,cuộc sống về đêm của anh đã bắt đầu, bây giờ cô hãy cútvề nhà mà ngủ trong sáng đi, anh muốn đến chốn hồng trần để sa ngã.
Cửa xe giật mạnh, anh hất đầu, ra hiệu cô đã bị đá, mời xuóng xe, nhưng chỉ một giâysau anh cảm thấy có thứ gì đó lao mạnh vào lòng, thít chặt eo mình. Anh loạng choạng lùi lại hai bước, cúi xuống nhìn, thì thấy một mái tóc đuôi ngựa đang dán vào lồng ngực mình, anh mới ý thức được mình bị người ta cưỡng ôm rồi.
Lần đầu tiên thấy kiểu ôm thô lỗ chẳng chút kỹ thuật nào, anh bị húc thật mạnh, lồng ngực cũng nhói đau.
“Làm… làm gì thế? Lúc nãy còn làm bộ làm tịch mà? Bây giờ hối hận cũng vô ích, thiếu gia đây không còn tâm trạng nữa.”
“Bây giờ chúng ta chỉ có thể đến bước này thôi.”
“Tại sao? Em làm thế này anh thấy chưa đủ.” Hẹn hò trong sáng, đương nhiên không phải cách của anh.
“Ai bảo anh không có cơ thể trong sạch, emkhông muốn thấy anh mất máu bị đưa vào bệnh viện đâu.”
“…” Này, này, có phải cô đã hoàn toàn nhầm lẫn cấu tạo sinh lý nam nữ, anh là đàn ông, cả đời này chẳng thể nào vì cơ thểkhông trong sạch mà bị mất máu phải vào bệnh viện được.
“Em sẽ cô hết sức giải quyết chứng tuyệt duyên với đàn ông, anh hãy kiên nhẫn nhé!”
Nói xong, cô cố gắng siết mạnh, cảm giác khoan khoái truyền dọc sống lưng khiến anh thật sự nghi ngờ có phải mình đang tiềm ẩn bệnh thích bị ngược đãi hay không. Không giông cảm giác nhẹ nhàng khi con gái dụi vào ngực, cô to gan thông báo sự tồn tại của mình khiến anh hụt cả hơi vì vòng tay chắc chắn đó, nhưng lại thấy yên tâm kỳ lạ.
Không biết có phải vì đầu óc anh đã bị vòngtay của cô siết cho thiếu khí cảm thấy nhượng bộ một chút cũng chẳng chết ai. Lần đầu tiên anh rất phong độ đứng dưới lầu, ngước lên nhìn con gái bước lên cầu thang, dèn cảm ứng trong đó bật sáng từng bóng theo bước chân cô, rồi lần lượt vụt tắt.
Cho đến khi ngọn đèn cuối cùng tắt, ngồi vào xe rồi, anh mới nhận thấy mình giống một tên ngốc, đưa cô nàng về nhà chỉ bằng một cái ôm, còn không chớp mắt đứng đợi bên dưới, si mê nhìn theo cô vào nhà.
Anh đang miệt thị bản thân thì di động bất ngờ rung lên. Anh nghe máy, bên trong vọng ra tiếng cợt nhả của Kiều Khâm: “Cuộcsống về đêm bắt đầu rồi, mấy giờ đến đây thế Tiêu thiếu gia?”.
Anh xoay chìa khoá nổ máy, thuần thục quay đầu xe, định đáp lại theo thói quen, nhưng trái tim như hẫng đi một nhịp, nhớ đến vẻ mặt chê bai cơ thẻ anh không trongsạch của cô, như một cậu nhóc muốn làm chuyện xấu nhưng bị bắt quả tang, đầu anhvẫn chưa nghĩ kỹ thì miệng đã thay anh quyết định: “Không đi, về nhà ngủ”.
“Xem ra cậu hẹn hò mệt quá nhỉ?”
` “…” Không, thực ra đêm nay tinh lực anh quá dồi dào, thậm chí còn không tìm ralối thoát để xả.
Anh nhìn vào gương chiếu hậu, định viện cớ từ chối Kiều Khâm thì bỗng bánh xe sau trì xuống, chỉ nghe một tiếng rất sắc gọn “bùm”!
Thê thảm quá vậy? Anh chỉ muốn viện đại một cái cớ trong sáng một tối với Thượng đế, có cần phối hợp một trăm phần trăm như anh mong muốn thế kia không?
“Này! Yêu Cảnh! Cậu sao vậy?”
“… Nổ lốp xe.”
“Hả?”
“Tên khốn nào vô đạo đức, rải một đống đinh ở đây!” Mà chiếc nào cũng sắc lém hướng lên trời, hồn nhiên đâm vào lốp xe anh.
“… Vậy đêm nay cậu có thể thủ thân như ngọc rồi.”
Cùng lúc đó ở nhà họ Tô.
“Mẹ ơi, cửa nhà sao lại đặt một túi đinh vậy?”
“Hả? Là Thuần Tình hôm nay mua về, còn thừa đấy.”
“Mua đinh làm gì? Cần sửa nhà sao?”
“Trừ yêu trấn trạch.”
“Hả? Vậy anh ấy đâu?”
“Ồ, vừa trừ yêu xong quay lại, hình như bị trúng gió, cảm lạnh rồi.”
“…”
“Hắt xì…”
Tiêu Yêu Cảnh hắt hơi một cái.
Cuối cùng anh đã tìm ra lý do để thủ thân như ngọc, vì bệnh, đau đầu nên anh mới can tâm tình nguyện từ bỏ cuộc sống ban đêm tốt đẹp, thay lốp xe cả đêm trong gió lạnh.
Nhớ lại đêm qua mà phát cáu, không biết tên nào rải đinh nghệ thuật thế, giống như trận đồ bát quái, khiến anh như bước vào đầm lầy, không cách nào vùng vẫy. Anh vốn nghĩ mình chỉ xui xẻo, thay xong lốp dự bị, vừa quay đầu xe thì liên tiếp bị nổ lốp, cuối cùng đành gọi ông chủ hãng xe mang theo bốn chiếc lốp đến cứu viện. Đến khi vận lộn lôi xe ra khỏi trận đồ bát quái ấy xong, anh mới phát hiện mình đầu nặng chân nhẹ, cảm nặng rồi!
Anh vỗ vỗ cái đầu đang nặng trịch của mìnhđi trong hành lang, dáng vẻ ngái ngủ, vốn đã có thói quen không đi học đúng giờ, lại thêm bệnh nặng nên anh càng ung dung, nhàn tản hơn. Lúc mở cửa phòng học, anh đi vào như chẳng có ai, định vào chỗ ngồi rồi ngủ bù thì phát hiện ra có người đang gõ gõ vào bàn mình.
“Bạn thích dòm ngó thê quân người khác, hẹn hò tới nửa đêm đến nỗi bị cảm lạnh, bạn có thể ra ngoài cửa đứng suy nghĩ kĩ về hành vi của mình rồi tiếp tục nhận sự giáo dục của tôi không?”
Tiêu Yêu Cảnh ngẩn người, ngước lên, chỉ thấy trên bảng đen viết ba chữ rất đẹp, rất nghệ thuật…
QUÝ THUẦN KHANH.
Giáo viên mới của lớp anh.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:34 pm

Chương 12:
Tôi không phải BL* (*Viết tắt của Boy’s Love, đồng tính nam)
Lớp Kinh tế xuất hiện một giảng viên mới rất đẹp trai, lại vô cùng nhã nhặn.
Anh họ Quý, nổi tiếng “ngây thơ”, mái tóc mềm mại và nụ cười vô cùng trong sáng, đứng trên bục giảng trông không hề có dáng dấp giảng viên, với vẻ mặt “tôi rất dễtính, mọi hề người có thế pass dễ dàng”, nhưng gương mặt khiến mọi người say đắm ấy đột nhiên sa sầm xuống từ khi anh chàng Tiêu Yêu Cảnh phong lưu mở cửa bước vào lớp.
Cứ nghĩ rằng vị giảng viên này khí chất tao nhã, không hề khó tính, chắc chắn dễ bắt nạt cũng rất dễ tính, tan học rồi, nam sinh sẽ tìm anh để hút điếu thuốc, đến góc lớp trò chuyện, nữ sinh nhõng nhẽo với anh, thuận tiện trao đổi số di động, liên lạc tình cảm, mọi người sẽ tiến gần hơn đến mức lấy dược bằng tốt nghiệp mà không phí nhiều công sức.
Nhưng ai ngờ thầy Quý không cho họ có cơ hội chen vào, giở tuyệt chiêu “giết gà doạ khỉ”, khống chế tất cả trong lòng bàn tay.
Có điều nói đi thì cũng phải nói lại, con gà mà anh chọn quá đặc biệt. Bắt nhị công tử của Chủ tịch Hội đồng nhà trường đứng ngoài cửa sám hối? Anh có cần bản lĩnh thế không, chắc là không muốn sống ở trường này rồi?
Con gà bị chọn trúng ngước mắt lên, sự bấtmãn lộ rõ trên khuôn mặt: “Chú à, lên lớp nói nhỏ một chút, đừng làm phiền tôi.”
Anh mặc kệ người đang dạy mình là giảng viên mới, hay tình địch cũ, tưởng lớn tuổi mà kiêu căng với anh chắc? Chuyện cướp bạn gái không thể cứ lớn tuổi hơn là có ưu thế, mà hiện giờ anh chỉ muốn ngủ bù, cấm ai đến gần, hậu quả tự chịu.
Lừ mắt nhìn người ta một cái, anh nghĩ chắc hẳn đã có tác dụng, thọc tay vào túi, đầu gục lên bàn, tiếp tục ngủ say.
Quý Thuần Khanh nhướn mày, cười nhẹ như cơn gió thoảng.
Tích tắc sau, một quyển sách dày cộp đập thẳng lên đầu Tiêu Yêu Cảnh, kế tiếp, giọng nói bình thản không chút thành ý vang lên:
“Xin lỗi, trượt tay. Cậu bạn dòm ngó thê quân của người khác, phiền bạn nhặt giúp tôi quyển sách lên.”
Xung quanh im phăng phắc. Trượt tay? Cái lý do tồi thế mà cũng nghĩ ra? Tay thầy nhiều dầu mỡ lắm hay sao? Bây giờ họ không còn nghĩ vị giảng viên trẻ, tuổi tác không hơn họ bao nhiêu là một con tôm yếu đuối, muốn bóp thế nào thì bóp nữa, cái họ cần suy nghĩ hiện nay là, lỡ như nhị coôg tử của chủ tịch trường quyết đấu với vị giảng viên trẻ kia, họ nên đứng về phía nào thì hay hơn.
Rõ ràng Tiêu Yêu Cảnh đã nổi giận ,anh im lặng một lúc rồi từ từ đứng lên, cắn môi, bướng bỉnh vẻ như dã thú bị đạp phải đuôi,nheo mắt trừng trừng nhìn Quý Thuần Khanh vẫn nở nụ cười. Rõ ràng anh ta đangtrả mối thù bị gọi là “gối thê hoa”, cười cười. Tưởng đóng được vai heo ăn thịt cọptrước mặt thiếu gia này à, đừng tưởng có vẻ ngoài như con gái được nhiều người yêu mến là anh không dám dạy dỗ nhé, hừ!Chỉ cần cấu tạo sinh lý là đực thì anh vẫn có thể đánh cho một trận.
Anh rút phắt chiếc cà vạt vốn lỏng lẻo trên cổ áo, xoay xoay cổ tay: “Muốn đánh nhau với thiếu gia đây thì cứ nói!”
Như thế cũng ổn, đánh nhừ tử tên này thì cô ấy sẽ thuộc về anh theo luật giang hồ. So với việc từ từ theo đuổi người ta, cách này nhanh hơn nhiều, anh sẵn sàng thực hiện.
Đang định vung nắm đấm lên thì di động trong túi rung lên bần bật khiến anh ngứa ngáy, nắm đấm cũng dịu lại, đành vừa rút di động ra, vừa trừng mắt với Quý Thuần Khanh, ánh mắt cảnh cáo anh đừng bỏ chạy, nghe máy xong sẽ xử lí sau.
“A lô? Tên khốn nào thế?”
“Anh của cậu.”
“Anh làm trò gì thế? Tôi đang có việc chính đáng, biến đi, lát nữa gọi lại.”
“Anh chẳng thấy việc em muốn đánh giảng viên mới mà anh mời đến là chính đáng chút nào.” Giọng nói trong điện thoại và tiếng một người nào đó ngoài hành lang trùng vào nhau, rõ ràng người đang gọi điện đã đứng ở cửa lớp. “Biết điều thì bỏ tay xuống và cút đến phòng Hiệu trưởng ngay cho anh, nếu không đợi anh mách mẹ để bà khóc, bảo đảm em chỉ có nước trốn đi mới hết tội.”
“…”
Anh đã cảm thấy cái tên này quá trấn tĩnh, thì ra có hậu phương, mà còn rất vững chắc là ông anh trai Tiêu Yêu Diệp, hiệu trưởng trường này.
Văn phòng Hiệu trưởng không khí rất nghiêm túc, kẻ không nghiêm túc duy nhất là Tiêu Yêu Cảnh, anh chàng công tử phong lưu ngậm điếu thuốc, ngồi xuống sofa, hút thuốc như thế trong phòng chẳng còn ai, còn ném điếu thuốc lên bàn ông anh trai: “Hút không?”
“Hiệu trưởng bảo em đến nói chuyện, em lại đưa thuốc cho anh?” Tiêu Yêu Diệp nhìn điếu thuốc trượt đến trước mặt, đẩy sang một bên rồi nhắc nhở hành vi của em quá thô lỗ.
“Đàn ông đều do hút thuốc mà nói chuyện được với nhau, thích hút thì hút, đừng nói nhiều, chủ đề là gì?”, anh nóng nảy ngẩng đầu lên.
“Được, chủ đề chính là, ngoan ngoãn nghe lời thầy Quý. Hết.”
“Anh bảo tôi ngoan ngoãn nghe lời tên kia?” Đúng là khôi hài.
“Đúng.”
“Ý anh là, anh bảo vệ anh ta, tôi không thể động đến?” Còn dám nói đúng với anh sao?
“Em muốn hiểu thế cũng được.”
“Anh làm cái quái gì thế, phối hợp với mẹ quản thúc tôi nên gọi người ngoài đến dạy dỗ à?”
“Cậu ấy không phải người ngoài.” Tiêu Yêu Diệp ngồi xuống chiếc ghế bọc da, khẽ lắc lư: “Em đã quên anh từng đưa cậu ấy đến gặp mẹ rồi sao?”
Anh nhớ ra rồi, một ngày giáp Tết nào đó, anh trai anh dẫn về nhà một người vô cùngxinh đẹp, nói là bạn đại học. Người ấy cười rất hiền hoà, khiêm tốn lễ phép, tôn kính người lớn, còn rất thích đùa giỡn với chó con, mèo con, dịu dàng đến không chịu nổi khiến mẹ anh vui thích đến mức suýt nữa là tạ trời tạ đát, còn anh trai vừa ăn cơm vừa gắp thức ăn cho khách, khi ấy anh đã ngỡ mình sắp có thêm một bà chị dâu, nhưng lại không ngờ khi mẹ đang gọt táo cho khách ăn đã nói một câu:
“Tuy mặc quần cũng rất đẹp, nhưng mẹ vẫn rất muốn thấy con dâu mặc váy.”
Vừa nói xong, chị dâu tương lai vốn dịu dàng khiêm tón, tràn đầy nữ tính bỗng cứng người, sa sầm mặt rồi đứng dậy, đưachân lên đạp anh trai một cách đầy bạo lực rồi bỏ đi, hại anh bị ám ảnh tâm lý nghiêm trọng với những cô gái có vẻ ngoài quá dịu dàng.
Biến thái nhất là ông anh trai này, biết rõ gã họ Quý kia là đàn ông mà vẫn đưa hắn ta về gặp phụ huynh, bây giờ lại còn kinh hơn, mời cả người ta đến trường dạy học.
“Bây giờ anh đang tuyên bố với tôi, anh ta là người của anh, không được phép đối đầuvới anh ta chứ gì?”
“Thuần Khanh đến làm giảng viên đặc biệt, giá cả không rẻ, nếu không phải bây giờ cậu ấy đang cần tiền thì có lẽ gặp anh trên đường cậu ta cũng không thèm liéc một cáiđâu. Anh năn nỉ gãy cả lưỡi mới mời được cậu ấy đến đây, nên anh không cho phép em bắt nạt cậu ấy.”
“… Có phải anh vẫn còn có ý đồ biến thái với người ta?”
“Không, tình bạn rất trong sáng thôi.”
“Ánh mắt anh rất gian tà.”
Tiêu Yêu Cảnh cầm điếu thuốc trên môi xuống dụi vào gạt tàn rồi đứng lên, hừ mộttiếng vẻ lạnh lùng: “Anh muốn chơi trò gì thì là việc của anh, dù sao nước sông khôngphạm nước giếng, lúc mẹ khóc thì đừng đem tôi ra làm bia đỡ đạn là được”.
“Được thôi, em cứ ngoan ngoãn nghe lời cậu ấy, anh sẽ không để mẹ khóc lóc với em.”
“..”
“Đúng rồi, cô gái Tô Gia Áo kia, em có quen không? Học sinh trường ta hả?”
Anh cau mày vẻ cảnh giác: “Anh định làm gì?”
“Ồ, hỏi chơi thôi mà, Thuần Khanh muốn kiếm tiền để dâng sính lễ cho nhà cô ta, cònbảo anh ở trường chăm sóc cô ta nhiều ơn,nhưng anh muốn tìm ai đó dạy cô ta một bài học.”
“…”
Nếu bây giờ anh đáp lại rằng: “Người con gái ấy đang được tôi bảo vệ, anh không được đụng vào”, liệu có khi nào sự việc càng thêm biến thái, phức tạp không?
Trong lớp, Tô Gia Áo không nghe nổi lời giảng nào, vì xung quanh cô toàn những âm thanh chảy nước bọt, mà đối tượng chính là vị giảng viên mới, kẻ đầu sỏ gây nên tai hoạ, khiến cô phải sống những tháng ngày cách biệt đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ – Quý Thuần Khanh.
Cô cứ nghĩ anh sẽ chọn ở nhà, ngoan ngoãn giúp vợ dạy con, trốn trong gác tía, e thẹn đến nỗi không dám ra ngoài, không dám đi đâu, ai ngờ thì ra anh còn tự do hơn cô nghĩ, biến thành giảng viên khống chế cô, còn toát ra vẻ uy nghiêm cực kỳ.
“Đó là thầy mới bắt nhị công tử của Chủ tịch Hội đồng trường đứng ngoài cửa hả?” Xem người có vẻ yếu đuối kỵ gió, nhút nhát dịu dàng kia không giống người mà họ đang bàn tán.
“Nghe nói là giảng viên đắt giá được mời đến, sao lại chạy đến lớp cá biệt chúng ta?” Họ là những học sinh cá biệt mấp mé bờ vực diệt vong, nam sinh uống rượu hút thuốc, đeo khuyên tai, đánh nhau, nữ sinh trang điểm đậm, quần áo miễn cưỡng che đủ những chỗ cần che, vô cùng tầm thường, bỗng trời tặng cho họ một vị giảng viên thần tiên như thế là để anh cứu vớt họ, hay để họ làm vấy bẩn anh, mọi người cùng rơi xuống vực sâu sa ngã???
“Quan tâm tới chuyện anh ta đến lớp mình là gì, đàn ông đều là loại lưu manh giả danhtrí thức, xem ra anh ta có vẻ rất ngon!”
Âm thanh liếm mép thèm thuồng khiến Tô Gia Áo không lạnh mà run. Lập tức cô bị cô gái huyênh hoang sẽ ăn thịt thầy Quý đá vào ghế một cái: “Này, Tiểu Áo, run cái gì? Cậu cũng bị anh ta phóng điện rồi à? Gọi chị một tiếng xem, chị đây sẽ nhường anh ta lại cho em chơi!”.
“Cái… cái khỉ ấy! Anh ta không phải dạng tớthích, cứ mềm nhũn như kẹo bông thế kia thì chơi được gì.”
“Kẹo bông cũng có vị của kẹo bông mà, phải thử nhiểu mới biết cái nào ngon chứ, có điều, tớ biết khẩu vị của cậu chỉ có một, giống như Tiêu thiếu gia ấy.” Phía sau vươn đến một bàn tay được sơn màu đỏ tươi, đặt lên vai Tô Gia Áo: “Không phải tớ xem thường cậu, nhưng cậu thé này khó nuốt được cái dạng kia lắm.”
Nói xong, một luồng gió thổi qua cổ cô, khiến toan thân nổi da gà, đỏ bừn mặt mũi đứng phắt lên, trong tích tắc trở thành tiêuđiểm của cả lớp, mắt đối mắt với ông thầy “ngây thơ” trên bục giảng kia.
“Thầy Quý ơi, Áo Bông bé nhỏ của chúng em muốn cưa đổ thầy!”
“Đúng thế, lúc nãy bạn ấy cứ ngồi tại chỗ lén nhìn thầy, liếc mắt đưa tình nữa cơ…”
“Đúng thế, trao đổi số điện thoại đi, trao đổi đi.”
“Áo Bông, có một khách sạn đang giảm giá, tớ cho cậu danh thiếp này.”
“Ha ha ha ha!”
Những tiếng huýt sáo vang lên, cô trừng mắt nhìn đám bạn, nhưng lại thấy giảng viên đại nhân cười mỉm, tiến đến chỗ cô. Để biểu thị sự uy nghiêm, đến Tiêu Yêu Cảnh mà anh còn dám phạt đứng ngoài hành lang, chẳng lẽ lần này đến lượt cô? Chắc sẽ không phạt cô đi cọ nhà vệ sinh chứ?
Mấy cô gái ngồi phía trước liếc mắt ra hiệu,đưa chân ra chắn đường Quý Thuần Khanh như để bảo vệ cô, rõ ràng là muốn làm khó anh, nheo mắt đưa tình: “Thầy Quý, Áo Bông rất đáng yêu, nhưng che chắn kĩ quá, khẩu vị của thầy không nhạt thế chứ”.
“Đúng thế, Áo Bông định chịu tội thay cho chúng em, chúng em không cho phép thầy bắt nạt cậu ấy đâu.”
“Nếu muốn bắt nạt thì bắt nạt chúng em trước là được, Áo Bông rất nghiêm túc, thầy muốn thử áo lụa trước không?”
Lưới bảo vệ nghiêm ngặt là những đôi chân mềm mại mịn màng, anh còn lo ở trênlớp thê quân sẽ bị bắt nạt, ngờ đâu, tính tình nghĩa khí và thích lo chuyện thiên hạ của cô lại được mọi người yêu quý đến thế,nữ sinh đều đứng về phía cô. Thấy dáng vẻ cô nhe nanh giơ vuốt, siêu đáng yêu!
Anh nhìn những đôi chân đẹp đẽ phía trước, ánh mắt không hề xao động: “Không, khẩu vị của tôi rất nhạt, vẫn thích kiểu quần áo dày dặn chắc chắn hơn.”
Nói xong, đôi chân dài của anh bước qua những mắt lưới dày đặc kia một cách nhẹ nhàng, rồi quay đầu lại nhắc: “Mùa lạnh sắpđến, các bạn tốt nhất nên mặc kín một chút, chỉ để lộ từ phần cổ trở lên là tốt nhất, nếu thấy bạn nào ngốc nghếch vì hẹn hò ban đêm mà cảm lạnh rồi đi học trễ, tôi sẽ rất buồn”.
Các nữ sinh ngớ người tập thể, cảm thấy nghẹn lời trước vị giảng viên thần tiên này, cùng lúc nhìn Tô Gia Áo bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Vị giảng viên nghiêm túc ấy đưa tay phải lên, vào đúng lúc mọi người ngỡ sự kiện bạo lực phạt học sinh sắp xảy ra, giọng nam trầm ấm và yêu thương lại phát ra: “Thê quân, em có nóng lắm không?Tan học xong chúng ta cùng về nhà nhé”.
Thầy Quý dùng ống tay áo ân cần và rất dịudàng giúp Áo Bông đang đỏ bừng mặt lau mồ hôi rịn ra trên trán, nhưng anh không thể lau đi nét mặt sa sầm trên khuôn mặt cô.
Cô tưởng ít nhất thì anh sẽ chú ý đến thân phận giảng viên mà vờ như không quen biết cô, ngờ đâu cái người này lại thần kinhđến mức ấy, ngày đầu tiên đi dạy đã công bố “tình thầy trò” với toàn thể học sinh, lại còn có vẻ mặt vừa đáng yêu vừa vô tội nữa chứ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:38 pm

Chương 13:
Bạn gái scandal
Gian tình phơi bày, tất nhiên sẽ bị ép cung.
Thế là, ở mọt góc trường hiển nhiên đã xuất hiện cảnh tượng kinh điển dưới đây. Một đám thiếu nữ bất lương trang điểm đậm, ăn mặc mát mẻ vây quanh, còn nữ chính bất lực bị kẹp ở chính giữa như một con cừu non. Cô gái khiếp đảm, hoàn toàn không bỏ trốn nổi, bị ép buôộ phải tránh xanam chính có một đội ngũ fan cuồng nhiệt, trong đó không thể thiếu lời thoại kinh điển:
“Nói, cậu và anh ấy có quan hệ gì?”
Nữ chính ánh mắt lơ đãng, tỏ vẻ không liênquan.
“Cậu bắt đầu lén lút bọn tớ đi dụ dỗ đàn ôngtừ khi nào? Không nói thì bọn tớ sẽ dùng hình đấy!”
Vừa dứt lời, một chiếc thùng đầy nước lạnh được xách lên, giống như sắp tạt vào cô gái đáng thương kia.
“Này! Các cậu làm thật hả? Chiêu cũ rích trong tiểu thuyết mà cũng lấy ra đối phó với tớ?”
“Bọn tớ làm thật đấy, đó chẳng phải cách bức cung của thiếu nữ bất lương mà cậu vẫn sùng bái, tạt nước để sỉ nhục sao? Lấy cậu ra thí nghiệm xem có hiệu quả không?”
“Dừng, dừng, dừng! Tớ và anh không như các cậu tưởng tượng đâu, anh ta chỉ là họ hàng xa, tạm thời ở lại nhà tớ mà thôi.”
“Câu này quen quá, Tô Áo Bông, là chị em thì phải nói câu nào mới mới ấy. Họ hàng? Có họ hàng nào gọi cậu là thê quân à?”
“Đó là do… thói quen biến thái của quê tớ, cách xưng hô ấy chẳng có ý nghĩa gì hết.”
“Cậu đỏ mặt mà anh ấy còn giúp cậu lau mồhôi?”
“Đó chỉ là… tình thương mến giữa họ hàng.”
“Bao nhiêu người thi Số học, anh ấy chỉ chomỗi cậu qua?”
“Đó chỉ là… anh ta thấy tớ tội nghiệp nên thương hại thôi.”
“Nút áo cậu bị bỏ rơi ra, anh ấy còn giúp cậu khâu lại?”
“Đó là do… sở thích của anh ta.”
“Buổi trưa anh ấy còn hẹn cậu cùng ăn cơmhộp?”
“Đó là do… vừa hay anh ấy làm thừa ra một phần.”
“Nếu anh ấy muốn đút cho cậu ăn, có phải cậu định nói hôm qua tay của cậu bị gãy?”
“…” Bị đoán trúng rồi.
“Chịu không nổi, đánh đi, con bé này thèm ăn đòn đây mà, đã ăn cướp mà còn làm ra vẻ đáng thương, chúng ta cho cậu ta toại nguyện đi, để cậu ta bị gãy xương luôn!”
“Tô Gia Áo nuốt nước bọt đánh ực một cái, các chị em trong lớp lần lượt khởi động, dường như rất thích thú khi diễn một cảnh trong phim truyền hình mì ăn liền kiểu này,dùng hết sức để đẩy màn kịch bắt nạt nữ sinh ngoan lên cao trào, cho đến khi nam chính xuất hiện cứu mỹ nhân. Nam chính của chúng ta cũng không phụ lòng mọi người đang cầm hộp cơm tìm thê quân khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy cô ở phút chót.
“Thê quân, anh làm cơm hộp cho em này!”
“Ô! Thầy Quý xuất hiện rồi, chúng em đang bắt nạt Áo Bông, thầy định làm anh hùng cứu áo thế nào đây?”
Một đám nữ sinh hào hứng nhìn nam chính đáng thương ôm hộp cơm xuất hiện, vẫn muốn chơi tiếp.
“Đúng rồi, bọn em đang cảnh cáo với Áo Bông, bảo bạn ấy phải rời xa thầy, nếu còn lại gần thì bọn em sẽ bắt nạt cho biết.”
“Đổ nước lên đầu cô nàng đi! Cùng ăn cơm hộp, cái cảnh ngọt ngào ấy cứ nghĩ đến là thấy bị ám ảnh.”
“Này các cậu đùa đủ chưa, tránh ra đi!” Lời thoại kinh điển của thiếu nữ bất lương, saothoắt cái cô lại trở thành nữ sinh lương thiện bị bắt nạt thế này? Nhưng người không tập trung chỉ có mình cô, đến cả Quý Thuần Khanh cũng chìm đắm trong vai diễn.
“Thầy khuyên các em tốt nhất là buông cô ấy ra ngay. Nếu không…”
“Nếu không thì sao ạ? Đánh nhau với con gái bọn em à? Chúng em là con gái đó, người đàn ông phong độ không thể động thủ với con gái được, đúng không Áo Bông?Tiêu thiếu gia cậu thích nhất cũng chưa bao giờ tính toán so đo với con gái.”
“Đúng thế, anh ta chỉ dùng tiền đuổi người ta đi thôi. Ha ha ha!”
“Thầy Quý, làm sao đây? Dùng chiêu cươngnhu gì cũng vô ích, hay thầy định hy sinh sắc đẹp của mình?”
Cố ý làm khó anh?
Quý Thuần Khanh cười khẽ, anh biết người ngoài tộc có phong tục kết hôn như thế này, đàn ông muốn cưới phụ nữ thì phải ứng phó với những thử thách và khiêu chiến của nhà gái, phải tỏ ra phong độ, nhưng trong tộc Đông Nữ thì không như thế, anh không có kinh nghiệm về mặt này,phong độ cũng bằng không, anh nhếch môi,chỉ biết ỷ lớn bắt nạt nhỏ: “Cẩn thận thầy cho các em rớt đấy!”
Câu nói dịu dàng vừa thoát ra, cả đám con gái mặt mày xám ngoét như chết rồi, vốn dĩ họ đã mấp mé bên bờ vực thi trượt, chỉ dựa vào tình thương của giảng viên để qua, lần này bị đánh trúng chỗ hiểm, bằng tốt nghiệp chẳng phải hoàn toàn bye bye họ hay sao? Anh chàng ấy đúng là vừa gianxảo vừa vô sỉ, dám giở thủ đoạn nham hiểm lạm dụng chức quyề, công báo tư thù với con gái.
Chẳng còn ai dám làm khó anh, mà chỉ muốn quỳ xuống nịnh nọt anh.
“Thầy Quý, chúng em đùa với Áo Bông thôi, phải không, Áo Bông Nhỏ? Cậu rụt người lạitỏ vẻ đáng thương làm gì, đứng dậy đi chứ!”
“Đúng rồi, không làm phiền thầy và Áo Bông ăn cơm nữa, tốt nhất hai người nên đút cho nhau ăn, ngọt ngào, no say. Chúng ta không chơi nữa, đi thôi!”
Nói xong, họ dè dặt giơ ngón tay cái lên vớiTô Gia Áo, rồi chỉ vào Quý Thuần Khanh, thì thầm: “Bọn tớ nhất trí cho qua anh này, đánh rớt Tiêu Yêu Cảnh!”
“Hả? Tại sao?”
“Vì anh rất nam tính!”
“Các cậu tìm đâu ra chất đàn ông thần bí của anh ta hay thế? Chỉ vì anh ta có thể cho các cậu qua à?”
“Chuyện đó rất đàn ông mà! Là phụ nữ phảithực tế, theo anh ta rất có tiền đồ đấy. Cậu đã nói tìm người yêu thì ý kiến chị em chiếm tám mươi phần trăm, bọn tớ nhất trí rằng, Tiêu thiếu gia ấy không hợp với cậu, liệu mà làm đi.”
“…”
Các chị em rất tận tình tận nghĩa, che miệng rút lui, lúc đi ngang qua còn nháy mắt với Quý Thuần Khanh:
“Thầy Quý, cố lên nhé, tai Áo Bông rất mềm, nói lời ngọt ngào nhiều vào.”
“Đúng thế, nếu bạn ấy không biết hưởng thụ thì đến tìm chúng em nhé!”
Anh cười không đáp, đợi bọn họ đi xa rồi mới đến trước mặt cô, cúi xuống đưa hộp cơm cho Tô Gia Áo. Cô đón lấy rồi ảo não thở dài, hỏi với vẻ không vui: “Tại sao anh lại chạy đến đây? Suýt nữa tôi bị họ hành hạ đến chết!”. Trong lời nói có vẻ trách mong, cô không quen khi anh đột ngột chen vào cuộc sống tự do của mình.
“Nhạc mẫu nói, nếu đã ở ngoài tộc thì cũgn phải tuân thủ quy tắc ngoài tộc, trước khi thành hôn đàn ông phải có sính lễ, nếu không sẽ không hợp quy tắc.
“Hả? Anh nghe lời mẹ tôi à, cái quy tắc khỉ gió ấy, mẹ tôi chỉ nhân cơ hội bóc lột anh thôi.”
“Chẳng sao.” Đương nhiên anh cũng biết trong tộc Đông Nữ không hề có cái gọi là đàng trai phải có sính lễ, vì theo lý mà nói, đàn ông đã về ở rể rồi thì đã là người của cô gái đó, còn nói gì đến sính lễ, có điều nếunhạc mẫu đã nhắc thì anh cũng chẳng để tâm, cứ làm theo thôi.
Nhìn anh chu đáo lấy khăn giấy, mở hộp cơm cho mình, rồi dè dặt phục vụ, cô cảm thấy rất quái dị: “Sao lại chẳng sao, tôi đã nói tôi sẽ không kết hôn với anh, anh không cần…”
“Há miệng ra, anh đút.”
“…” Liếc nhìn chiếc thìa đã đưa đến miệng, cô lùi lại: “Tôi… tôi tự ăn được, làm gì có thầy nào đút cho học sinh ăn…”.
“Nhưng anh muốn, không được à?”
“… Anh không sợ bị hiệu trưởng đuổi à?” Giữa thanh thiên bạch nhật mà dụ dỗ học sinh.
“Anh không muốn đút cho anh ta, muốn đútcho em ăn.”
“…” Có phải anh nghe nhầm trọng điểm không, cứ thế này cũng không ổn, cô lườm một cái rồi há miệng ăn miếng cơm được đút đến tận miệng, nhai một cách lúng túng, mắt ngó nghiêng xung quanh. Bỗng cô liếc thấy Tiêu Yêu Cảnh đang ngồi nghiêng trên bệ cửa sổ tầng ba, không biếtđã xem được bao nhiêu trò vui.
Đôi chân dài của anh gác lên bệ cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô đang ngập cơm mà không biết nên phun ra hay nuốt vào, giễu cợt như đang hỏi cô:
“Ngon không?”
“Ngon không?”
Quý Thuần Khanh ngồi cạnh cũng hỏi một câu tương tự, cô bỗng bị nghẹn đến tức thở, suýt nữa hy sinh tính mạng, dến lúc ngẩng đầu lên thì không thấy anh chàng ngồi trên bệ cửa sổ nhưng không phải để thưởng thức phong cảnh đâu nữa.
Hẹn hò hôm trước hôm sau đã ngoại tình, bất cứ ai cũng sẽ tức giận bỏ đi, khi thấy cảnh tượng trơ trẽn ấy thậm chí còn quyếtđịnh đoạn tuyệt với con gái lăng nhăng như thế. Cô chỉ mới có chút tình cảm mà đãbị chết từ trong trứng nước rồi ư? Hu hu, cô đã nghĩ không phải anh tốt bụng đút cơm cho mình ăn mà muốn ép cô bái đường thì có.
Cô mặc kệ anh đang tỏ ra vô tội thế nào, cô phải đi tìm Tiêu Yêu Cảnh ngay để giải thíchmối quan hệ thầy trò trong sáng giữa họ, nhưng vừa định đứng lên thì đã bị người ngồi cạnh kéo xuống, ngồi lọt thỏm vào lòng người ấy một cách vô cùng mờ ám. Anh vẫn cười dịu dàng, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên quyết:
“Thê quân, lúc ăn mà chạy lung tung không phải thói quen tốt, cần phải sửa.”
“Bây giờ không có thời gian ăn rồi, anh buông ra để tôi đi giải thích. Tôi… anh ấy…”
“Ngoan ngoãn ăn hết cơm, liếm môi cho anh xem, nếu không…” Đôi môi mỏng mím lại, thấp thoáng nụ cười.
“Nếu không, buổi chiều anh dạy lớp Kinh tế,sẽ có người xách thùng nước đứng phạt cảbuổi, đáng thương quá đúng không?”
“…” Ăn cơm cũng được, nhưng sao còn bắt cô liếm môi, hậu di chứng mèo cái lại xuất hiện rồi ư?
“Ngoan ngoãn ăn cơm đi nhé!”
“…” Mẹ ơi, nữ tôn nam ti của quốc gia nào thế này, cô đã bị bắt nạt đến mức không còn sức kháng cự nữa.
“Anh đút cho em ăn.
“…” Đừng mà, tha cho cô cứ để cô đói chết đi.
Ông trời không nghe lời thỉnh cầu của Tô Gia Áo, nhưng đài phát thanh trường đã giải quyết mối nguy của cô:
“Bạn Tô Gia Áo lớp cá biệt, mời đến ngay phòng Hiệu trưởng, tôi khuyên bạn lập tức bỏ ra khỏi vị trí hiện giờ, đứng trước văn phòng của tôi ngay, hết.”
Hả? Tại sao Hiệu trưởng lại đưa ra thông điệp với giọng qúa ư hằn học như thế, lại còn tỏ ra ghen tuông dữ dội nữa? Tình thầytrò bị bắt gặp rồi sao? Nhưng cô là người bịhại vô tội mà???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:39 pm

Chương 14:
Bạn trai scandal
Tô Gia Áo, lớp phó lớp Kinh tế 2, thành tích học tập ổn định, đoàn kết với bạn bè, cần mẫn, yêu chính nghĩa, gặp chuyện bất bình sẽ tích cực ra tay cứu giúp.
Tư liệu học sinh đơn giản nằm trên tay Hiệu trưởng Tiêu Yêu DIệp. Anhvừa liếc nhìn, vừa lẩm nhẩm phiên dịch trong đầu bản tư liệu sặc mùi kiếm hiệp này.
Lớp Kinh tế 2, chính là lớp cá biẹt nổi tiếng trong trường, cách biệt một trời một vực với lớp Kinh tế 1 của Tiêu Yêu Cảnh, tuy cùng là lớp Kinh tế, nhưng một lớp toàn cácnhân tài lớp còn lại chỉ biết chơi bời, với đại tiền để đó, những bình luận tiếp theo càng phải thận trọng hơn.
Lớp phó, tức là phần tử bất lương, là chị cả của giới giang hồ.
Thành tích ổn định, có lẽ là bảng thành tích duy trì trường kỳ ở mức báo động đỏ, hoàn toàn không có dấu hiệu chuyển biến.
Đoàn kết với bạn bè, có nghĩa là cô ta có sởtrường đổ dầu vào lửa rất chyên nghiệp, kích động quần chúng chuyên nghiệp.
Còn cần mẫn, chính nghĩa, gặp chuyện bất bình sẽ tích cực ra tay cứu giúp là gì, trong lòng anh cũng có đáp án rồi…
Một lớp phó với thành tích học tập kém, nhưng kỷ lục đánh nhau thì đứng đầu, có sở thích là giúp đỡ các nữ sinh trong lớp, chẳng trách lớp đó đều tôn cô làm cán bộ, bình thường chỉ biết bạo lực, không biết đạo lý, thích lo chuyện thiên hạ, phàm chuyện gì cũng không xét đến yếu tố khoa học, chỉ biết đạo nghĩa giang hồ, giúp người thân chứ không cần biết lý lẽ.
Tổng kết: Một con bé ngốc nghếch, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Mắt nhìn người của Thuần Khanh quá kém, còn phải học hỏi, nâng cao nhiều. [*Vanila: Hơ hơ thế emtrai anh thì sao? =.=" Ta là ta ghét nhất nhân vật này, đọc xong ngoại truyện 2 đảmbảo mọi người sẽ gọi anh ta là Đệ nhất biến thái x-)]
“Cộc cộc.”
Tiếng gõ cửa bên ngoài văn phòng vang lên.
Tiêu Yêu Diệp ném tập hồ sơ lên bàn, ngước mắt lên: “Vào đi”.
Cửa mở, một cô gái tóc buộc lệch một bên, cà vạt lỏng lẻo thắt ngoài cổ áo đồng phục tiến vào, móng tay sơn đen, trang điểm đậm không hợp thời lại nổi loạn, nhìn anh chằm chằm không hề tránh né bằng đôi mắt đán màu đen đậm. Anh chống cằm, hừ thầm trong bụng: Mới nhìn đã biết chẳng ragì, Thuần Khanh ở cạnh cũng chẳng khác bông hoa lài cắm bãi cứt trâu.
“Tô Gia Áo?”
“Học phí của em tuần trước đã nộp đủ, em vẫn giữ hoá đơn để làm bằng chứng, nhà em không nhiều tiền để đóng các khoản lặt vặt trong trường, muốn bóc lột thì tìm người khác, bye bye!”
“…”
Tầm thường, quá tầm thường, không đángyêu lại chẳng biết giả vờ ngoan hiền, con bé này có tư cách gì để dựa dẫm Thuần Khanh, còn là làm ra vẻ chán ngán, con bé này biết có người đã khao khát vòng tay đó rất lâu, đã bao lần tự nguyện dâng hiến nhưng lại bị ngược đãi, bạo lực không? Đứa con gái ngu ngốc có phúc mà không biết hưởng! Để cứu vớt tình thần và thể xác của người bạn thân ngây thơ trong sáng của mình, anh quyết định bóp chết con sâu không biết tôn trọng người lớn kia.
“Bắt đầu từ hôm nay, cô không được phép đến gần thầy Quý trong vòng bán kính một mét.”
“Hả?” Tô Gia Áo không rõ câu nói rất giống manga thiếu nữ1 lại có tính bảo vệ này saolại nghe được từ miệng hiệu trưởng. “Thầybảo em tránh xa anh ta?”
“Đúng!”
“Tại sao?”
“Vì tôi không thích!”
“… Vậy tại sao còn mời anh ta đến làm giảng viên trường ta?”
“…” Cô nghĩ là tại sao, không phải vì Thuần Khanh sợ cô bị bắt nạt, muốn bảo vệ cô nàng thê quân tự dưng xuất hiện này, nhưng không biết cô nàng nghĩa khí ấy không cần ai bảo vệ, lăn lộn giang hồ có tiếng nên mới đến dạy, còn anh thì sợ đám hư hỏng đó làm vẩn đục Thuần Khanh. “Các bạn trên lớp có bắt nạt thầy Quý không?”
“Ai dám bắt nạt anh ta?” Con sói đội lốt cừuấy đùa giỡn cô trong lòng bàn tay thì có.
“Không phải tôi sợ người khác bắt nạt cậu ấy, mà sợ cậu ấy bắt nạt bản thân.” Sợ cậu ấy chỉ vì cam chịu số phận chấp hành cái quy tắc thanh bạch mới phải ở cạnh con bé ranh kia. Hừ, nếu không vì quy tắc biến thái của tộc Đông Nữ, anh không tin Thuần Khanh sẽ để ý đến con bé ấy. Có điều, anh nghĩ rằng Thuần Khanh cứ khư khư giữ sự thanh bạch thật sự là đáng yêu vô cùng!
“Thế này vậy, Tô Gia Áo, chúng ta giao dịch đi, chỉ cần cô giải trừ hôn ước với Thuần Khanh, tôi sẽ giúp cô, nếu không, chưa biết chừng cô sẽ phải thôi học đấy.”
“Ý thầy là gì??? Thầy lạm dụng chức quyền bắt nạt học sinh bé nhỏ yếu ớt hả? Em đã đóng học phí đàng hoàng rồi mà!” Vừa nghe thấy sắp bị đuổi học, Tô Gia Áo mới nhận ra mình thật sự đã chọc đến hiệu trưởng nói lời tiền hậu bất nhất rồi.
“Em có đóng tiền học thì cho dù em có bị đuổi, tôi cũng sẽ không hoàn tiền lại. Đánh người gây chuyện bên ngoài, honà toàn có thể cấu thành lý do hợp lý để buộc thôi học.[*Vanila: thấy chi tiết này quá vô lí, chị Áo Bông mới chỉ "ôm" tên Lục-dở-hãm kia thôimà, đâu có đánh??? Tự hắn chảy máu mũi đấy chứ, hơn nữa hắn vào viện là do Tiêu thiếu gia mà =.="]
Tiêu Yêu Diệp rút từ ngăn kéo bàn ra một bản báo cáo, ném lên bàn, ung dung nói: “Nếu không vì tạm thời bận sắp xếp cho Thuần Khanh đến đây, làm chậm trễ việc này, thì tôi đã gọi em đến xử lý từ lâu rồi. Trước đó có phải em đã đánh Lục Chiếm Đình bị thương ở quán bar không?”.
“Đó là do anh ta quá khốn nạn.” Động đến đời tư bạn mình, cô ậm ừ cho qua chuyện.
“Được, em cũng thừa nhận đã đánh Lục Chiếm Đình trọng thương, bây giờ người ta đang nằm trong bệnh viện phải giải quyết thế nào đây, tôi đang rất khó xử.” Tiêu Yêu Diệp nhướn mày ra vẻ rất – khó – xử: “Nhưng nếu em chịu nghe lời, ngoan ngoãn rời xa Thuần Khanh, không đeo bám cậu ấy thì tôi sẽ giúp em tìm cơ hội để em xin lỗi Lục Chiếm Đình, thế nào?”.
“Thầy bảo em… đến xin lỗi tên khốn Lục Chiếm Đình?”
“Chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá không, nhưng không phải ai cũng làm được.”
“Tại sao em phải đi xin lỗi hắn, cái tên súc sinh khốn kiếp, em chưa cho hắn đoạn tử tuyệt tôn là may mắn lắm rồi, còn dám thị uy với em à?”
“Cô Tô à, nếu cô cứ tiếp tuc không biết điều thì người chịu khổ là cô thôi.”
Cô túm lấy bản báo cáo trên bàn, phẫn nộ xé làm đôi: “Bảo em đi xin lỗi thằng khốn kia à, nằm mơ!”
Sau đó, cô nhìn hiệu trưởng chằm chằm. Không đứng về phía học sinh thì thôi, lại còn không có nghĩa khí, bán bạn cầu vinh, giở trò trả đũa! Cô hừ mũi một tiếng, không muốn lý luận thêm nữa, ngang nhiên mở cửa bỏ đi.
Tiêu Yêu Diệp thản nhiên nhướn mày, bản báo cáo bị Tô Gia Áo xé nát, rồi liếc sang bên cạnh, Quý Thuần Khanh đang dựa vào cửa mà thiếu nữ bất lương bỏ đi chưa kịp đóng lại, ánh mắt tuy vẫn điềm tĩnh, nhưngvẻ mặt không che giấu sự bất mãn vì đang ăn cơm ngon lành thì bị quấy rầy.
“Sau này không được phép gọi cô bé lúc ăn trưa nữa.”
“Vậy xin hỏi khi nào tôi tìm con bé ấy thì cậu mới vui?”
“Sau này không được phép gặp riêng cô ấy nữa.”
“Câu này nghe có vẻ như cậu đang ghen tỵ? Với tôi, hay là cô ấy, hử?”
“…” Quý Thuần Khanh không đáp, lông mày không giãn ra mà còn cau lại vẻ chán ghét: “Cậu nói gì với cô ấy?”.
“Bảo cô ấy rời xa cậu.”
“…” Anh nheo mắt đưa chân lên, chuẩn bị sử dụng bạo lực với tên thích bị ăn đòn kia.
“Này! Khoan đã, cậu không thắc mắc con bétrả lời tôi như thế nào à?”
Anh ngừng lại, ánh mắt tràn đầy mong đợi:“Thê quân nói gì?”.
“Thuần Khanh, cậu thật ngây thơ quá. Muốn biết đến thế cơ à? Buổi tối ăn cơm với tôi, tôi sẽ nói cho cậu.”
“…” Ánh mắt tối lại, đối với một số kẻ ác mặt dày, anh vẫn thấy dùng bạo lực bức cung là hay nhất.
“Được, được, được, tôi nói, tôi nói! Con bé nói với tôi, bảo nó rời xa cậu…”, Tiêu Yêu Diệp nhếch môi, “nằm mơ!”
Nếu con bé đã nói muốn nó xin lỗi là nằm mơ, cũng đồng nghĩa giao dịch thất bại, nó không chịu rời xa Thuần Khanh. Anh hiểu như thế chắc cũng không sai nhỉ?
“…” Đúng là kiểu trả lời của mèo cái, đáng yêu quá!
“Này, cậu cũng không cần vui tới nỗi tỏ vẻ động dục như thế trước mặt tôi chứ? Cười rạng rỡ thế kia là có ý gì? Không xem tôi là đàn ông à?”
“Không muốn gãy xương thì bỏ ngay tay ra khỏi eo tôi!” Ánh mắt đằng đằng sát khí, Quý Thuần Khanh trừng mắt nhìn bàn tay bẩn thỉu của Tiêu Yêu Diệp đã nhân lúc anh không đề phòng mà du ngoạn trên người. Tuy tộc Đông Nữ chri bắt anh né tránh phụ nữ, nhưng anh vô cùng nghiêm túc, đàn ông biến thái cũng phải tránh xa.
“Khụ khụ… con bé rất to gan, tôi sẽ xem thê quân nhà cậu sẽ cứng đầu đến mức nào.”
Tô Gia Áo chạy hùng hục ra cổng trường, chỉ thấy trong bụng có một nỗi ấm ức không thể trút ra được. Cái thế giới con ông cháu cha này, rõ ràng có lý mà bắt cô phải cúi đầu, có nghĩa khí lại bị xem là kẻ ngốc. Đánh người bị thương là cô sai, nhưng trừ gian diệt bạo, thay trời hành đạo thì có gì là không đúng? Hơn nữa… từ đầu đến cuối cô không hề đụng đến hắn, có trách thì trách chiếc vòng mà Quý Thuần Khanh bắt cô đeo trên tay, và cả cơ thể không trong sạch của hắn ta thôi, cô ra tay nặng chỗ nào, hứ! Chảy chút máu mũi phải vào bệnh viện nằm, đồ nhà giàu chết tiệt, hắn quý hơn vàng à? Mua chút thuốc điều kinh bổ huyết cho hắn uống là được rồi.
Cô đá hòn đá trên đường rồi chạy ra ngoài trường, tâm trạng không tố nên định trốn học, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy mấy tên con trai đang nghênh ngang trốn tiết đứng hút thuốc trò chuyện.
Tiêu Yêu Cảnh đang ngậm điếu thuốc, cười đùa với nam sinh đứng cạnh, lúc đầu anh không phát hiện ra cô, hai tay đút vào túi quần, cà vạt bị nhét bừa vào túi áo, mái tócrối bời cộng thêm quần áo cũng xộc xệch, cả người toát ra sự lười biếng uể oải. Anh nghe bạn bè đùa, khoé moi hơi cong lên, khi cúi xuống, màn khói mờ phủ mờ đôi mắt.
Có lẽ do ánh mắt của cô quá “cháy bỏng”, tràn ngập sự sùng bái, nên cậu bạn đứng cạnh anh đã chú ý thấy, lấy cùi chỏ huých huých vào ngực anh vẻ đùa cợt, thì thào mấy câu gì đó rồi chỉ về phía cô đứng.
Anh hờ hững cười rồi quay sang, nhưng khi nhìn thấy cô thì nụ cười tắt hẳn, gần như ngay tức khắc, nụ cười của anh biến mất không một dấu vết, vẻ nóng nảy, bực bội hiện rõ trên khuôn mặt. Anh mím chặt môi, lúng tung nhìn đi chỗ khác, vẻ như không hề quen biết cô.
“Yêu Cảnh, người ta đang nhìn cậu kìa. Có phải cô gái của cậu không? Không định giới thiệu à?”
“Im đi, không phải định trốn học à? Có đi không?”
“Gọi cô nàng ấy đi nữa, cùng đi chơi cho vui.”
“Câm miệng.”
“Ối chà, lần đầu thấy cậu trốn con gái, lạ thật đáy.”
“Tôi khao, có đi không?”
“Hay quá, đi thôi, đi thôi, ăn miễn phí mà, quan tâm chuyện người khác làm gì, đàn ông yêu đương đều thế cả, cho dù là Yêu Cảnh cũng sẽ trở nên ẽo uột thôi.”
“…”
“Haizz, cậu trốn tránh người ta rồi bỏ đi thế à, nhìn cô nàng có vẻ rất tổn thương đấy.”
“Con mắt nào của cậu nhìn thấy cô ta bị tổnthương?” Loại con gái hư hỏng, lăng nhăngmà biết tổn thương mới lạ.
“Ô, chẳng phải cô nàng đang đứng bất độngở đó vẻ đáng thương hay sao?”
“…”
“Cậu đang giận dỗi, xấu hổ, hay sợ hẹn người ta sẽ bị từ chối?”
“Cậu cút nhanh đi có được không?”
“…” Thứ bạn bè chẳng ra gì.
“Sao tôi biết được cô ta bây giờ có được xem là bạn gái mình không?”
“… Hả?” Thì ra anh chàng đang vướng mắc vấn đề sơ cấp mà những cậu bé trong sánglần đầu yêu đương gặp phải! Nam nữ yêu nhau mà cũng phải xác nhận quan hệ? Ôm rồi hôn, có cảm giác thì tự nhiên sẽ biết mà. Chẳng lẽ anh chàng còn định hỏi bằng giọng rất sến rằng: Vậy người ta bây giờ làbạn trai của em rồi đúngkhông? Ối, vấn đề chẳng chút nội dung chuyên môn gì cả!
Tâm lý của cậu học trò cứ lo được lo mất này, chỉ những người trúng chiêu rồi mới biểu lộ ra thôi.
1truyện tranh thiếu nữ: shoujo manga, truyện tranh dành cho nữ học sinh (thườnglà cấp 2 + cấp 3)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:43 pm

Chương 15:
Anh chỉ có cảm giác với em
Trong phòng KTV1, âm thanh hỗn tạp, những tiếng tranh cướp micro ầm ĩ, bạn bèđang chơi rất vui vẻ, còn đại thiếu gia phụ trách chi tiền thì lại ủ rũ ngồi xuống góc, không nói tiếng nào.
Tiêu Yêu Cảnh vắt chéo chân, cổ áo mở tung, ngồi nghiêng dựa vào salon một cáchmệt mỏi, một tay hí hoáy với chiếc di động,bấm một dãy số nào đó, cau mày, tự giễu, rồi bấm cancel, sau đó lại bấm, lại nhăn mặt, hừ lạnh một tiếng cuối cùng vẫn cancel.
Anh chán ngán ném di dộng lên ghế, uể oải ngồi dậy, đưa tay lấy ly ruợu đặt trên bàn, ngón tay chưa chạm đến thì đã có một bàn tay trắng trẻo cầm ly rượu của anh, viên đá màu hồng đáng yêu lấp lánh trên móng tay, giây sau, ly rượu đã kề sát môi anh.
“Tiêu Yêu Cảnh?”
Cô nàng gọi chính xác tên anh, âm thanh dịu dàng không che giấu mục đích muốn làm quen.
Anh chỉ theo bạn bè đến hát karaoke, từ khi bước vào đến giờ, anh độc chiếm một góc rồi bất mãn với chiếc di động, không hềchú ý tới họ gọi những ai đến, lúc này nhìn lướt một vòng, anh mới phát hiện ra đám “cầm thú” này gọi đến rất nhiều nữ sinh trường khác để cuộc chơi thêm thú vị.
Anh nhìn cô gái đang ngoan ngoãn mồi rượu cho mình, cũng chẳng có ý chối từ, bàn tay cầm ly rượu chỉ hơi nghiêng anh nhấp một ngụm, thứ chấ lỏng đắng và chuaấy tràn xuống cổ họng, nhìn cô gái rất xinh xắn trước mặt, anh càng thêm buồn bực, quay người đi, tiếp tục trừng mắt giận dữ nhìn chiếc di dộng.
Hừ, cô ta làm trò gì thế, mới hẹn hò với anh lại ăn cơm cùng tên đàn ông khác, anh tức tối không gọi, chả lẽ cô cũng không biếtđường mà gọi, giải thích, nhận lỗi rồi làm nũng ư? Hỏi anh đang ở đâu, có muốn gặp cô không, hỏi anh bây giờ mối quan hệ của hai người là gì, đó là những chuyện mà những cô gái dễ thương, khéo léo nên làm, chẳng phải cô muốn làm tâm giao của anh ư, sao lại lười biếng thế chứ!
Chiếc điện thoại trong tay bị những ngón tay hồng hồng kia rút đi mất, anh đành phải quay lại nhìn cô gái đang cười ngọt ngào kia. Những trò đùa của các cô gái vốn rất đáng yêu, nhưng hiện tại chức năng thẩm mĩ của anh đang khép kín.
“Trả tôi.”
“Anh đáng ghét quá, gọi bọn em đến lại gạtsang một bên, một mình với chiếc điện thoại. Nếu thích nhắn tin thế thì đưa số điện thoại cho em, em nhắn với anh.”
“… Tôi không nhắn tin.”
“Thế à? Không phải anh đang nhắn tin cho bạn gái sao?”
“…” Không phải anh đang gửi những tin nhắn ngọt ngào, mà là thấp thỏm đợi cuộc gọi đến.
“Thế thì, anh có bạn gái chưa?”
Thế thì, anh có bạn gái chưa? Có không? Hay là không?
“Cút đi, vấn đề đó tôi còn muốn biết hơn cô.”
“Hả?”
Nhân lúc cô nàng ngớ người, anh giật lại điện thoại, bực bội tắt máy nhét vào túi quần, đứng lên rồi tiến đến anh chàng đangcầm micro ngoác họng ra gào thét. Cậu ta không hề biết anh đang giận dữ, còn bá vaianh đề nghị hát chung, anh liếc nhìn màn hình, lời bài hát đang chạy trên đó khiến anh như hít phải một luồng khí lạnh…
Hãy hít thở dưỡng khí để đầu óc bình tĩnh, muốn em xuất hiện nhưng lại quá chậm chạp, làm sao thừa nhận rằng anh không thể thiếu em, nụ cười dù đẹp dù ngọt ngào đến mấy nếu không phải em thì cũngchẳngcó gì đặc biệt, dù cuộc chơi có điên cuồng thoải mái đến đâu chỉ cần em trừng mắt là anh sẽ ngoan hiền, anh sẽ vừa ngoan ngoãn vừa chu đáo dịu dàng và ân cần ở bên cạnh em, không bao giờ thay lòng…
Micro đưa đến bên miệng anh, cậu chàng kia nhún vai bắt anh hát câu: “Anh chỉ có cảm giác với em”. Cảm thấy lời bài hát khiến mình vô cùng phẫn nổ, rồi rùng mình với chiếc micro ở trước miệng, gầm lên bằng âm thanh được khuếch đại: “Micro toàn nước bọt của cậu, tránh ra.”
Nói xong, anh mở cửa phòng, sải bước ra ngoài. Xì, cái gì mà anh chỉ có cảm giác với em, anh không thừa nhận! Anh chỉ có cảm giác với cô nàng vớ vẩn kia sao? Hứ! Anh chỉ không muốn chịu thua dễ dàng mà thôi.
Tiêu Yêu Cảnh rửa mặt trong nhà vệ sinh, tóc mái trước trán ướt sũng nước, anh không muốn tỏ ra thiểu não đáng thương, nên cố tỏ vẻ mạnh mẽ trong gương. Trong lúc nhìn vào gương để thắt cà vạt thì tấm gương phản chiếu hình ảnh quen thuộc củahai người mặc âu phục vừa bước ra từ thang máy.
Ông anh Tiêu Yêu Diệp bất hiếu và… cái tênQuý Thuần Khanh khốn kiếp suýt nữa trở thành chị dâu của anh, lúc nào cũng tỏ vẻ ngây thơ nhưng thực chất rất bạo lực, còn đút cơm cho cô gái của anh ăn đó sao?
Tiêu Yêu Diệp với nụ cười gian tà đắc ý, cộng thêm vẻ mặt nóng nảy bị cưỡng ép của Quý Thuần Khanh, hai người một trướcmột sau tiến vào sảnh cà phê cao cấp bên cạnh, ngồi xuống rồi trò chuyện gì đó với vẻ rất bí ẩn.
Có thể thấy người nghiêm túc suy nghĩ vấnđề đến nỗi sắc mặt rất nặng nề thì chỉ có mỗi Quý Thuần Khanh, còn ông anh bất hiếu nhà anh lại cứ hạ thủ, muốn chạm vào tay người ta, kết quả bị tạt nguyên bình càphê nóng vào, định đá chân với người ta, kết quả là bị phóng dao, nĩa vào người tới tấp. Mọi biểu hiện đó đều chứng minh rằng Quý Thuần Khanh vẫn rất thô lỗ vào bạo lựcnhư năm nào, vẻ đáng thương, vô hại thuần khiết của anh ta chỉ hiểu hiện trước mặt con gái, đồ đàn ông vô sỉ!
Anh biết ngay ông anh mình chẳng thể nào từ bỏ Quý Thuần Khanh dễ dàng được, nếu không ai lại cát tấm ảnh một người đàn ông vào ví như bảo bối bao giờ, thỉnh thoảng còn lôi ra ngắm nghía và cười trộm,nhưng lại bảo với em trai rằng chỉ là tình bạn, phì, tưởng anh bị thiểu năng trí tuệ à?
Tiêu Yêu Cảnh nhếch môi cười nham hiểm, lấy chiếc điện thoại bị tắt nguồn ra, mở máy, chĩa thẳng vào hai gã đàn ông đang rất mờ ám và khó hiểu kia, bấm nút chụp hình “tách” một tiếng. Nếu đã bị anh bắt gặp thì chụp một tấm nam nam hẹn hò để thương lượng là được, dù sao danh dự củaông anh trai trong mắt anh cũng chẳng đáng giá xu nào.
Hừ một tiếng, anh nhướn mày, huýt sáo hài lòng nhìn tấm ảnh mình vừa chụp. Hừ, tưởng anh lần nào cũng ngoan ngoãn đứngchịu phạt ngoài hành lang à? Định dạy dỗ anh? Quá xem thường Tiêu Yêu Cảnh này rồi, thế nào là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa hết tội, lần này đến lượt anh dạy cho thầy Quý một bài học rồi.
1KTV: Karaoke
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:45 pm

Chương 16:
Bùm! Hoa cúc!
Màn hình điện thoại đang trong chế độ chờ,ngón tay Tô Gia Áo bấm vào danh bạ, mở số di động của Tiêu Yêu Cảnh ra, nhưng ngón cái chẳng thể nào bấm vào nút màu xanh được.
“Cậu đừng ngốc, mới hẹn hò một lần mà đãhoang tưởng, người ta chỉ chơi đùa với cậu thôi.”
“Đàn ông có thừa nhận cậu là bạn gái hay không, điều đầu tiên là anh ta có đưa cậu giới thiệu với đám anh em của mình không.”
“Đúng thế, rõ ràng là người ta trốn tránh cậu, thấy cậu lại ra vẻ không quen biết, cậucòn khờ khạo để người ta đùa giỡn.”
Cô vốn định giải thích sự trong sạch của mình và Quý Thuần Khanh, nhưng lại bị các chị em với kinh nghiệm yêu đương phong phú dạy dỗ như thế đấy.
“Gì thế, cô thật tức cười, chúng ta chỉ đùa vui thôi, chắc cô không nghĩ là thật đấy chứ? Cô nghĩ chúng ta có quan hệ gì? Định giải thích với tôi sao?” Lỡ gọi điện đến lại nghe những câu thư thế, chắc cô sẽ không kiềm chế nổi mà khơi dậy sự kiện bạo lực thứ hai, nhảy đến ôm cho anh phun máu đến chết khô.
Nếu anh để tâm, anh sẽ gọi điện; nếu anh thật lòng, anh sẽ lo cho cô; nếu anh có ý quen nhau, anh sẽ gọi điện chất vấn cô. Đó mới là việc mà đàn ông phải làm chứ!
Để khỏi mất mặt phụ nữ, dù thua trái tim cũng không thể mất mặt, cô không thể gọi điện!!!
Nếu gọi thì tức là cô đã thua, nếu gọi nghĩa là cô đã khờ khạo xem trò đùa là thật, nếu gọi thì chính là học phần yêu đương của cô không đủ điểm đậu.
Cùng lắm thì cô bỏ cuộc trước, như thế cũng tốt hơn là bị người ta đá.
Gập điện thoại, cô tự chế giễu mình, tỏ ra thản nhiên, ngân nga hát, tiếp tục về nhà. Nói ra cũng bực, đều do vị hôn phu độc ác của cô mà ra, thành khẩn đòi tan học xong cùng về nhà, kết quả là đã làm tiêu tan mốitình vốn bất ổn của cô, lại còn quên rằng đãbảo là cùng về nhà mà lại biến mất trước.
Cô không cưa đổ được người mình thích đãbực rồi, đến người thề thốt sẽ theo đuổi mình cũng chẳng thấy đâu, lại thêm sự kiện đánh nhau doạ đuổi học nữa, dạo này cô đắc tội với ông Trời sao?
Đang bực bội thì di động rung lên bần bật, cô đứng tim, chỉ sợ điện thoại cắt ngang, không kịp xem ai gọi đến đã vội nghe: “A lô, a lô, a lô!”
Nhưng giọng nói vọng đến không phải là Tiêu Yêu Cảnh mà cô vẫn đang mong đợi, làgiọng căng thẳng, sợ sệt của Bích Vân: “Hu… chị cả, Dương Thư Tiệp nhắn tin bảo gặp em nói chuyện, bắt em phải giải thích chuyện Lục Chiếm Đình, em… em đang ở trong phòng vệ sinh gọi cho chị, em sợ quá,làm sao đây?”.
“Cái đồ quỷ, có gì mà sợ! Đợi ở đó, chị sẽ đến ngay!”
Trong tích tắc, những vấn đề vớ vẩn về đànông đã bị cô ném ra sau lưng, chị em gặp nạn, ra tay tương trợ, đó là quy tắc giang hồ của nữ giới.
Hai mươi phút sau, Tô Gia Áo có mặt ở điểm hẹn mà Bích Vân nói.
Đẩy cửa quán cà phê bước vào, cô nhìn thấy hai người rất quen thuộc đang ngồi nơi góc khuất, Bích Vân cúi gằm mặt khôngdám ngẩng lên, cô nàng là đứa biết mình làm sai sẽ tỏ ra hoảng loạn, còn Dương ThưTiệp mấy năm không gặp đang tỏ vẻ kể cả bề trên, ngồi vắt chéo chân rất đường hoàng, cao ngạo hất cằm lên, gương mặt thấp thoáng nụ cười nhạt lạnh lùng, khinh thường chỉ tay vào Bích Vân đang lúng túng, đương nhiên bên cạnh luôn luôn có một quyển sách dày cộp mang tính tượng trưng.
Tô Gia Áo cười lạnh, đến nước này rồi mà cô ta vẫn không quên tỏ vẻ thục nữ, mang sách đến dạy dỗ cô bé ngây thơ sao? Nhà xuất bản có ra loại sách 100 chiêu đánh chết hồ ly tinh không?
Cô tiến lại gần, vừa hay nghe thấy Dương Thư Tiệp nói những lời nhảm nhí bằng giọng vô cùng dịu dàng: “Bích Vân, trước nay mình không thích nghĩ xấu về người khác, có thể là Lục Chiếm Đình không biết giới hạn, làm những chuyện khiến người ta hiểu lầm, nhưng sao cậu lại học Tô Gia Áo cướp bạn trai mình?”
“Là… do anh ta… trước…”
“Anh ấy nói gì? Bảo sắp chia tay với mình, muốn ở bên cạnh cậu sao?”
“…”
“Hừ, loại người như các cậu chẳng qua chỉ thích tiền của anh ấy, nhĩ rằng quen được đại gia sẽ rất hãnh diện đúng không? Thật không ngờ cậu cũng thành ra thế này, mìnhđã nói rằng chơi vơi Tô Gia Áo cũng sẽ thay đổi mà.” [Vania: Đọc cái đoạn này ức chế quá, con nhỏ đáng ghét trơ trẽn này cứ nói xấu chị Áo Bông mãi mặc dù nó đang nợ chịÁo Bông ân tình thì có]
“Không có, do anh ta nói…”
“Được rồi, mình không muốn biết anh ấy nói những gì, anh ấy là bạn trai mình, dù thế nào thì mình cũng rõ nhất, hôm nay mình đến nói cho cậu biết, mình đã chọn bệnh viện giúp cậu rồi, ngày mai mình sẽ đivới cậu.”
“Đi bệnh viện?”
Dương Thư Tiệp cau mày, liếc nhìn bụng Bích Vân, tỏ vẻ chê trách: “Bản thân cậu đã làm gì mà không biết à?”
“Thế nên cậu giúp tên khốn Lục Chiếm Đình giải quyết hậu quả?” – Tô Gia Áo thấy mình không lên tiếng thì sẽ bị lửa giận thiêu cháy mất.
Dương Thư Tiệp đưa tay vén tóc mai, liếc cô một cái, không hề tỏ ra ngạc nhiên khi cô xuất hiện: “Tô Gia Áo, lâu quá không gặp.”
“Quỷ mới thèm gặp cậu, tôi đến đưa Bích Vân về nhà, cậu cút về cạnh Lục Chiếm Đình, làm nhiện vụ của con qủy cái mình đi!”
“Hừ, không ngờ, cậu nói chuyện vẫn thô bỉ như thế, chẳng trách Lục Chiếm Đình nói cậu không hề thay đổi, vẫn thích dụ dỗ người khác bằng những cách quái lạ!”
“Ở đây chẳng ai muốn cặp đôi biến thái các người chú ý, Bích Vân, đi thôi!”
Cô kéo Bích Vân định bỏ đi thì bị Dương Thư Tiệp đứng lên ngăn lại: “Khoan đã, Gia Áo, nếu cậu đã đến thì phân xử giúp mình, trước nay cậu vốn chính nghĩa mà. Bích Vân cũng xem như cùng lớn lên với chúng ta, cậu ấy lén lút dụ dỗ bạn trai mình, cậu thấy có được không?”
“Kiến hôi không đục trứng lành, cậu cũng nói rồi đấy, cũng biết bạn trai mình là loại gì, nếu Bích Vân ngốc nghếch thì tôi sẽ chỉ dạy, bố mẹ nó sẽ chỉ dạy, không đến lượt cậu.”
“Thế à? Mình thì thấy chuyện này nghĩ xuôi nghĩ ngược thế nào cũng không đến lượt người lo chuyện thiên hạ như cậu đâu. Tô Gia Áo, mình là bạn gái Chiếm Đình, giờ trong bụng cô ta có con của anh ấy, Chiếm Đình bảo mình đưa cô ta đi phá thai, xin hỏicậu có tư cách gì mà nhúng tay vào?”
“Bích Vân không có con với anh ta, bảo anh ta nằm mơ đi, loại như anh ta cả đời này chỉ có đoạt tử tuyệt tôn!”
Nghe vậy hàng lông mày Dương Thư Tiệp giãn ra, khoé môi nhếch lên: “Hừ, mình đã bảo với Chiếm Đình, đó là thủ đoạn đê tiện mà loại nữ sinh như các cậu thích dùng, tưởng cách đó sẽ trói buộc được đàn ông. Thấy người ta không chịu chia tay thì mới nói thật, đúng là hạ lưu!”
“Cậu…”
“Mình nói sai à? Ồ, nhân đây mình cũng báo cho cậu, Bích Vân, tại sao Chiếm Đình lại đến tìm cạu? Vì mình không ngu như cậu, tuỳ tiện trao thân cho đàn ông, có điều, đànông mà, thế nào chẳng có lúc hư hỏng, đặc biệt là những người như Chiếm Đình, đẹp trai lại có tiền, cho dù không tìm cũng có người sán lại gần, vậy nên Chiếm Đình chỉ đùa vui với cậu thôi. Hai bên cha mẹ đã đồng ý chyện giữa mình và Chiếm Đình, nên dù anh ấy có chơi bời thế nào, cuối cùng vẫn về với mình. Hiểu chưa? Đò ngốc.”
Tiếng nấc nghẹn nho nhỏ của Bích Vân vanglên phía sau Tô Gia Áo, nắm chặt tay bạn mình, cô thấy bản thân quá tệ hại. Lúc này cho dù nói gì thì Bích Vân cũng sẽ chịu thua thiệt, cô còn ở đây cãi nhau với Dương ThưTiệp làm quái gì, càng cãi càng đuối lý, bây giờ chỉ có cách giữ khoảng cách với cặp đôibiến thái đó mới an toàn nhất. Cô nén cơn giận, kéo Bích Vân ra ngoài, sau lưng vẫn vọng đến tiếng nói mát mẻ của Dương ThưTiệp:
“Tô Gia Áo, mình khuyên cậu một câu, với cá tính quá xem trọng bạn bè, lo chuyện thiên hạ, sớm muộn gì cũng khiến cậu thiệtthòi thôi, thật kỳ lạ là lại có người đàn ông nào chịu nổi cá tính thô lỗ của cậu. Ồ… đúngrồi, Chiếm Đình bảo mình nói với cậu, chuẩnbị thôi học đi, lần này anh ấy sẽ không tha đâu.”
Cô nắm chặt tay, chỉ muốn đấm vào gương mặt ngạo nghễ của Dương Thư Tiệp. Thứ gọi là con nhà trí thức, chẳng hiểu cô ta đã đọc sách kiểu gì. Nhưng Bích Vân khóc đến co rúm người khiến cô không nỡ làm bạn mình đau khổ thêm, nên kìm nén cơn điên muốn đánh người, quay người lại mở cửa bỏ đi.
“Rầm!”
Dương Thư Tiệp chẳng mảy may chú ý đến tiếng sập cửa nặng nề ấy, quay đầu tiếp tục uống cà phê, lật vài trang sách rồi gọi phục vụ đến tính tiền, sau đó khoác chiếc túi đắt tiền, đẩy cửa rời đi, đưa tay vẫy vẫy một chiếc taxi đến bệnh viên, cô phải đến bệnh viện thăm gã bạn trai vì lăng nhăng mà bị một trận đòn nên thân.
Biết Lục Chiếm Đình rất lăng nhăng, chơi bời quá đáng, tuy rất giận nhưng cô không muốn tỏ ra là một mụ đàn bà ghen tuông, đó không phải khí chất của cô, cô có cách khiến đàn ông ngoan ngoãn quay về bên cạnh mình.
Cô quá rõ đàn ông cần một “chính cung hoàng hậu” thế nào, tam tòng tứ đức, ngoan hiền biế nghe lời, đều có thể khiến đàn ông sau khi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi lại can tâm tình nguyện quay về. Trước khi có sự lựa chọn tốt hơn thì cô đồng ý buông lỏng cho Lục Chiếm Đình.
Xuống xe rồi, cô thuận tay mua một hộp canh ở cửa hàng nào đó, chẳng cần biết là canh gì, chỉ cần phải đựng trong âu sứ là được, làm ra vẻ cô tự nấu rồi xách nó vào phòng bệnh.
Có ngon hay không cũng mặc kệ, cô ta có thể nói là do mình nấu.
Đàn ông rất ưa chiêu này, đó là khi phụ nữ xuống bếp vì anh ta.
Cô xách hộp canh sền sệt dầu mỡ đi trong hành lang bệnh viện, bỗng ngửi thấy mùi hương hoa cúc, cô vuốt mũi, quay lại nhìn, điều đầu tiên đập vào mắt cô là một đôi mắt đen sâu thẳm, hàng mi dài cong vút, đôi lông mày đẹp đẽ uốn lượn, như thể không quen lắm với ánh mắt của cô, anh chàng e thẹn mím môi, miễn cưỡng nở một nụ cười ngượng ngùng.
Gương mặt xinh đẹp tinh tế của chàng trai toát lên vẻ vô tội và ngây thơ khiến DươngThư Tiệp ngẩn người, hơi thở gấp gáp, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh để quan sát.
Bộ âu phục màu đen tinh tế khoác trên mộtdáng người cao ráo tuyệt đẹp, nút áo lấp lánh ánh bạc, mái tóc đen mềm mại phất phơ trong gió, nút áo cổ của chiếc sơ mi trắng, cài thật kỹ, một bó hoa cúc tơi tả bị anh nắm trong tay rất không thương tiếc, đoá hoa rủ xuống mặt đất, thỉnh thoảng những cánh hoa lại rơi lả tả.
Anh có vẻ bực tức khi liếc nhìn cành hoa quá dài kia, tích tắc sau, vác bó hoa lên vai, tỏ vẻ bất cần, không ở lâu thêm phút nào mà rảo bước qua người cô, đi thẳng.
Dương Thư Tiệp ngẩn ra một lúc lâu mới biết mình bị gạt sang một bên, không can tâm nẹn gót giày cao gót đuổi theo, nhưng lại thấy người ấy đẩy cửa phòng bệnh của Lục Chiếm Đình.
Bạn của Lục Chiếm Đình?
Cô cười thầm, tiện tay vứt luôn món canh vào thùng rác ở ngoài cửa, lấy túi đựng đồtrang điểm nho nhỏ ra, dựa vào tường dặm lại son phấn.
Cuối cùng cô ta cũng đóng nắp hộp phấn lại,mỉm cười và đẩy cửa bước vào, nhưng lại giật bắn mình vì cảnh tượng thê thảm trước mắt.
Chỉ thấy anh chàng mới nãy còn e thẹn đến nỗi không dám nhìn con gái lúc này đang giơ chân đá mạnh vào gối Lục Chiếm Đình, trên đất đầy mảnh vỡ của lọ hoa và những đoá hoa cúc tơi tả, giờ đây cô mới nhận ra anh ta đến đây không có ý đồ tốt gì cả. Có ai lại mua hoa cúc đến thăm bạn không?
“Xin lỗi, trượt chân.” Người đàn ông ấy lên tiếng, giọng dịu dàng nhưng băng giá, không hề tỏ ra hối hận khi chân bị trượt vào gối người ta, suýt chút nữa thì đá vào đầu người ta rồi.
“Nhưng nếu cậu còn tiếp tục bắt nạt thê quân của tôi thì chân tôi còn trượt nhiều lần nữa đấy.”
“Anh… anh… anh là ai?” Lục Chiếm Đình sợ hãi, vừa thấy bạn gái vào thì lập tức hét lên: “Thư Tiệp, gọi bảo vệ, gọi bảo vệ đến đây.”
“Tôi là ai thì lúc nãy đã nói cho cậu biết rồi đấy thôi? Tôi là giảng viên mới của lớp Tô Gia Áo. Bỉ nhân1 họ Quý.”
Dương Thư Tiệp bàng hoàng, kêu lên: “Anh là giáo viên của Gia Áo?”
“Và còn là đối tượng kết hôn tương lai của cô ấy. Nên các người bắt nạt cô ấy như thế,tôi sẽ rất đau buồn, nể tình tôi cũng mang hoa đến thăm bệnh, xem như bỏ qua nhé!”
“Anh… anh… anh… anh… Tôi mặc kệ anh là đối tượng kết hôn gì đó của Tô Gia Áo, anh mua hoa cúc đến thăm tôi, còn suýt nữa đávỡ đầu tôi, anh bảo tôi bỏ qua à? Anh xem tôi là con nít năm tuổi chắc?”
“Không, xem cậu là trẻ con ba tuổi, chỉ có cơ thể dậy thì khá sớm, hơi bất thường mà thôi!”, anh nhướn mày đáp gọn lỏn, “Nếu không thì tại sao lại không biết quan hệ với trẻ vị thành niên sẽ bị cảnh sát tống giam?”. Hai người bạn của thê quân không cùng trường với cô ấy, còn nhỏ hơn cô ấy vài tuổi, anh cũng đã điều tra qua, nhưng tên họ Lục kia hiển nhiên không thể không biết gì.
“Anh… anh… anh đến để doạ tôi đấy à?” Lục Chiếm Đình ôm lấy đầu vừa bị Tiêu Yêu Cảnh xử lý, sau đó lại bị vị giảng viên họ Quý kia doạ nạt, vẫn cố ý hung hăng: “Tôi đếch sợ, có bản lĩnh thì bảo Tô Gia Áo đưa Trương Bích Vân đi kiện tôi đi. Dám không?Thế nào, sợ bị đuổi học nên sẽ tiết lộ chuyện xấu của bạn bè ra hả?”
“Phải rồi, thê quân không dám.” Cô bé đángyêu ấy không bao giờ chịu cúi đầu nhận thua, đến lý do đánh người cũng không hề hé răng.
“Hừ, tôi biết ngay mà, Tô Gia Áo là đồ bỏ, đồ vô dụng…”
“Nhưng tôi thì có.”
“Anh… anh nói gì?”
“Tôi không quen cô Bích Vân kia, tôi cũng chẳng quan tâm cô bé sẽ thế nào.”
“… Cô ta… là bạn của Tô Gia Áo!”
“Thì sao, chẳng liên quan đến tôi.” Anh vẫn cười ngây thơ, nhưng ngữ điệu lại khiến người ta co rúm người trốn vào góc tường. “Bây giờ cậu còn muốn bắt nạt thê quân của tôi không?”
Anh nhìn gã trai đang khiếp đảm trên giường, trong lòng đã có sẵn đáp án nên không nói nhiều nữa, quay người bỏ đi thẳng. Co gái đứng cạnh cửa rõ ràng cũng sợ điếng người, anh nở nụ cười đầy ẩn ý, cô ta định nói gì đó thì anh đã quay sang nhìn thùng rác: “Canh trong thùng rác, không lấy ra cho bạn trai dùng à?”
Anh nhấn mạnh hai chữ “thùng rác”.
“A… ưm… tôi…”
“Tuy hộp canh đó rất hợp với bạn trai cô dùng, nhưng danh tiết thanh bạch của đàn ông rất quan trọng, cô còn định để anh ta ngoại tình mấy lần nữa.
Canh ba ba hầm kỷ tử, bổ thận!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:47 pm

Chương 17:
Gian tình bị phơi bày
Đưa Bích Vân về nhà, Tô Gia Áo cảm thấy mệt lử.
Cô bé đó rất giỏi khóc, nước mắt phun như suối, mà cô lại giống như con trai, thô lỗ cộccằn, căn bản không biết an ủi người khác, hoàn toàn chịu thua trước những cô gái khích khóc lóc kể lể, ngoài đưa khăn giấy ra thì chỉ biết quát cô nàng không được khóc nữa.
Kết quả cô bé bị quát thì càng khóc dữ dội hơn, còn thường xuyên dùng tay lau nước mắt, nước mũi, buồn bã bảo đã hại cô bị đuổi học, rất có lỗi với cô. Cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu thấy đau đầu. Chỉ cần đừng bắt cô đối phó với con gái khóc lóc thìdù có bị đuổi học mười lần đi nữa, cô cũng không quan tâm!
Cô vừa nghĩ xem phải khai báo chuyện bị đuổi học với mẹ mình như thế nào, vừa đi vào bên trong khu nhà, chợt phát hiện ra một “động vật lang thang” toàn thân toả ra mùi hoa cúc ở đầu ngã rẽ.
Một anh chàng tỏ vẻ ngây thơ trong sáng rủ co tan học xong cùng về nhà, nhưng vừaquay người đi đã biến mất tăm, tên là Quý Thuần Khanh.
Anh giống như một chú chó con, mèo con bịbỏ rơi, ngồi trên bậc cầu thang trước cửa nhà một cách đáng thương, đầu dựa vào bức tường bên cạnh, nhắm nghiền mắt, trên tóc còn vương vài cành hoa cúc, khoé môi khẽ chu ra vì ngồi không được thoải mái lắm, bộ âu phục nghiêm trang trên người lại không cho thấy nghiêm túc nào, ngược lại còn khiến anh nhìn có vẻ thê thảm như gặp phải chuyện không may.
“Anh vừa bị ai ngược đãi à?”
Đáp lại cô là một sự im lặng, dường như anh vẫn còn đang chu du trong trạng thái mơ màng, đôi môi mấp mái, lộ ra vẻ mặt vô hại không hề phòng bị, không hề có uy lực sát thương, như thể ai cũng có thể dễ dàng nắm anh trong lòng bàn tay mà giày vò hành hạ vậy.
Vẻ mặt ấy khiến người ta buông lỏng cảnh giác. Cô quỳ xuống, nhìn kỹ gương mặt thật sự rất xinh đẹp của anh, hừ khẽ: “Mấy tên đàn ông đó đều là đồ khốn, còn không bằng người biết tam tòng tứ đức, chí ít là không dám làm bậy với tôi. Không nam tính thì không nam tính, anh là đồ quỷ, nam tính thì tôi có đủ rôi. Nếu anh cũng dám trêu hoa ghẹo nguyệt, ôm em này ấp em kia, làm bậy làm bạ, tôi sẽ lấy gia pháp trừng trị anh”.
Cô mắng nhiếc hết lời, hoàn toàn không chúý đến người nào đó đã được toại nguyện, khoé ôi dần dần nhướn lên và đôi mắt từ từ mở ra.
“Phì! Mình đang nói cái quái gì thế này, chẳng lẽ mình bị mẹ lây nhiễm thành thứ gì đó không có chút nữ tính? Hừm… đáng sợ quá… mình phải tỉnh táo lại.” Cô ôm đầu,không thể nào suy nghĩ hơn được nữa, không muốn nhìn thấy vẻ mặt trong sáng rất dễ tẩy não người khác của anh, vội vàng đứng lên định bỏ chạy.
Người nào đó nghe tiếng chân bỏ chạy thì nụ cười cứng lại, bất mãn bĩu môi, đưa tay ra phía sau, giữ lấy người đang định vòng qua người anh, cười nói: “Thê quân, anh đang đợi em về, em không cảm động cho anh thấy à?” . Rõ ràng lúc bắt đầu cô rất ngoan ngoãn đi theo kế hoạch của anh, thất vọng, chê bai, khinh bỉ với những tên đàn ông dơ bẩn lại vô sỉ kia, sao tích tắc sau đã đột ngột tỉnh táo lại? Những tên súc sinh kia không hợp với cô, cô phải sớm nhận ra điều đó chứ.
“Ủa, chẳng phải anh ngủ rồi à?”
“Vừa tỉnh lại.” Anh nghịch chiếc vòng trên tay cô, nói với vẻ rất không thành thật.
“Nên… những lời tôi vừa nói lúc nãy…”
“Ý em là, em khen anh tốt hơn những tên đàn ông kia?”
“Oa oa oa oa! Quên ngay, quên ngay đi!!!”
“Tại sao phải quên, thê quân khen anh mà!” An mỉm cười hài lòng vì hôm nay những lời cô nói rất đáng yêu, bao gồm cả câu nói với tên khốn Tiêu Yêu Diệp trước khi bỏ đi. Bảo cô rời xa anh, nằm mơ1 Anh nắm tay cô như phần thưởng, cắn nhẹ mộtcái như chó con đang làm nũng.
Cô bị cắn đến nỗi da gà nổi lên tầng tầng lớp lớp, nuốt ực nước bọt, cố gắng kiềm chế bản thân.
“Tôi chỉ tức cảnh sinh tình mà nói bậy bạ thôi, không hề suy nghĩ gì cả.”
“Không sao, anh có thể khiến em luôn luôn tức cảnh sinh tình.” Nếu trong những điều kiện như thế mà cô ới cảm thấy anh tốt hơn thì những việc như vậy anh có thể giúp cô thấy thường xuyên, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cho đến khi cô nôn ra thì thôi. Sau đó cô sẽ biết sự khác biệt giữađàn ông và cầm thú.”
Nói xong, anh bèn đứng dậy, đè cô vào tường, đỡ cằm cô lên, làm một loạt động tác không phù hợp với thân phận tiểu mỹ nam của mình chút nào, thuần thục và quyến rũ đến độ cô chỉ có thể há iệng cảm thán, do anh bất cẩn bộc lộ bản chất hay doảo giác của cô? Người đàn ông như con gái ấy sao lại toát ra vẻ nam tính mạnh mẽ màcô khao khát bấy lâu?
Tim đập cuồng loạn, nhiệt độ tăng cao, cô hoàn toàn không biét ứng phó với tình huống hiện giờ như thế nào, đôi môi mềm mại đã rất gần, căn bản không cần tỏ ra thục nữ, nhưng cô vẫn buột miệng nói những lời nhảm nhí làm mất cả sự lãng mạn theo phản xạ:
“Anh… anh là ai vậy?! Anh chẳng phải rất trong sáng hay sao? Tôi… tôi… tôi… tôi… tôi vẫn thích dáng vẻ trong sáng của anh hơn, anh… anh… anh… anh đừng lại gần!!!”
Anh thoáng đờ ra vì câu nói đó: “Em không thích anh như vậy?”
Anh hơi ảo não nhưng cũng chẳng nói gì nhiều, mím môi lùi lại, hồi phục vẻ ngây thơ cô đã khá quen thuộc, chỉ ánh mắt là tỏrõ vẻ buồn bực vì không được thoả mãn.
Anh càng buồn bực hơn khi vừa rời khỏi, thì có một cú điện thoại gọi cho Tô Gia Áo.
Anh đứng cạnh, thấy cô bắt máy, và nghe rõ ràng một loạt lời xin lỗi bạc nhược, là Lục Chiếm Đình.
“Gia Áo, tôi… tôi sai rồi, tôi sai rồi.”
“Hả?” Tô Gia Áo ngớ người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đến khi nghe thấy chất giọng trầm khàn nặng nề của Tiêu YêuCảnh: “Ai cho cậu gọi là Gia Áo? Gọi cả họ!!!”.
“Bốp!” Một tiếng đấm vào đầu rõ to vọng đến tai Tô Gia Áo.
“Tô… Tô Gia Áo, tôi sai rồi, tôi không nên vukhống cô, thực ra hôm ấy tôi bị Tiêu… Tiêu Yêu Cảnh đánh nên mới vào bệnh viện, tôi sẽ khai tật với trường không để cô bị đuổi học.”
“Hả?”
“Tôi xin cô, tôi vào bệnh viện đã rất thảm rồi, cô đừng gọi người liên tục đến quấy rầy tôi nữa.”
“Cái gì… tôi có liên tục…”
Điện thoại bị một anh chàng nóng nảy nào đó cướp mất, giọng nói thô lỗ và hơi kỳ quặc của Tiêu Yêu Cảnh vang lên: “Này, bênnày tôi còn bận chút việc, khụ khụ, tóm lại… hôm khác tôi sẽ gọi cho cô”.
“Ủa, tôi vẫn chưa…”
“Cạch! Tút…”
Tiếng cúp máy dứt khoát, Quý Thuần Khanh mím môi, thấy ai đó vì câu “hôm khác tôi sẽ gọi cho cô” mà đang mỉm cười thoả mãn, dường như rất vui vì anh chàng dám làm dám gọi ấy. Cô còn ngẩn người ngắm màn hình di dộng một lúc, dáng vẻ như rất cảm động khiến lồng ngực anh thắt lại rất khó chịu. Anh muốn cô chu ý mình nên cười: “Thê quân, em không gọi lại cho cậu ta thì có sao không?”
“Ủa? Anh cũng cảm thấy tôi nên gọi điện lạithì hay hơn hả?” Cô hoàn toàn không chú ý đến gương mặt sa sầm đến hơn nửa của vịhôn phu, còn tỏ vẻ do dự rất thiếu nữ, ngầnngại nói: “Tôi cũng thấy không thể cứ để con trai chủ động, anh ấy giúp tôi như thế, còn giúp tôi không bị đuổi học, tôi cũng nên…”
“Ý anh là, gọi điện lại cho cậu ta, bảo em không rảnh để đợi cuộc gọi của cậu ta.”
“Hả?”
“Vì bắt đầu từ hôm nay, em sẽ có rất nhiều bài tập mà làm không hết được.”
“…”
“Làm không xong thì đứng phạt trong văn phòng anh thôi.” Như thế thì cô sẽ không bao giờ rảnh rỗi đợi điện thoại của tên tiểuyêu tinh kia nữa.
Nhưng Quý Thuần Khanh lại không ngờ rằng, đạo cao một tấc, ma cao một trượng.
Hôm sau, trong phòng học của lớp Kinh tế 2, quý công tử của Chủ tịch trường từ lớp chọn chuyển sang lớp cá biệt đang đứng vặn vẹo lung túng trên bục giảng, hai tay khoanh trước ngực, hờ hững đảo mắt một vòng nhìn các bạn học “mới”, cuối cùng ánhmắt dừng lại ở Tô Gia Áo ngồi ở hàng cuối lớp gần thùng rác, miệng khẽ mấp máy, tỏ vẻ “thiếu gia đây không để cho phụ nữ chịutội”.
Công tử bị giáng lớp khiến mọi người chấn động, những tin đồn káhc nhau rộ lên không dứt.
“Áo… Áo Bông, Tiêu Yêu Cảnh sao lại chuyển đến lớp chúng ta? Hôm ấy cậu bị gọi lên phòng Hiệu trưởng là để bí mật cưađổ em trai hiệu trưởng?”
“Không phải, không phải, tớ nghe nói hình như vì cậu ta đánh nhau ngoài trường nên bị phạt, từ lớp chọn chuyển sang lớp chúng ta.”
“Hả? Công tử của Chủ tịch trường bị phạt giáng lớp? Đùa à? Lúc này thì phải phát huytác dụng của việc là con ông cháu cha, tìm người đỡ tội hộ chứ.”
“Hiệu trưởng có cần đại nghĩa diệt thân thế không? Em trai mình mà cũng phạt?”
“Nghe nói hiệu trưởng trường ta đã tìm kẻthế tội, có điều Tiêu thiếu gia hình như không vừa mắt người ta, lại lao đến bệnh viện đập cho tên kia một trận nữa, còn ép người ta khai thật là chính mình đã làm chuyện đó nữa.”
“Woa, có cần man thế không? Nếu người được cậu ta cứu mà là con gái thì chắc sẽ mê đắm cậu ta chết mất. Này, Áo Bông, saocậu đỏ mặt đến mức như sắp ngất đi thế hả?”
Thày chủ nhiệm đằng hắng một tiếng, cắt ngang những lời bàn tán xì xầm, nhìn quý công tử kia một cách e dè, đồng phục chẳng bao giờ cài hết nút và thắt cà vạt kiaxem ra rất hợp lớp cá biệt, nhưng cậu bé này cũng dễ bảo, thành tích học tập luôn đứng ở những thứ hạng đầu, có thần kinh hay không mà chạy đến doạ dẫm anh trai mình bắt chuyển lớp chứ? Việc không liên quan đến mình thì nên đứng xa mà quan sát vậy. Thầy chủ nhiệm lắc đầu, nghiêm túc nói: “À ờ… em Tiêu, em tự giới thiệu đi!”
“Tiêu Yêu Cảnh!”, anh hờ hững nói tên mình.
“Ủa… hết rồi à?” Vị thiếu gia này không biết cậu ta nổi tiếng đến mức nào ư? Ai màkhông biết tên cậu ta chứ!
“Thế thì sao?” Anh nóng nảy đút tay vào túiquần, đi đến hàng ghế cuối cùng, ngạo nghễgõ gõ bàn ai kia: “Này!”.
“Ồ?”
“Ồ cái gì mà ồ, hẹn hò xong một lần cũng chả gọi điện thoại là ý gì? Chơi anh à?”
“Ai bảo anh thấy em rồi chạy mất làm gì.” Tuy không thể để đàn ông đơn phương chủđộng, nhưng ai bảo anh cứ tỏ vẻ kỳ quặc cơ chứ.
“Đó là vì… mà thôi.” Anh lắc đầu, không muốn nhắc đến chuyện mất mặt hôm ấy, “Thế thì… tan học xong đợi anh ở cổng trường”.
“Hả?”
“Em trợn mắt nhìn anh thế để làm gì, bạn anh muốn làm quen với em, không được à?”
“Anh muốn đưa em đi gặp bạn anh?”
“Vớ vẩn! Em không theo sát anh, không sợ anh chạy mất à?” Muốn làm tâm giao thì phải theo sát chứ, mới được một nửa đã chơi trò thả dây diều, lúc kéo căng lúc thả lỏng, hừ, đồ áo bông rách không chuyên nghiệp.
“Cho tôi ngắt lời một chút, em Tiêu à, bây giờ tôi muốn em tự giới thiệu chứ không cần em tỏ tình, có phải em nên quay lại bụcgiảng thì hay hơn không?” Thầy chủ nhiệm chen vào vẻ khó xử, ông chỉ muốn làm tròntrách nhiệm của mình, sau đó tức tốc về văn phòng uống trà, thời gian còn lại để họ tự tâm sự với nhau, tỏ tình, ôm hôn, ông đều có thể mắt nhắm mắt mở mà cho qua.
Cả lớp giật mình bừng tỉnh vì câu đùa của thầy chủ nhiệm, cười ồ lên, tiếng cười đùa không dứt vang ra khỏi lớp Kinh tế 2, đến cả Quý Thuần Khanh và Tiêu Yêu Diệp đứngngoài hành lang cũng nghe rõ mồn một.
Người trước mặt lạnh băng, nhìn vị hiệu trưởng đại nhân cười rất gian xảo bằng ánh mắt như đang nhìn chó chạy rông ngoài đường: “Tên yêu tinh kia tại sao lại xuất hiện trong lớp thê quân tôi?”
“Đó là hình phạt, vì tội đánh nhau í mà.”
“Cậu nghĩ đó là trừng phạt à?” Anh chỉ vào lớp học đnag cười đùa, cười nhạt, sao anh không cảm thấy tên tiểu yêu tinh kia bị trừng phạt, mà ngược lại là chính anh đangbị trừng phạt thì đúng hơn.
“Cũng đâu thể trách tôi, chẳng phải hôm qua lúc tan học chúng ta đi hò hẹn, tiện thể bàn chuyện đuổi học trò Tô Gia Áo hay sao…”
“Xin cậu chú ý ngôn từ, cậu đã lấy chuyện đuổi học thê quân ra để cưỡng ép tôi phải ở cạnh cậu hơn một tiếng đồng hồ.”
“Chỉ có một tiếng hai mươi tư phút và tám giây thôi mà, sao cậu còn so đo tính toán?”
“Nếu có thể, tốt nhất cậu đừng bám theo tôi một giây nào cả.” Từ khi tên biến thái này lừa anh về nhà, hại anh diễn nhầm vở kịch dâu hiền gặp mẹ chồng, còn to gan bày tỏ ý nghĩ lệch lạc về anh, cảm thán vì sao anh không phải là cô nàng yểu điệu thục nữ thì anh đã quyết định liệt tên biến thái này vào danh sách cấm tiệt lai vãng, nếu không thì gặp lần nào đánh lần ấy.
“Nhưng hai chúng ta có duyên phận mà, còn bị thằng nhóc kia chộp ngay cảnh hò hẹn, tôi cũng không phải tuỳ tiện, là do tên nhóc kia dùng tấm ảnh để uy hiếp, tôi mới…” Thông báo xong chuyện công tử nhà họ Lục bắt nạt Áo Bông Nhỏ, ai ngờ em trai anh ta nổi trận lôi đình, anh ta mới biếthôm ấy người đánh Lục Chiếm Đình đến mức phải lết vào bệnh viện lại là em trai mình, kết quả tên đó không dám chọc nhậnnhà họ Tiêu, nên tìm Áo Bông để trút giận.
Tiêu Yêu Diệp rất yêu quý cậu em nên muốn tìm ai đó gánh tội thay, nhưng lại khiến Quý Thuần Khanh xông ra đóng vai anh hùng, người bị Thuần Khanh doạ chết khiếp, còn sống đã là may, sao dám cả gan hãm hại thê quân của cậu ấy nữa. Nhưng con ngựa chứng Tiêu Yêu Cảnh hoàn toàn không có thời gian nghe giải thích, lẳng lặng xông vào bệnh viện xử lý tên Lục Chiếm Đình kia để hắn lại nằm thêm một thời gian nữa, khiến hắn ta phải khai thật mọi điều, còn lấy tội chứng boy – boy hẹn hò để ép, hại thân làm hiệu trưởng như anh cũng không thể không làm theo, rồi còn bị mẹ mắng mỏ khóc lóc tận ba tiếng đồng hồ, nói anh không có nhân tính, khôngyêu em trai, chỉ biết ức hiếp kẻ yếu, lúc phân chia gia sản sẽ đá anh ra, không cho hưởng một đồng nào.
Đúng là quá đủ rồi, đứa em khốn kiếp của anh yếu đuối chỗ nào, để bảo vệ con bé kia mà đánh người ta hết lần này đến lần khác,còn lấy hạnh phúc của anh trai mình ra đùa giỡn. Tấm ảnh kiểu đó nếu bị công bố thì với tính cách kỳ quặc luôn giữ thanh bạch của Quý Thuần Khanh, có lẽ cả đời này cũngsẽ không nhìn anh thêm lần nào nữa.
“Ảnh gì?” Quý Thuần Khanh cảnh giác để ý đến từ ngữ quan trọng nhất.
“Ồ, tên ấy cũng chụp đẹp lắm, có càn xem không? Hình nền di động của tôi đây này.”
Nói xong anh dâng di động như dâng vật quý, Quý Thuần Khanh đón lấy, chỉ liếc sơ qua một cái, hàng lông mày nhíu chặt lại vẻghét bỏ, tích tắc sau…
Một trận gió lạnh âm u dựng tóc gáy thổi qua, trên đất đã xuất hiện chiếc di động bị đạp lên rất man rợ, mỗi nơi một mảnh, vỡ tan tành, linh kiện bay tứ tung, không bao giờ còn hồi phục lại nguyên trạng được nữa.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 7:50 pm

Chương 18:
Chính cung nương nương không dễ làm
Một trong những bí quyết của chính cung nương nương: phải độ lượng, không thể hẹp hòi.
Thế nào gọi là thả sợi dây dài để câu con cálớn, đàn ông không thể chỉ quản lý mà phải nắm họ trong ngũ hành sơn của mình, không thể giám sát suốt hai tư trên hai tư, cũng không thể khoá anh ta trong phạm vi quan sát của mình, mà phải lặngl ẽ xâm nhập vào cuộc sống của anh ta, đón nhận tât cả những bằng hữu chí cố, đồng đảng băng nhóm của anh ta. Lấy nhu khắc cương, vô chiêu thắng hữu chieu để khiến đám đàn ông đó thừa nhận và khẳng định địa vị của mình, tốt nhất là biến họ thành một chiếc ra đa nho nhỏ, giúp giám sát để ýmọi động vật giống cái muốn tơ tưởng đếnngười đàn ông của bạn, đồng thời cũng giống một chiếc máy nhắc nhở, trong bất kỳ tình huống tụ họp nào cũng nhấn mạnh một câu: “Ủa? Tại sao không đưa bạn gái đến?”.
Lâu dần rồi bạn sẽ biết rất nhiều tác dụng hay ho của “bạn của bạn trai”.
Những bài học tà ác, cổ xưa, những trải nghiệm về đàn ông là kinh nghiệm phong phú được tích luỹ qua các học phần yêu đương của các chị em lớp Kinh tế 2, không truyền ra ngoài, cũng không chia sẻ, nhưngvì con gà Tô Gia Áo muốn bước vào lãnh địatình yêu nên họ mới “tâm không cam, tình không nguyện” hiến dâng cho cô.
Mục đích là để cô nàng biết quan hệ được với đám bạn của bạn trai mình quan trọng đến nhường nào.
Làm cho một người đàn ông yêu thích mình không phải bản lĩnh gì, san bằng tất cả đàn ông xung quanh anh ta mới là vấn đề khó khăn lớn nhất của phụ nữ.
Bọn họ nói một đống những lời khiến Tô Gia Áo choáng váng, xây xẩm mặt mày. Một bàn tay giáng mạnh xuống lưng cô, ném lại một lời cảnh cáo: “Cố lên nhé, sinh vật phức tạp như đàn ông không chỉ cần quyến rũ, mà phải chinh phục!”
Nhưng bạn của Tiêu Yêu Cảnh làm sao dễ san bằng được, những người chơi chung với Tiêu thiếu gia, không cần nghĩ cũng biết là loại yêu ma quỷ quái chủng tộc nào rồi.
Có điều, cô không ngoài rằng, họ lại là “tộc xỏ khuyên tự ngược đãi mình” trong đồn đại.
Mấy tên con trai đồng phục xộc xệch, giành giật nhau micro trong phòng KTV, tai mỗi người gần như đều có ít nhất là năm lỗ khuyên, lông mày cũng gắn khuyên, mũi cũng có khuyên, ba cái khuyên nhỏ bằng bạc ở môi dưới, một trong số đó nhìn thấy cô, cười nhã nhặn, toét miệng ra, cô nhìn thấy một chiếc khuyên lưỡi đang cười chào mình.
Đối với người đến xỏ khuyên tai cũng thấy đau như cô mà nói, thì thực sự không thể lý giải nổi tâm lý của những kẻ “xỏ khuyên ngược đãi bản thân” này, đục vô số lỗ trên người sẽ rất khoái cảm ư? Chỉ nhìn thấy những chiếc khuyên ấy mà cô đã thấy thầm đau cho họ, chứ đừng nói gì đục lỗ trên chính người mình.
Vẻ mặt nhăn nhó của cô khiến bạn bè Tiêu Yêu Cảnh cười khùng khục, nhướn mày lên đùa cợt: “Này, Tiêu Yêu Cảnh chưa để lộ khuyên trên người cậu ta cho em xem à?”
“Ủa? Anh ấy cũng có?” Cô ngớ người, lập tức quay sang nhìn Tiêu Yêu Cảnh đang ngồi cạnh mình. Gương mặt anh trơn nhắn,nhiều lắm chỉ là một chiếc khuyên nhỏ xíu trên ai, chẳng lẽ anh còn đục lỗ ở nơi thần bí nào hay sao?
Như hiểu ra ngụ ý, Tiêu Yêu Cảnh đang uống cà phê bỗng phun cả ra, lập tức trừng mắt nhìn đám bạn “miệng chó không mọc nổi ngà” của miìn.
Nhưng đám bạn của anh không hề biết ý, ngược lại còn hào hứng cúi xuống thì thào bên tai Tô Gia Áo: “Cô gái nào chưa được cậu ta chạm đến thì không thấy được đâu!”.
“Không phải chứ? Anh ấy xỏ khuyên ở đâu thế?” Sở thích SM1 biến thái gì thế này? Bấtgiác Tô Gia Áo nhìn xuống nửa thân dưới người nào đó, đến cả ánh mắt cũng toát ra vẻ đồng cảm và thương hại sâu sắc [*Vanila: Ax ax, toàn là những người biến thái đồng tư tưởng... giống ta :"> ]
“Phụt! Ha ha ha ha! Yêu Cảnh, cô bé này tứccười quá, qua ải qua ải, chí ít cô ấy đã qua được ải này của tôi rồi.” Cậu bạn kia nhìn vịthiếu gia nào đó đang dang hai tay gác lên thành ghế salon, vắt chéo chân, mặt tái xanh trừng mắt nhìn mình, biết cứ đùa tiếp sẽ nguy hiểm đến tính mạng, thế là biết ý lôi mấy tên còn đang gào lên hát tập trung lại rồi rút lui một lượt, trước khi đi còn ân cần nhắc nhở: “Bọn tôi đi vệ sinh, còn cậu, liệu mà giải thích cho bạn gái biết khuyên của cậu xỏ ở đâu đi. Nhưng lần này tốc độ của cậu đúng là chậm quá, đến tôi cũng lo thay cho cậu đấy, nửa tiếng đủ chưa?”
“Hai tiếng sau hãy cút về đây!”
“Hai tiếng? Cậu bắt bọn này chết ngạt trong bồn cầu à?” Cậu bạn huýt sáo rên rỉ, nhưng vẫn đóng cửa lại, ngoan ngoãn bỏ đi.
Trong phòng bao rất lớn chỉ còn lại chàng trai vừa lên tiếng ban nãy, và cô gái bỗng ýthức được rằng mình đã bị đám con trai kia cho sập bẫy.
Đám con trai đi vệ sinh tập thể, còn lại một nam một nữ, đương nhiên họ không phải muốn chiếm đóng WC tập thể, mà là để tác thành cho người anh em làm chuyện xấu, còn bọn họ ở ngoài hóng chuyện. Đó là những gì các chị em cô đã dạy.
Xem ra cô đã gặp nguy hiểm rồi, tháo chạy chăng? Hay ở lại đánh một trận?
Một giọng nói uể oải nhẹ tênh vang lên, khiến Tô Gia Áo nghe mà tê dại: “Giúp anh cởi áo ra”.
“Ực ực.”
Anh nghe thấy âm thanh nuốt nước bọt rõ ràng, nhưng lại thấy cô sợ đến nỗi không dám nhúc nhích. Anh cười khẽ, muốn đưa tay ra xoay người cô lại, nhưng cô như chim non sợ cành cong, giật nảy người lên định bỏ chạy, anh hơi nheo mắt lại, nhanh như chớp giơ một chân ra ngáng đường, thản nhiên để cô ngã lên người mình.
Sức nặng đè lên người khiến anh thấy rất chân thực, nhưng cô lập tức nhổm dậy nhưmuốn giữ khoảng cách với anh, chiếc vòng bạc lắc lư trên tay cô nhưng anh không để tâm, đưa tay lên thân mật kéo cô vào lồng ngực mình, tay kia bắt đầu cởi nút áo của mình, từ ngực cho xuống đến bụng.
Nhiệt độ trong phòng tăng đột ngột và TiêuYêu Cảnh từ từ biến thành thú vật khiến TôGia Áo tấy gai cả da đầu, cô hoảng loạn, lắp ba lắp bắp: “Em… em… em cảm thấy chúngta vẫn chưa…”
“Chưa đủ số lần chứ gì?” Anh cắt ngang lời cô như đã thông hiểu, vì anh vẫn không quên lý do bị từ chối trong lần đâầ hẹn hò. “Thật không hiểu đầu óc em nghĩ gì, chuyện thân mật này có liên quan gì đến sốlần gặp mặt? Hừ.”
Anh đã cởi xong áo, phần eo lộ ra, anh kéo đầu cô nhìn xuống dưới, dỗ dành để cô mở mắt ra: “Này, không phải là em muốn nhìn khuyên của anh à?”.
“Không… vẫn… vẫn chưa đủ số lần, em phảinhẫn nại mấy lần nữa.”
“Hừ, anh cho bạn gái thấy khuyên rốn mà phải đợi xem hẹn hò đủ bao nhiêu lần à?” Đó là hiểu biết cơ bản về bạn trai của mình mà.
“Hả? Khuyên… khuyên rốn… Á?” Cô mở mắt, nhìn xuống dưới, chỉ thấy một chiếc khuyên nho trên rốn của anh, rất đáng yêu và cũng rất gợi cảm, không khoa trương cũng không nổi bật, cảm giác như chiếc khuyên nằm gọn trên phần bụng phẳng lì của anh đang vẫy tay chào cô.
Bất giác cô đưa tay nghịch chiếc khuyên nhỏ ấy, như không tin rằng trên cơ thể rắn chắc của anh lại có một đồ vật nho nhỏ đáng yêu đến thế, nhưng anh lại cứng cả bụng vì hành động ấy của cô, hô hấp cũng dần trở nên nặng nề.
“Thì ra ở đây cũng xỏ khuyên được, vậy tạisao anh không xỏ khuyên ở môi hay lưỡi như họ?”
Âm thanh trầm khàn vang lên: “Vì… không tiện”.
“Không tiện?” Cô hứng chí ngẩng lên, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào đôi môi mình, điều đó khiến cô dễ dàng nhận ra rốt cuộc là không tiện ở chỗ nào.
Anh đang ngầm bảo cho cô biết, anh muốn làm gì ngay bây giờ.
“Này, anh đã chứng minh cho em rồi, bây giờ có phải nên đến lượt em chứng minh? Hừ?” Anh nghiêng đầu sang, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô.
Tay cô cứng đờ, không dám đùa nghịch chiếc khuyên rốn đó nữa, chiếc vòng trên tay lại kéo tư duy của cô về. Lúc này cô mới sực nhớ ra mình không thể cùng anh làm những hành động mà các đôi yêu nhau thường hay làm, bao gồm hôn và cả nhữngcử chỉ cao hơn thế.
Thấy cô không động đậy anh đưa tay luồn vào mái tóc, kéo cô về phía môi mình, nhưng cô lại gắng sức ngả đầu ra sau để tránh.
“Em luôn nhìn anh bằng ánh mắt đó, không phải muốn hôn à? Tô Gia Áo, không được rút lui!”
“Em nhìn anh kiểu gì chứ?”
“Vẻ động dục.”
“Đâu có.”
“Em không có nhưng anh có.”
Anh mặc kệ cô cự tuyệt, cố chạm vào môi cô, nhưng cô lại nhanh hơn anh một bước, đưa tay lên bịt miệng lại.
Anh thấy hành động đó của cô thì sa sầm mặt, một sự từ chối quá rõ ràng, anh chưa bao giờ thấy, càng không biết ứng phó thế nào, anh muốn nổi điên lên đẩy cô ra khỏi vòng tay mình, trừng phạt cô gái dám từ chối và đùa giỡ anh quá mức ấy, nhưng anh lại nghe thấy mình lên tiếng vẻ thoả hiệp: “Ngay cả số lần đẻ được hôn cũng chưa đủ à? Sao quy tắc của em nhiều quá vậy!”
Sao lời nói cam chịu vớ vẩn này lại thoát ratừ miệng Tiêu Yêu Cảnh, anh đang ảo não muốn nuốt gọn câu nói đó vào miệng thì giọng nói kỳ lạ của cô đã vang lên đúng lúc: “… Số lần hôn ở đây đủ rồi!”.
Anh ngước lên, ánh mắt cô mơ màng chỉ vào gò má, ra hiệu với anh.
Phì! Đại thiếu gia anh chưa bao giờ lạc phách đến độ chỉ hôn má con gái đã thấy thoả mãn, nghĩ anh là trẻ con ba tuổi chơi trò gia đình chắc? Chuyện ngu ngốc vớ vẩn như hôn má thế kia, lúc năm tuổi anh đã làm đủ rồi, muốn anh hứng chí, kích động, tim đập thình thịch khi hôn lên gò má con gái ư?
Nằm mơ!
“Chụt!”
Hả? Âm thanh gì thế? Âm thanh mất mặt đó sao lại phát ra khi anh chạm môi vào lànda mềm mại trên má của cô gái ấy???
Chết tiệt, cái cảm giác thoả mãn kỳ lạ!!!
` Hai tiếng sau, các anh em đồng loạt quay lại như đã hẹn, nhanh mắt phát hiện ra bầu không khí mờ ám giữa hai người. Tiêu Yêu Cảnh cổ áo phanh ra, vẫn chưa cài hết nút, lồng ngực vạm vỡ phủ một lớp mồ hôi mỏng, Tô Gia Áo sắc mặt đỏ hồng, bọn họ tự khắc hiểu là bạn mình vừa được thoả mãn, kéo phắt anh ra một góc vỗ vào vai anh khen ngợi không ngớt.
Anh bị khen đến mức lúng túng, có nỗi khổ mà không dám nói, đành hút thuốc, khẽ hừ một tiếng rồi mặt dày nghe hết, nếu để họ biết nah được thoả mãn vì một nụ hôn trong sáng vào má, có lẽ họ sẽ lôi ngay anh đến phòng vệ sinh mà dội nước lạnh, bảo anh đừng lên cơn điên nữa.
“Này, tớ bảo, cậu đã ra tay rồi, tiếp đó chắcdễ làm hơn chứ? Đá con gái còn đơn giản hơn theo đuổi họ nhiều. Lúc nào đưa cô bé đến Snow Mania gặp Kiều Khâm vậy? Đá cô bé cho cậu ta thấy là chúng ta sẽ thắng.”
Lời bạn nói như một tiếng sét đánh ngang tai, anh gần như quên mất chuyện cá cược kia, làm sao biét được lúc này lại bị người ta nhắc nhở.
“Này, cậu đờ đẫn gì thế? Có tình cảm với côbé đó thật rồi à?”
“…” Ánh mắt anh lơ đãng, không tiếp lời ngay mà một lúc sau mới đáp gọn lọn lỏn: “Chưa đến lúc”.
“Thế à? Cậu muốn chơi thì để cậu chơi thêm một lúc vậy, tôi cũng thấy cô bé rất thú vị, trang điểm đậm như thế, tôi cứ tưởng là loại nữ sinh thích chơi bời chứ, ai ngờ một chiếc khuyên rốn mà cũng lừa được cô nàng.”
“Bớt lắm lời, lằng nhằng!” Anh nóng nảy ngắt lời, muốn thoát khỏi đám bạn của mình.
“Ồ, đúng rồi, Yêu Cảnh, cô gái cùng hát karaoke với bọn mình lần trước, cậu còn nhớ chứ?” Thấy anh định bỏ đi, cậu bạn gọi với lại.
Anh cau mày: “Ai?”. Hôm ấy, anh đợi điện thoại đến sốt cả ruột, làm gì còn tâm trạng quan tâm đến ai.
“Cô bé nói chuyện với cậu ấy, tên… Viên Tâm.”
“Không nhớ.” Anh thẳng thắn bày tỏ mình chẳng chút ấn tượng với cô nàng.
“Ha, cậu không nhớ là tốt nhất, một người anh em của chúng ta muốn theo đuổi, nhưng ngại cậu.”
“Tuỳ.” Ngại cái gì, cô gái dáng vóc thế nào mà anh cũng chả nhớ thì liên quan gì?
“Cũng đúng, chỉ là con gái thôi mà, tuỳ tiện tìm là được, làm tổn hại đến hoà khí anh em là hoàn toàn không đáng.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 8:06 pm

Chương 19:
Trò chơi đổi áo cao cấp
Chiều chuộng con gái.
Hành vi vớ vẩn lại vô bổ này bình thường không phải là phong cách của Tiêu Yêu Cảnh.
Nhưng nếu hành vi vừa đáng thương lại chẳng chút đàn ông này xuất hiện trên người Tiêu thiếu gia, thì có nghĩa là gì?
Địa vị phụ nữ đã được nâng cao? Là địa vị xã hội, địa vị hai giới, hay là địa vị trong lòng anh?
Nghĩ đến đó, đôi mày anh nhíu lại, túm chặtngực áo mình, suy nghĩ này quá nguy hiểm,anh không thể để mình sa sút đến độ bị congái điều khiển. Sau khi xác định rõ quan hệ,vẫn không cho anh ôm, không cho anh hon, duy trì quan hệ trong sáng, bây giờ còn để mặc mình anh ngồi trong quán McDonald đợi cô tan học, nguyên nhân là, cô bị một giảng viên chết tiệt, ngây thơ, trong sáng nào đó giữ lại bắt làm bài tập.
Phì!
Tên kia rõ ràng là lạm dùng quyền hạn chức vụ để giữ cô lại, ánh mắt động dục của hắn, hệt như khi ong anh trai biến thái của anh nhìn Quý Thuần Khanh vậy.
Bắt anh tin họ, trai đơn gái chiếc ngồi trongvăn phòng làm bài tập, ngoan ngoãn học hành, cùng nhau tiến bộ?
Sao anh lại thê thảm đến thế? Ngốc nghếchngồi trong quán ăn đợi người ta, còn nhân nhượng chấp nhận cho cô ở cạnh người đàn ông khác? Chỉ cần một ngày trên ngườicô còn dấu ấn của thiếu gia anh thì vẫn là người của anh, tại sao anh lại nhẫn nhục bắt mình thoả hiệp, vẻ mặt vờ như không quan tâm ngồi ở đây mà uất ức?
Anh phẫn nộ cắn ống hút nước ngọt, mặc kệ cho tâm trạng nhàm chán vớ vẩn đang chiếm lĩnh đầu óc.
Anh bực bội gác chân lên chiếc ghế đối diện, dáng vẻ cấm – lại – gần, vì cứ có người muốn ngồi vị trí đối diện anh, hỏi xem có thể ngồi ở đó không. Anh cự tuyệt những cô gái như đàn ruồi bâu đến thức ănấy rất vất vả, đàn ông vốn dĩ là có lý do để buông lỏng sức kiềm chế của mình, nhưng một cô nàng nào đó hoàn toàn không có ý thức đến nguy cơ, gác anh sang một bên, còn mình thì ung dung đến muộn.
Một tay anh chống cằm, tay kia gõ gõ mặt bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa kính, không chớp mắt, cho đến khi cánh cửa ấy in rõ bóng dáng một ai đó. Cô hoàn toàn không có ý hối lỗi, một tay đẩy cửa còn tay kia di động áp vào tai nói chuyện hào hứng vui vẻ. Đồng tử mắt anh co hẹp lại vì biểu hiện đáng ghét và không ngoan hiền của cô, bất giác anh quay mặt đi, ấm ức không muốn để cô thấy dáng vẻ chờ đợingốc nghếch của mình.
“Đàn ông không thể chiều chuộng, em nhường hắn một bước, hắn sẽ nhảy lên đầu em ngồi.”
Cô cầm di động vừa nói vừa kiễng chân lên nhìn xem anh đang ngồi đâu, hoàn toàn không phải là một cô gái bé nhỏ đang đắm chìm trong tình yêu màu hồng, không biết dựa dẫm, tôn trọng anh, cũng không làm nũng với anh, bắt anh mua quà gì đó tặng mình, ngược lại vẫn tỏ dáng vẻ chị cả, chuyện gì cũng muốn ôm đồm vào người, tỏ ra kiêu ngạo để giáo dục đám chị em đang yêu đương của mình.
“Cái gì? Hắn lừa em? Em biết mà còn tin hắn? Em bị đần hả? Đầu óc bị úng thuỷ hả? Loại đàn ông thế thì bỏ đi, còn khóc cái quáigì!”
Lời của co khiến nỗi uất ức của anh càng tăng lên, vô cùng ức chế, rốt cuộc cô không xem anh là đàn ông, hay là anh đã quá hoang tưởng khi nghĩ mình có thể biến cô thành phụ nữ? Đừng khinh thường đàn ông như thế trước mặt anh có được không?
“Ôi dào, em có nhầm không, ngốc, em không đạp lên đầu hắn, hắn sẽ chơi em đấy.”
“Tô Gia Áo, em tắt ngay điện thoại ,cút đến đây cho anh!!!”
“Hừm… lát nữa gọi lại sau… Chị không phải người nói một đằng làm một nẻo, không bị đàn ông ăn sạch đâu!” Cô nói hùng hồn, cảmnhận rõ một luồng khí lạnh đang lao thẳng đến, nuốt nước bọt, cô biết ý để di động ra xa tai mình, hét lên: “A lô… a lô… ở đây sóng yếu quá, không nghe thấy… a lô… a lô em nói gì? Nhỏ quá nhỏ quá… không nghe…A lô, ngày mai nói sau nhé, bye bye!”
Tắt máy, oai phong chị cả biến mất, thần kinh của cô dù vững đến mấy cũng biết chàng trai trước mặt muốn chơi trò chiến tranh lạnh với mình, cô vội rụt cổ lại rồi đếncạnh anh, giải thích nguyên nhân mình đến muộn: “Anh ta bắt em đến văn phòng phạt làm bài tập, mấy đề bài ấy em chưa bao giờ gặp, thực sự là bó tay, nên đành lén trèo ra ngoài cửa sổ, kết quả là khi hai chân mới chạm đất, đã bị bạn em túm lấy khóc lóc một lúc lâu, anh cũng biết đấy, con gái thất tình, đáng thương lắm…”
Tiêu Yêu Cảnh hừ lạnh, ngồi yên không nhúc nhích, chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn cô, chỉ mấp máy môi: “Lần này là lần thứ mấy rồi?”.
“Hả? Tuần này… lần thứ năm nhỉ…” Cũng tức là ngày nào cô cũng bị thầy Quý bắt ở lại văn phòng phụ đạo riêng, còn lý do cô viện ra cũng hằng sa hằng số, từ tiêu chảy cấp đến đau bụng muốn đi vệ sinh, mọi lý do cô đều viện ra gần hết rồi, hôm nay đành nhân lúc Quý Thuần Khanh bị hiệu trưởng gọi đi mà trèo cửa sổ trốn ra đây.
“Xì, địa vị thiếu gia đây trong lòng em đứng hàng thứ mấy trăm?” Tên thầy Quý kia quan trọng hơn anh, đến bạn bè thất tình chết tiệt kia cũng chẳng quan trọng hơn anh. Bạn bè cô sao lại nhiều đến thế, hôm nào cũng bận rộn an ủi người thất tình, dạy dỗ cách yêu đương, giúp người tađối phó đàn ông, xếp anh ra sau đám con gái đó thì còn ra thể thống gì? Chẳng phải cô tỏ tình xong còn nói sẽ ngoan ngoãn học tam tòng tứ đức sao? Đây chính là thành quả cô đã học xong ư?
“Trong tim em rốt cuộc có anh không?”
Hỏi thẳng cô xong, Tiêu Yêu Cảnh nhận được một gương mặt đỏ bừng, e thẹn gật đầu.
Chỉ gật đầu mà thôi, đến cả từ “vâng” cũng không có, anh không nên hài lòng, không thể hài lòng, không được hài lòng.
Anh cảnh cáo mình đừng bao giờ ngoan ngoãn, nếu không cô sẽ được thể làm tới, anh cố gắng bắt mình chau mày, chuẩn bị cãi nhau, định xử lý gọn ghẽ cô nàng ấy.
Tô Gia Áo cúi đầu ngoan ngoãn ngồi trên cùng một chiếc ghế, khiến anh lườm cho một cái: “Sao không ngồi đối diện?”.
Làm gì có cặp đôi nào ở cạnh nhau lại không chịu ngồi đối diện nhau.
“Không đâu, em không muốn nhìn thấy mặt anh.”
Nói gì thế? Thiếu gia anh tướng mạo lồng lộng, tại sao không muốn nhìn?
Mắt nheo lại, anh đang định vỗ bàn nổi cáu thì nghe thấy âm thanh mềm mại, dịu dàngbên cạnh vang lên: “Lúc nhìn thấy sẽ rất khó cầm lòng.”
Tay anh đưa lên nhanh chóng bị đóng băng trong không trung, ngượng ngùng không biết nên tiếp tục đưa lên hay rụt lại, cuối cùng đành thuận tay đẩy cốc coca cola đến trước mặt cô.
“Uống không?” Anh lúng túng quay mặt đi, nhưng giọng điệu nịnh nọt và mong chờ thìkhông thể che giấu.
“…”
“Lần này anh quyết định, số lần hôn gián tiếp đã đủ, uống đi!”
“… Nhưng ống hút bị anh cắn nát cả rồi.”
Kết quả, anh đành đứng lên đi lấy ống hút mới, lúc quay lại, cô nàng kia lại bận nghe điện thoại của bạn. Anh bực bội vén tóc, bĩumôi. Anh muốn duy trì phong độ, nhưng phát hiện ra lúc này đàn ông phong độ là khỉ, cô gái của anh tại sao lại biến thành tàisản công cộng? Chẳng phải cô chỉ nên thuộcsở hữu một mình anh sao?
Một lúc lâu sau, Tô Gia Áo tắt máy, điện thoại lại rung lên bàn bật mấy lần, cô mở raxem, chỉ thấy hộp tin nhắn đầy ắp tin mới.
Cô nghi ngại mở ra một tin.
“Quang tâm anh.”
Rất ngắn gọn, nhưng đầy oán khí.
Tin thứ hai…
“Tại sao em vẫn không quang tâm anh.”
Viết sai chứ lại không có dấu câu, chứng tỏ người gửi không thạo chuyện nhắn tin này.
Tin thứ ba…
“Mau cút về đây quang tâm đến anh.”
Cô quay lại, thấy ai kia đang ai oán buồn chán ngồi bên cửa sổ, cầm di động cố gắng gửi tin, vẻ phẫn nộ ấm ức nhưng trẻ con ấykhiến cô cảm thấy quá đáng yêu.
Di động của cô lại rung lên, cô mở ra xem.
“Coca tan đá rồi, mau qua đây uống đi.”
“>__________<”
Tiêu Yêu Cảnh nhìn dấu hiệu lạ lùng cô gửi đến, vẫn chưa kịp hiểu là ý gì chỉ thấy cốc coca trên bàn bị ai đó lấy đi, anh đang định giật lại thì phát hiện ra ống hút cắm vào cốc đã bị người ta ngậm vào miệng, đôi môi đỏ tươi kia đang mím chặt, hút một hơi thật to.
“Chẳng có vị gì cả, khó uống quá”, cô than vãn.
“Đáng đời, ai bảo em không chịu về bên cạnh anh sớm hơn!” Anh vừa nhìn thấy cô thì nhẹ nhõm hẳn, nhưng miệng vẫn nói cứng.
Xem ra chiếm hữu một cô gái, chỉ về mặt thân thể thôi thì không đủ, mà điện thoại của cô ấy cũng không thể bỏ qua.
Để đề phòng điện thoại cô lại reo, anh lấy diđộng ra gọi vào máy cô, sau đó đặt sang bên cạnh để di động cô và anh cùng trong tình trạng máy bận.
Nhưng khi vừa lấy điện thoại ra thì nó đã reo vang, thấy bạn bè gọi đến, anh vội vàng nghe máy, phớt lờ vẻ mặt “hoá ra anh cũng như em” của cô.
Giọng cậu bạn vọng ra, anh nhíu mày trầm tư lắng nghe, mấy phút sau, anh chỉ ném ramột chữ “được”, sau đó không nói gì, kéo cô chạy ra ngoài.
Cô vẫn chưa hiểu rõ sự tình thì đã bị kéo đến phòng KTV, mấy người bạn của Tiêu Yêu Cảnh như đã đợi trong đó rất lâu, thấy anh vào lập tức hét lên, còn bạn trai của cô dùng chân đá sập cửa lại, bắt đầu cởi quần áo ra. Từ áo khoác màu sậm bên ngoài cho đến áo trong đều bị anh cởi hết, anh cởi trần, vai rộng eo hẹp, phủ một lớp mồ hôi mỏng, những đường nét thân hình rất đẹp xuất hiện, đến cả chiếc khuyên rốn gợi cảmcũng kiêu hãnh mời chào.
“Anh… anh… anh… sao lại chạy đến KTV cởiquần áo thế kia?” Phản ứng đầu tiên của côlà vội vàng quay lại kiểm tra xem cửa đã đóng chặt chưa, tật xấu quái dị của anh không thể để ai nhìn thấy.
Anh cúi đầu đang định cởi thắt lưng, thì ánh mắt thao láo nóng bỏng phía sau lưng khiến anh mất tự nhiên, quay lại liếc mắt một cái, môi mím chặt, hồi lâu sau mới thốt ra một câu: “Em ra ngoài”.
“Không phải chứ?” Trước mặt đám bạn củamình, cởi gần như trần trụi cả, còn bảo bạn gái là cô ra ngoài? Tưởng bảo cô ra ngoài thì thoải mái chơi trò tình yêu cấm kỵ giữaanh em với nhau à? Cho dù báo thù cô lúc nãy nấu cháo điện thoại thì cũng đâu cần ác đến thế?
“Đúng rồi, bạn gái của Yêu Cảnh, em ra ngoài trước, nếu không bọn anh ở đây sẽ không tiện đâu.” Một người trong số đó vẫy vẫy tay, bảo cô rời khỏi đó ngay, còn một tên khác mặc quần jean áo pull đơn giản cũng chuẩn bị cởi áo, mồm lẩm bẩm.
“Yêu Cảnh, cũng may mà có cậu đến cứu tôi, Viên Tâm sắp đến đây ròi, lần này tôi cócưa được cô nàng hay không là nhờ cậu hết đấy.”
“Bạn gái tôi còn ở đây, cậu cởi ra gấp thế để làm gì?” Tiêu Yêu Cảnh đưa tay chặn anh chàng đang cởi áo ra, quay người lại hất hàm với Tô Gia Áo đang ngơ ngẩn không biết chuyện gì đang xảy ra: “Em ra ngoài trước, bọn anh cần thay quần áo”.
Trò chơi thịnh hành của quốc gia nào thế? Trò chơi hai tên đàn ông đổi quần áo trước mặt mọi người trong phòng KTV?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 8:09 pm

Chương 20:
Cạm bẫy của đàn ông, thủ đoạn của phụ nữ
Bạn trai thoát y trước mặt anh em bạn bè, còn bạn gái lại bị đuổi ra đứng canhngoài cửa.
Tô Gia Áo không tài nào hiểu nổi tại sao mình lại thê thảm đến thế, thoát khỏi sự đeo bám của ông thầy và tình bạn với các chị em để chạy đến đây hẹn hò, cuối cùng lại rơi vào tình cảnh này, mắt mở to nhìn bạn trai mình đi đến vực sâu truỵ lạc, chẳng lẽ ông Trời đang trừng phạt cô vì tội bỏ rơi vị hôn phu tam tòng tứ đức để chạy ra ngoài ngoại tình ư?
Cô tựa người vào cửa phòng bằng kính sẫm màu, muốn nhìn trộm xem có thấy gì không, nhưng đành bất lực vì hệ thống bảomật của cánh cửa cao cấp này quá tốt, đến góc chết cũng đóng kín, cô càng cố gắng thì càng bất lực, đành nuối tiếc thở dài, rồi đột ngột phát hiện ra sau gáy có mấy ánh nhìn cực kỳ sắc nhọn đang chĩa vào mình.
Cô quay lại, chỉ thấy mấy nữ sinh trường khác đứng nhìn mình bằng ánh mắt quan sát động vật kỳ quái, cô gái đứng đằng trước không cao lắm, mái tóc uốn xoăn lọn nhỏ xoã trên vai, lớp trang điểm màu hồng tinh tế trên gương mặt mịn màng, đôi môi hồng luôn giữ một nụ cười đáng yêu, đến cả nhướn mày lên quan sát người khác cũng không từ bỏ động tác cong môi rất mệt kia.
“Tránh ra có được không? Đây là phòng bao của bạn tôi, chúng tôi muốn vào trong.” Âm thanh yểu điệu thục nữ là loại mà Tô Gia Áo không thông thạo đối phó nhất.
Tô Gia Áo nghĩ đến cảnh rating 18+ trong kia không biết đã kết thúc hay chưa, lại thấy cô nàng định đẩy cửa bước vào đành ngăn lại: “Đừng vào trong, bọn họ đang cởi quần áo trong đó”.
“Hả?” Mấy cô gái hoàn toàn mù mờ, đứng ngẩn ra nhìn nhau, nhìn cô gái đang đặt taylên nắm đấm cửa, sắc mặt có phần khó chịu.
“Viên Tâm, cô ta nói họ đang cởi quần áo trong đó, chúng ta khoan vào đã.”
“Ồ? Mình không tin lời nói của một người đứng ngoài nhìn trộm đâu, hừ… Nếu cởi quần áo thì càng tốt, Yêu Cảnh dáng người rất đẹp, rất gợi cảm, các cậu không dám vào thì mình vào trước.”
Cô ta nói xong bèn mở cửa, thò đầu vào, ánh mắt đảo quanh phòng một lúc rồi quay sang gọi đám bạn mình: “Làm gì có ai cởi quần áo, mình thấy tám phần là do đầu óc cô ta suy nghĩ bậy bạ rồi”.
Suy nghĩ bậy bạ? Cô rảnh rỗi nghĩ đến chuyện mấy tên con trai cởi quần áo để làm gì? Tô Gia Áo trừng mắt, nhìn vào trong với vẻ không tin, nhưng chỉ thấy bọn họ đang ngồi trên salon hoặc hút thuốc, hoặc chuyện trò, hoặc hát hò, quần áo nguyên vẹn, căn phòng gọn gàng, rất văn minh sạch sẽ, trừ bạn trai cô – Tiêu Yêu Cảnh – trên người đã đổi một bộ quần áo khác.
Áo sơ mi cách điệu cổ chữ V màu đen mà ban nãy đi gặp cô đã không thấy đâu nữa, quần jean màu sậm cũng biến mất, trên người chỉ còn áo pull trắng đơn điệu cùng một chiếc quần jean rất tầm thường, thắt lưng bình thường, đến cả những trang sức trên cổ và tay cũng không cánh mà bay.
Lại nhìn quanh một vòng, cô mới phát hiện ra bộ quần áo hàng hiệu vừa đặc biệt vừa sang trọng ấy cộng thêm đồ trang sức không phải không cánh mà bay, mà tất cả đã được đổi chủ, ở trên người một tên con trai khác. Dù sao cũng là trang phục của anh nên cậu ta mặc cứ cảm thấy có gì đó không ổn, phần vai áo bị rộng ra mấy phân,chiếc quần cũng quá dài, đành xắn lên nhét vào trong giày, sau khi đã nhìn thấy TIêu Yêu Cảnh mặc rồi lại nhìn người khác mặc, cô thật sự không thấy quen mắt cho lắm.
Cậu chàng kia vừa thấy Viên Tâm ở cửa đã vội vã đứng lên cười chào, nói vài ba câu rồi kéo cô ta vào phòng vẻ như rất thân thuộc.
Tô Gia Áo đờ người, hoàn toàn không hiểu chuyện gì, Tiêu Yêu Cảnh ngồi trên ghế salon bất mãn ngoắc tay với cô, nhưng ánhmắt cô vẫn đang nghiên cứu anh chàng mặc quần áo của bạn trai mình. Anh bĩu môi vẻ không vui rồi đứng lên đến cạnh cổ, vòng tay qua cổ cô, thuận thế xoay đầu cô lại rồi hừ một tiếng: “Em đang nhìn đi đâu thế? Đổi quân áo rồi em không biết bạn traimình là ai nữa, hử?”.
“Các anh đang làm gì vậy?” Cô ngẩng lên hỏi, mong anh cho mình câu trả lời, đừng để cô mù mờ không hiểu gì, cô ghét nhất cảm giác bị người ta cho ra rìa.
Anh lười nhác nhướn mày, tỏ vẻ không muốn nói nhiều về hành động của bạn bè mình, trước mặt mọi người, anh thoải mái cúi đầu xuống, cọ cọ vào cổ cô một cách thân mật, bạn gái anh chỉ cần quan tâm đến anh là dược, người khác chỉ là kẻ qua đường mà thôi.
Sự chú ý của Tô Gia Áo bị cắt ngang, mùi thuốc lá trên người TIêu Yêu Cảnh bay vào mũi cô, cô ngước lên, môi khẽ lướt qua cổ anh, tiếng hít thở sâu căng thẳng vang lên trên đầu cô, lông mao trên cánh tay quàng qua vai cô dựng đứng hết lên. Cô nghịch ngợm che miệng lại để không cười thành tiếng, đổi lại là ánh mắt hậm hực của anh.
Cử chỉ quá sức thân mật ấy đã bị Viên Tâm để ý thấy, cô nàng nghếch cằm lên, huých tay vào cậu trai mặc bộ qunần áo hàng hiệu, khẽ hỏi: “Tiêu Phi, cô gái kia là ai vậy?Lúc nãy cô ta đứng ngoài thậm thụt lén lút nhìn trộm các anh đấy”.
“Cô ta? À, bạn gái mới của Tiêu Yêu Cảnh, hừ, không biết cô này chịu được mấy ngày.”
“Ủa? Yêu Cảnh tìm bạn gái đều thuộc loại đó à?”
“Đương nhiên là không, cô này là đặc biệt, trường hợp đặc biệt!”
“Ồ? Nghe như có ẩn tình gì đó nhỉ? Nói em biết đi.” Cô nàng vừa nghe thế bèn tỏ ra vô cùng hào hứng. [*Vanila: Con này dại trai thấy rõ, rõ ràng là nghía Tiêu Yêu Cảnh mà, tên ngu ngốc này còn trả lời, đúng là 2 tên đểu hợp nhau. ]
“À, cái đó không được, chuyện riêng của bạn bè không được nhúng tay vào, đó là quy tắc của cánh đàn ông, không giống bọn con gái các em thích nhiều chuyện đâu.”
“Hừ! Nhỏ mọn quá! Tưởng em thèm biết à”Cô nàng cắn môi vẻ không can tâm, ánh mắt di chuyển trên bộ quần áo đắt tiền củaTiểu Phi một lúc rôi mím môi cười: “Woa, bộ quần áo của anh chắc đắt lắm nhỉ? Toàn là hàng hiệu cả, đại thiếu gia tốt số thật!”.
Tiểu Phi cầm ly rượu lên, cười khẽ không nói, chỉ nhướn mày làm ám hiệu “cắn câu rồi” với mấy cậu bạn bên cạnh.
Tô Gia Áo không ngốc, đã phát hiện ra ý đồ của Tiểu Phi, cậu chàng cuống cuồng gọi Tiêu Yêu Cảnh đến ngay, mượn bộ quần áohàng hiệu của anh để tỏ vẻ đại thiếu gia nhà giàu tiện việc cưa gái. Cô chỉ biết con gái khi hẹn hò đến nhà hàng cao cấp sẽ mượn quần áo và túi hàng hiệu của nhau, không ngờ đàn ông cũng chuộng hư vinh đến mức đó, lại thấy bọn họ đều tỏ vẻ thản nhiên như không, hình như đã quen với chuyện này rồi. Bạn trai mình lại giúp đỡ bạn bè, không chút cảm thán, xem nhẹ mọithứ quả là rất tốt, nhưng tình huống trước mắt khiến cô cứ thấy kỳ cục, có nên xem làmấy tên đàn ông hư hỏng bắt tay nhau gài bẫy con gái không?
Cô liếc nhìn Tiêu Yêu Cảnh đang tỏ vẻ thờ ơ,như thể những chuyện đó chẳng liên quan đến mình, anh đang chơi với bộ điệu khiển chọn bài hát, quay lại hỏi cô: “Bài này biết hát không?”
“Hả? Gì cơ?” Cô nhìn lên màn hình tinh thể lỏng, chỉ thấy anh đã nhập bài hát vào, âm nhạc vang lên, trên màn hình xuất hiện bài tình ca rất sến:
Anh chỉ có cảm giác với em
“Anh muốn em hát cho anh nghe.” Anh vẫn chưa quên lần trước đã bị bài hát này làm cho mất mặt đến mức phải cuống cuồng tháo chạy, anh rất để tâm đến việc sao chỉ mình anh có cảm giác hờn dỗi muốncô cũng phải bị choáng váng môộ lần mới can tâm.”
Anh phớt lờ phần nam hát, đưa micro đến cho cô, bắt cô phải kiêm cả nam lẫn nữ hát hết bài cho anh nghe.
Cô nhìn ca từ đặc biệt sến trên màn hình mà không hát nổi câu nào, miệng há ra rồi lại ngậm lại, lắc đầu nhìn anh vẻ bất lực.
Tha cho cô đi, bài hát này có chỗ nào cho anh yêu thích đến thế? Đến tông bài hát cô còn không biết, làm sao hát được đây?
“Hát đi.” Anh đưa micro đến miệng cô.
“Em không biết hát mà.”
Âm thanh được khuếch đại vang vọng, còn mang theo âm điệu nũng nịu khiêế anh nheo mắt lại: “Nói lại lần nữa.”
“Hử?”
“Anh bảo em nhắc lại lần nữa.”
“…” Bảo cô nói cái gì? “Em không biết hát mà” ư? Anh có chắc rằng không phải mình đang uy hiếp cô không?
“Dùng giọng điệu lúc nãy, nói lại cho anh nghe.” Hình như anh vẫn đang hoài niệm câu nói lúc nãy, hậm hực yêu cầu.
“Em… em không biết hát”, cô nghẹn ngào đáp lại.
“Thêm chữ mà vào”, anh tiếp tục đòi hỏi.
“… Em… không biết hát… mà…”, cô nhấn mạnh chữ “mà” anh bắt nói thêm vào.
“Không phải cảm giác này, lúc nãy không phải em nói mà như vậy.” Anh yêu cầu mỗilúc một nhiều.
“… Em không biết hát mà mà mà…”, cô hậm hực nói.
“Em chơi anh hả?”, anh lườm cô.
“Anh chơi em thì có, rốt cuộc anh muốn nghe cái quỷ gì chứ?”
Anh muốn nghe cái gì? Vớ vẩn, đương nhiên là nghe giọng điệu nũng nịu hiếm có của cô rồi. Lại thêm lời ca khúc kia, giọng điệu của cô như đang nũng nịu với anh, phải chăng đã quá lâu rồi anh không hưởngthụ vẻ làm nũng của con gái nên mới đói khát đến mức đó?
Anh đang định tiếp tục dạy dỗ bạn gái làm nũng cho mình nghe thì một giọng hát ngọtngào vang lên, cắt đứt ý đồ của anh.
“Nước mắt dù mặn mấy đắng mấy, chỉ cần có anh thì sẽ la trời xanh, dựa vào gần nhau sát nhau đến mấy mà thiếu đi vòng tay anh thì sẽ mãi mãi cách xa, cả thế giới này chỉ có cảm giác với anh…” Dường như không muốn thấy hai người họ xoắn xuýt với nhau nữa, Viên Tâm đã tự lấy micro hát, dáng vẻ đáng yêu nũng nịu phát huy tác dụng, đến khúc cuối còn nháy mắt với Tiêu Yêu Cảnh, khẽ nói: “Bài này em cũng rất thích, Yêu Cảnh, bạn gái anh không biết hát thì em hát với anh.”
“Người đàn ông ấy tôi cũng rất thích, cậu làbạn gái mà không làm anh ấy vui thì để tôi làm cho.” Tô Gia Áo thầm phiên dịch ẩn ý trong câu nói ấy, nghiến răng. Nếu những lời cô ta nói khi dứng ở cửa do vô tâm, thì bây giờ rõ ràng là đang khiêu khích trắng trợn.
Dám khiêu chiến với cô sao? Xuỳ, xem ra phải bảo mấy đứa em đến trường cô ta chặn đường rồi kéo ra một góc nói chuyện, nhưng bây giờ phải nể mặt bạn trai, nén cơn giận của mình xuống, bĩu môi xua tan ý nghĩ đó đi, cô đang tính xem có cần dùng khí thế của thiếu nữ bất lương để bắt nạt con gái nhà lành không, thì đã nghe thấy bạn trai mình nhìn micro trước mắt, buôngra một câu: “Tôi không biết hát. Bạn gái tôi không hát, hai người hát đi.”
Nói xong anh ném micro cho Tiểu Phi đang ngồi cạnh Viên Tâm, hai tay khoanh lại vẻ vô trách nhiệm, ngồi xuống salon.
Cho dù khong biết anh có phải vì không muốn làm mất hoà khí bạn bè nên mới cự tuyệt thế không, nhưng Tô Gia Áo vẫn thầm khoái trá trong lòng, khoé môi nhếch lên cười trộm, bên tai bỗng vang lên tiếng thì thầm của anh: “Đừng tưởng anh không biết em nghĩ gì, lần sau có ghen thì phải thành thật hét lên cho thiếu gia đây biết, nghe chưa?”.
Không được hát với đứa con gái khác, anh là bạn trai của em mà. Chỉ một câu đơn giản như vậy, mà cũng không biết nũng nịunói ra ư? Uổng công anh chờ đợi.
“Còn nữa… anh biểu hiện tốt như vậy, phải thưởng chứ.” Anh mặt dày biểu dương hành vi “mắt luôn nhìn thẳng và luôn quan tâm đến cô” của mình.
“Anh muốn thưởng gì?” Mới từ chối một côgái mà đã bắt cô thưởng, thế nếu từ chối tất cả các phụ nữ trong thiên hạ, chẳng lẽ cô phải bán mạng ra thưởng cho anh?
“Số lần giảm bớt.” Anh cúi xuống nhìn vào môi cô, không che giấu quyết tâm muốn chiếm đóng nơi ấy, kì kèo mặc cả với cô.
Dù sao sớm muộn gì cũng là của anh, anh chỉ tỏ vẻ phong độ đàn ông, tạm chấp nhận mà thôi, nhưng thấy cô càng đùa càng nghiện, anh đành phải nhắc nhở, chú ý rằngbạn trai mình là đàn ông bình thường khoẻmạnh, thú tính tiềm ẩn: “Lần sau, cho anh hôn”.
“… Lần sau đã muốn?” Cô quên cả thẹn thùng, lo lắng nhìn chiếc vòng trên tay, trong đầu xuất hiện cảnh anh bị khiêng vàoxe cấp cứu rất thê thảm.
“Nói nhảm nữa thì bây giờ anh…”
Cô né tránh động tác lấn tới của anh, ôm đầu thoả hiệp: “Được, được, được! Em biếtrồi, lần sau, lần sau vậy!”
Anh thấy cô nhận lời đành buông cô ra, nhưng vẫn không chịu thua: “Không được tô son.”
Anh muốn chạm vào đôi môi tự nhiên, ngay cả anh cũng có lúc hoài nghi, lần nào gặp cô cũng đều trang điểm đậm như thế, chính là vì không muốn cho anh hôn, hừ!
“Được.”
“Không được trốn anh.” Viện cớ khiến anh không tìm ra, chơi trò mất tích anh sẽ cho cô biết tay.
“Được.”
“Không được nghe điện thoại người khác.” Đặc biệt là khi anh đang hôn đến mức mê muội say đắm, lại có đứa ngu ngốc nào nhảy ra thảo luận triết học tình yêu với cô.
“Em biết rồi.”
“Anh muốn hôn đủ mười phút!” – Phải bù đắp cho đủ những lần thiếu thốn trước kia, không thể ít hơn.
“Hả?” Lâu như thế, mệt lắm!!!
Cái anh chàng này, đúng là không dễ lừa phỉnh.
Mà vấn đề còn nan giải hơn, cô phải dùng lýdo gì để lừa gạt cái anh chàng còn khó đối phó hơn cả Tiêu Yêu Cảnh trong nhà mình đây?
Chẳng lẽ hồn nhiên đè anh ta xuống, tà ác nói rằng: “Thầy Quý, vì hạnh phúc của tôi và bạn trai, hy sinh sự thanh bạch của thầycho tôi hôn một cái nhé?
Ôi chẳng khác nào tìm đến cái chết, Nhất định cô sẽ bị đá bay lên trời mất, lúc rơi xuống đất còn phát hiện ra bị đống bài tập đè chết! Đúng là đồ hẹp hòi nhỏ mọn!
Cô ngồi trên nắp bồn cầu trong nhà vệ sinh, suy nghĩ xem phải đột kích Quý Thuần Khanh như thế nào, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, cô liền đứng lên chuẩn bị về phòng, ai ngờ mới đứng dậy đã nghe thấy tiếng bàn tán của con gái ngoài kia.
“Này, Viên Tâm, cậu thôi hy vọng đi, Yêu Cảnh và bạn gái anh ấy khắng khít thế kia, còn Tiểu Phi lại có vẻ rất muốn theo đuổi cậu đó.”
“Gì chứ, mình và Tiêu Yêu Cảnh chỉ là bạn bè bình thường thôi, mình chẳng có suy nghĩ gì với anh ta cả. Bạn gái anh ta cũng ổn đấy chứ, có vẻ rất thân thiện, mình thích con gái phóng khoáng như thế.”, ViênTâm vừa rửa tay vừa nói.
“Tớ biết cô ta, Tô Gia Áo, chị cả trong lớp Kinh tế trường Yêu Cảnh, cô nàng rất biết bênh vực bạn bè, nghĩa khí lắm! Nữ sinh trong lớp có chuyện gì đều thích tìm cô ta, Yêu Cảnh chọn người cũng khá lắm!”
“Đúng thế, thời đại này tìm được cô gái nghĩa khí như thế khó lắm, tình bạn của con gái không đáng giá, chỉ đến khi yêu đương là chấm dứt.”
Cô đứng trong phòng vệ sinh nghe đến phổng mui lâng lâng bay bổng, mụ mị, thậm chí còn ngượng ngùng gãi gãi đầu, cảm giác thoả mãn của chị cả đang dâng lên, đến khi phòng có người gõ, Viên Tâm đứng ngoài hỏi: “Này, trong đó có ai không,người ngoài này đang xếp hàng đây.”
Cô vội xốc quần lên rồi mở cửa, lúng túng vuốt vuốt tóc: “Xin lỗi, à… tôi không có ý nghe trộm các bạn nói chuyện.”
Mấy cô gái thấy cô thì sững sờ bịt miệng lại, nhìn nhau ra hiệu. Viên Tâm cười với côđầu tiên: “Thì ra là chị Gia Áo, lúc nãy bọn em nói như thế, chị đừng để bụng, bọn em chỉ nói chơi thôi”.
“Ồ… không sao.” Dù sao cũng là sự thực mà, cô rất được con gái yêu thích.
“Vậy thì tốt quá.” Viên Tâm cười rạng rỡ, chúm chím môi, kéo tay ô đến cạnh bồn rửa mặt: “Thực ra em có một câu muốn hỏichị, nhất định chị phải nói thật với em, được không?”
“Tất nhiên rồi, em muốn hỏi gì?”
“Tiểu Phi kia… có thật là đại thiếu gia nhà giàu không?”
Một đao của cô nàng đâm trúng chỗ hiểm khiến Tô Gia Áo sững người.
“Đúng hay là không?” Viên Tâm lay lay cô, cuống quýt muốn nghe câu trả lời, thấy cô tỏ vẻ khó xử, bèn dịu xuống tìm các khác: “Thực ra không giấu gì chị, em có chút cảm tình với Tiêu Phi”.
Lời khai ấy khiến Tô Gia Áo có nỗi khổm à không dám nói, cứ muốn nói thật nhưng lạingại bạn bè của Tiêu Yêu Cảnh: “Nếu đã thích thì cứ thế đi, có tiền hay không càng không quan trọng, em quan tâm sao?”
“Không phải quan tâm đến chuyện đó, nhưng nếu con trai đến cả sự thành thực cơ bản nhất cũng không có thì em phải tin thế nào? Hơn nữa, em vẫn thích con trai mộc mạc một chút cơ, không muốn gặp phải những anh chàng nhà giàu đào hoa, lăng nhăng. Ban đầu em gặp anh ấy rất bình thường, nhưng hôm nay lại ăn mặc toàn hàng hiệu ,em thấy hơi sợ, chị bảo có phải anh ấy đang đùa cợt với em không?”
“Thì ra em sợ anh ta giàu à?” Mà không phải sợ gia cảnh anh ta thường thường bậc trung.
Viên Tâm thấy cô hơi mềm lòng thì chớp chớp mắt, tỏ vẻ ngây thơ: “Đúng thế, em chỉ muốn yêu đơn giản thôi.”
“Vậy em yên tâm, quần áo của anh ta là mượn của Yêu Cảnh, không phải công tử nhà giàu đâu, chắc anh ta chỉ muốn để lại ấn tượng tốt cho em thôi, không phải cố ý đùa bỡn đâu.”
“Ồ? Thế ư?” Nghe được câu trả lời mình cần, Viên Tâm thay đổi ngay sắc mặt, nghịch nghịch những lọn tóc xoăn nhẹ của mình, trợn mắt lên: “Hứ, bộ quần áo hàng hiệu ấy quả nhiên không phải của anh ta, căn bản là không hợp tí nào, còn bày đặt làm dáng cái nỗi gì, muốn theo đuổi tôi à, nực cười!”.
“Em…”
“Cảm ơn chị đã nói cho tôi biết sự thật, Tô Gia Áo.”
Cô mắc bẫy rồi…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 8:10 pm

Chương 21:
Dạy vợ VS1 Dạy mèo
Viên Tâm trở về phòng, lườm một cái với vẻ cao ngạo, ném ra một câu khiến Tô Gia Áo trở thành tiêu điểm của mọi người: “Tô Gia Áo đã nói hết sự thực cho tôi biết rồi, Tiểu Phi, anh đang giỡn với tôi đấy à?”
“Lần sau đừng hòng hẹn tôi ra nữa.” Viên Tâm xách túi lên, dẫn cả đám bạn bè nghênh ngang bỏ đi.
Trong phòng tĩnh lặng như tờ.
Đột nhiên Tô Gia Áo thấy đầu nặng chân nhẹ, không dám ngẩng đầu lên nhìn đám con trai đang ngồi đờ ra trong phòng, bao gồm cả Tiêu Yêu Cảnh đứng gần cô nhất. Cô chưa bao giờ thấy bất lực, lúng túng như bây giờ, ngay cả khi giúp người khác đánh nhau cô cũng rất kiêu hãnh, nhưng lúc này đầu óc vốn nhanh nhẹn đến mấy cũng vô hiệu.
Một lúc lâu sau, một tràng cười lạnh lẽo phá vỡ bầu không khí nặng nề, cô nghe thấy những lời trách móc từ miệng Tiểu Phi: “Yêu Cảnh, đây chính là cô gái tốt mà cậu chọn, chuyên vạch mặt tôi?”.
Cô cúi gằm mặt, không dám nìn vẻ mặt YêuCảnh lúc ấy, chỉ thấy anh xích lại gần, đứng chắn trước mặt cô.
“Này, Tô Gia Áo, cô trốn sau lưng Yêu Cảnh là ý gì?” Tưởng cậu ta che chở là có thể tuỳtiện quản chuyện của tôi à? Từ trước tôi đãnghe nói cô chẳng có chút nữ tính nào, chẳng hiểu gì mà cứ ra mặt giúp đỡ lung tung, không ngờ lại đúng là thế thật. Cô thích vạch áo cho người xem lưng lắm à?”
Cô vốn nhận thấy mình đã làm chuyện thiếu đạo đức, nhưng bị Tiểu Phi lạnh lùng dồn ép đến mức đó, cô bỗng ngẩng phắt đầu lên: “Anh lừa cô ta trước đã là không đúng. Tôi chẳng qua chỉ nói sự thật, anh hung hăng cái gì, nghĩ lớn tiếng thì hay ho lắm chắc?”
Tiêu Yêu Cảnh đứng trước mặt cô nghe thế,hơi ngoảnh mặt đi không nhìn cô.
Tiểu Phi không nghĩ là cô dám đấu khẩu, trợn mắt cười khẩy: “Lừa? Tôi lừa cô ta? Hừ, thật nực cười, đó đều là vì con gái các cô thích tiền lại ham hư vinh thôi”.
“Anh đừng chỉ chó mắng mèo, loại đàn ông theo đuổi con gái mà phải mặc quần áo củangười khác thì chẳng phải tốt lành gì! Anh xem thường tôi ư? Tôi xem thường anh thì có!” Cô nóng máu, mắng người nhưxe mất phanh, còn xắn tay áo định “làm việc”, mặc kệ anh em tốt là cái thá gì, bây giờ cô tức anh ách, không thể nhịn nổi: “Tôicảnh cáo anh đừng động đến tôi, không thì tôi cho biết tay đấy!”.
Dáng vẻ bộc lộ hoàn toàn tính cách, không cần giữ hình tượng của cô khiến Tiêu Yêu Cảnh quay lại. Tô Gia Áo cứ ngỡ sẽ bị đàn ápgiáo dục, nhưng vô cùng bất ngờ là anh lại kéo cô vào lòng. Anh muốn cô ngậm miệng để lại chút sĩ diện cho mình, đúng thế, nhưng biết cô chỉ chịu nhu không chịu cương, thế là anh chọn cách trực tiếp và hiệu quả nhất, dùng lồng ngực mình chặn miệng cô lại.
Gáy bị tay anh ấn chặt, dúi vào lồng ngực vạm vỡ, bên tai cô văng vẳng tiếng Tiểu Phi chửi rủa: “Cô tưởng mình tốt chỗ nào, đều là thích gia thế của Yêu Cảnh thôi, hừ.. Dù sao chỉ là đùa vui, cô tưởng Yêu Cảnh thích loại như cô thật à? Chết tiệt…”
“Tiểu Phi, cậu đừng quá quắt.” Bị dúi mạnh vào lòng Yêu Cảnh, cô nghe thấy giọng nói mạnh mẽ của anh vang lên, cắt ngang lời Tiểu Phi.
“Vốn là thế mà, cô ta…”
“Tôi nể mặt cậu nên mới bảo cậu ngậm miệng lại, hôm nay cậu nói nhiều quá đấy.”
Lồng ngực anh phập phồng. Cô biết anh rất khó xử khi bị kẹp giữa bạn gái và anh em. Đàn ông sợ nhất là bị mắng trọng sắc khinhbạn, bạn bè với nhau dù đúng hay sai cũng phải bảo vệ, giúp đỡ lẫn nhau, lúc này con gái tốt phải ngoan ngoãn, nếu không thì anh lại càng khó xử. Mà anh đã giúp cô chọn lựa rồi, đó là dựa vào lòng anh, để anhgiải quyết.
Bản tính nóng nảy bốc đồng của cô bị cưỡng ép kiềm chế, không thể phát tiết, đành há miệng ra cắn bừa vào ngực anh, anh “hự” lên một tiếng, nghiến răng chịu đựng hành vi ác độc của cô, còn cúi xuống ve vuốt xoa dịu, bảo cô đừng đùa nữa, nhưng lòng đang bực bội, cô chỉ muốn dùngnắm đấm giải quyết vấn đề.
Tiểu Phi bị Tiêu Yêu Cảnh cắt ngang đến nghẹn lời, nhớ ra nguyên tắc bạn bè không nhúng tay vào chuyện riêng của nhau, đành tức tối trừng mắt nhìn Tô Gia Áo, miệng vẫn làu bàu: “Yêu Cảnh, tôi khuyên cậu mau đưa cô ta tới gặp Kiều Khâm, tốc chiến tốc thắng đi, loại con gái ấy để bên cạnh, sớm muộn gì cũng gây hoạ.”
“Các cậu về trước đi, lần sau gặp.” Anh lảngsang vấn đề khác, tay vẫn ôm chặt cô gái đang vùng vẫy trong lòng mình, cho đến khi cô phát ra tiếng kêu vì ngạt thở.
Hồi lâu sau cô mới được giải phóng, ho mộttrận dữ dội nhưng vẫn nhớ ra viẹc đầu tiênsau khi tự do la tìm người để đánh nhau, nhưng khi nhận ra trong phòng chỉ còn lại hai người thì tức tối hét lên: “Tên kia đâu? Chửi mắng xong bỏ đi là ý gì? Chết tiệt, em phải cho hắn một trận!!!”.
“Em đánh cậu ta thì anh phải làm sao?” Anhcúi xuống, nhìn vệt son môi và dấu răng lẫnnước bọt to tướng trên áo mình.
“Liên quan gì đến anh?”
“Bạn gái đánh nhau với bạn mình, anh phải giúp ai?”
“Ai cần anh giúp, cái đồ ẻo lả kia, em đánh cho hắn kêu cha gọi mẹ, anh đứng cạnh nhìn là được.”
Thấy cô vẫn hung hăng nói năng thiếu suy nghĩ, anh nhíu mày: “Em trước giờ vẫn thích lo chuyện thiên hạ thế à?”.
“Anh bảo ai lo chuyện thiên hạ?”
“Em.”
“Anh bảo em lo chuyện thiên hạ?” Cô trợn mắt vẻ không tin.
“Phải.”
“Em lo chuyện thiên hạ bao giờ?”, cô nổi giận.
“Không có à? Thường ngày đi đâu cũng giúp người khác, làm anh hùng cũng được đi, còn hôm nay, chuyện riêng của người khác, thậ lòng cũng thế mà đùa giỡn cũng vậy, em nhúng tay vào làm gì?” Anh không định cãi nhau với cô, thậm chí còn chưa bao giờ cãi nhau với con gái, nếu là trước kia, chắc anh chỉ nói bye bye thẳng với cô con gái “tính cách không hợp” thôi. Cãi nhau với bạn anh và không giữ chút sĩ diệnnào cho anh, dạng con gái như thế anh không chịu nổi. Nhưng, bây giờ anh đã đuổibạn bè đi chỉ vì muốn dạy dỗ cô bạn gái củamình một trận, mong cô ít nhất là vì anh mà thay đổi một chút. Anh nhượng bộ cô, đặt mình vào vị trí của cô, chẳng lẽ cô không thể nhượng bộ anh một chút sao?
Đừng quan tâm đến những chuyện gì ngoàichuyện tình cảm của họ, chắc không phải làchuyện khó khăn, nhưng cô chỉ trợn mắt nhìn anh với vẻ không – thể – nào – hiểu – nổi.
“Anh cũng giống tên khốn đó, cho là em sai? Rõ ràng hắn ta lừa người khác trước, em chỉ nói thật mà thôi, có gì không đúng?”
Anh thấy cô ương bướng thì lửa giận cũng bốc lên: “Em không biết nhịn một chút hả?”. Cô gái này, anh đã thu dọn tàn cuộc cho mà còn không biết nhượng bộ, một bước cũng không lùi, bây giờ thì sao, muốnanh chọn một giữa bạn bè và bạn gái, nghiên cứu xem ai đúng ai sai sao? Điên khùng!
“Anh phải xem lại mình mới đúng, anh biết rõ chuyện lại còn cho hắn mượn quần áo, giúp hắn lừa con gái thì hay ho lắm à?” Cảm giác tội lỗi cuối cùng cũng bị anh thiêu đốt sạch sẽ, cảm giác chính nghĩa kỳ lạ của cô bừng bừng trỗi dậy, hoàn toàn quên mất là do mình bất cẩn nên bị người khác lừa nói ra sự thật. Chỉ thấy mình không làmsai, thế là nỗi ấm ức trong bụng đã buột ra mà không uốn lưỡi bảy lần: “Chắc bình thường các anh cũng thế chứ gì, hắn cũng giúp anh theo đuổi không ít con gái nên anh muốn báo đáp phải không?”
“Tô Gia Áo!” Anh chưa bao giờ bị ai khiêu khích như thế, rõ ràng là hảo tâm khuyên cô làm gì cũng đừng quá đáng, cô thì mỗi lúc một quá quắt, cố ý cãi nhau với anh.
“Gì thế?” Gọi cả họ lẫn tên thì oách lắm chắc?
“… Không nói nổi em nữa.”
Anh nói xong, cầm áo khoác sập cửa bỏ đi.
“Rầm!” Tiếng cửa đóng mạnh đập vào tai cô, đến khi cô có phản ứng thì Tiêu Yêu Cảnh đã đi mất rồi. Cô nghiến răng, tức đến đau dạ dày. Bị cô nàng Viên Tâm kia hãm hại đã đủ điên rồi, kết quả là cả anh cũng đối đầu với cô, đàn ông kiểu gì thế, nam tính cái quỷ gì, sĩ diện thì hay ho lắm à, hoàn toàn không chịu hiểu cảm giác của con gái, sao cô lại chịu nhục như thế, đi thích một người đàn ông khốn kiếp vậy?
Biết sập cửa là hay lắm à? Cô cũng biết.
Cô gắng sức học theo bộ dạng ngang ngược của anh, cầm lấy tay nắm và ra sức sập mạnh.
“Rầm!”
Sau âm thanh ấy, cô thấy sảng khoái quá, nhưng kính vỡ rồi.
“Cô ơi, làm hỏng đồ đạc, xin bồi thường theo giá trị, xin cám ơn.”
“…”
Tại sao anh ta làm thì không vỡ, còn cô chỉ học theo mà xui xẻo như thế?
Thế giới này có công bằng hay không?
Vét sạch túi, phải gọi điện mượn thêm của bạn mới đủ tiền đền, Tô Gia Áo ủ rũ về nhà. Nếu không phải vì cô khăng khăng bảo tấmkính trước đó đã có đường nứt nên mới được giảm giá, chứ không thì có lẽ phải rửa bát trừ nợ mất.
Cô lắc lắc đầu, vô cùng phiền muộn, lê bước nặng nề trên con đường đèn đuốc sáng choang, cho đến khi đến một con hẻm cách nhà không xa, nghe thấy tiếng mèo kêu ai oán cô dừng chân.
Mà nguyên nhân khiến cô thực sự dừng bước, nấp vào sau cột điện gần đó là vì dưới ánh đèn trước mặt, thầy Quý đang quỳ một chân xuống, chăm chú đùa giỡn với một con mèo.
Con mèo dưới bàn tay đùa giỡn của anh đang phát ra những tiếng gừ gừ thảo mãn,dụi dụi vào ngón tay của anh như đang làmnũng. Anh mỉm cười dịu dàng, vỗ vỗ đầu nóvà nói như dạy dỗ: “Ngoan quá, ngoan quá,nếu như thê quân cũng ngoan ngoãn giống ngươi, không chạy lung tung theo người tathì chắc ta sẽ yêu chiều cô ấy thêm một chút rồi.”
Hừm… anh vẫn thích đặt cô cạnh những loài động vật nhỏ bé hiền lành vô hại kia. Trong mắt anh, cô không bằng một con mèo con ngốc nghếch chỉ cần có sữa thì ai cũng có thể làm mẹ hay sao?
Đàn ông và những con vật nhỏ bé, không thể đặt cạnh nhau một cách hài hoà như thế, chỉ có phụ nữ để tỏ vẻ hiền dịu mới tỏ ra thân mật với chúng. Vẻ dịu dàng thích hợp chăm sóc động vật còn hơn cả phụ nữ của anh là có ý gì đây?
Khoan đã… ý anh nói lúc nãy là gì? Biết cô đang nấp nên cố ý nói cho cô nghe ư? Chắc là… không nham hiểm đến thế chứ?
Quý Thuần Khanh vẫn gãi cằm mèo con, nó thích thú giơ móng vuốt lên cào cào, nhưngbị anh dịu dàng giáo huấn: “Bé cưng, đừng nghĩ ta chiều ngươi rồi làm bậy, cho ngươi ra ngoài chơi cũng không sao, nhưng nhớ phải về nhà, nếu quên mất chủ nhân là ai thì sẽ bị dạy dỗ đấy. Không được cào lung tung, phải ngoan, nghe chưa?”
Anh nhướn môi cười vì bộ dạng làm nũng của mèo con, bế luôn nó lên, đặt trong lòng,không để tâm đến chuyện bộ âu phục bị dính lông mèo, ân cần vuốt ve, vừa vuốt vừa cảnh cáo nó vẻ dịu dàng: “Trên người của ngươi có mùi của tên đáng ghét nào thế? Khó ngửi quá. Chỉ muốn ném ngươi vào chậu để tắm cho sạch thôi”.
Cô nấp sau cột điện bất giác túm chặt phần áo trước ngực mình, ngửi một cái, đột nhiên mặt tái xanh…
Mẹ ơi, toàn mùi khói thuốc nồng nặc.
Anh thật sự đang thể hiện tình yêu của mình để dạy dỗ mèo con lang thang, chứ không phải ám chỉ để giáo huấn cô đấy chứ? Đáng sợ quá.
Chủ động nhận lỗi, không biết có được giảm nhẹ hình phạt hơn không? Cô ngập ngừng định bước ra ngoài, thì nghe thấy giọng oní yểu điệu của Dương Thư Tiệp vang lên, bèn vội vàng rụt lại: “Mimi, mày đang chơi với ai đó? A… thì ra là thầy Quý…trường của Tô Gia Áo?”.
Quý Thuần Khanh hơi nghiêng người, thấy Dương Thư Tiệp đang đứng dưới ngọn đènđường cười với mình, anh không hiểu chuyện gì xảy ra nên chớp đôi mắt dài với vẻ vô tội, nhướn mày lên rồi cúi xuống nhìn con vật nhỏ trong lòng mình với vẻ bất mãn.
Mimi…
Tên xấu quá. [*Vanila: Chuẩn đó anh, tên k chút sáng tạo )]
Anh vốn định đặt tên cho nó là Tiểu Áo tri kỉ, rồi mang về nhà dạy dỗ một trận.
Haizz… thật mất hứng.
1VS: Đối đầu (Giống như trong đấu vật hay quyền anh í)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 8:20 pm

Chương 22:
Một chân đạp hai thuyền đẳng cấp cao
Chó đực có một thói quen xấu, đó là thích tè vào cột để đánh dấu, nơi nào đã có mùi của nó thì chính là lãnh thổ. Nếu có con chó nào khác định xâm chiếm, nó sẽ nhe răng ra, gầm gừ bảo vệ lãnh thổ nhỏ bé củamình.
Nhưng những nhà sinh vật học lại không biết rằng, điều đó cũng có thể áp dụng ở loài mèo cái không biết trời cao đất dày là gì.
Có thể là vừa hay Tô Gia Áo đứng ở cột điện, phù hợp với tâm trạng chiếm lãnh thổ của mèo cái, có cũng có thể là cô căm ghét cô nàng Dương Thư Tiệp kia đến một mức độ nào đó, càng có thể là cây cột điện luôn tỏ vẻ ngoan ngoãn lần đầu tỏ rõ ma lực của nó.
Đương nhiên, động vật không thể vì yêu cột điện nên mới muốn hiém đoạt, nhưng chúng tuyệt đối sẽ vì muốn độc chiếm nó mà sẵn sàng nhả ra đánh nhau với kẻ khác,lý do rất đơn giản, vì cột điện sẽ không đi lung tung, có thể để mặc mình muốn làm gì thì làm trong địa phận của nó, thậm chí… tèmột bãi.
Tóm lại, cảnh nam thanh nữ tú chào hỏi nhau trước mắt khiến Tô Gia Áo cáu tiết, côkhom người, chuẩn bị tư thế sẵn sàng xông ra cào cấu cắn người.
Còn động vật giống cái kia hoàn toàn không đánh hơi thấy mùi vị mang tính công kích, thản nhiên dang rộng hai tay hướng về phía Quý Thuần Khanh, thân mật như thể muốn ôm lấy anh.
Người hiểu lầm không chỉ có Tô Gia Áo, QuýThuần Khanh cũng nhìn ra nơi khác tỏ ý chống cự, đưa tay lên giữ khoảng cách.
“Hì hì, thầy Quý, thầy nhút nhát thật, em chỉ muốn ôm Mimi nhà em về nhà thôi.” Dương Thư Tiệp nhếch môi, tay vẫn đặt trên người con mèo trong lòng anh. “Mimi, đến đây, phải về nhà rồi.” Cô ta nói nói với mèo của mình, nhưng mèo con hoàn toàn phớt lờ, hai bộ móng vuốt chỉ bám vào anh chàng đẹp trai kia.
“Mimi nhà em bình thường không mấy khi gần gũi người lạ, nhưng hình như nó rất thích thầy Quý.” Dương Thư Tiệp vừa cười vừa đưa tay kéo con vật nhỏ không chịu hợp tác lại, ấn nó vào lòng mình, vuốt ve.
Quý Thuần Khanh cúi đầu nhìn vòng tay độtnhiên trống rỗng của mình, lại nhìn con mèo bị cưỡng ép rời khỏi anh, nhướn đôi môi mỏng lên: “Cô có tắm cho nó không?”.
“Hả? Tắm?”
“Tôi lo nó bị ám mùi lạ.” Chẳng hạn mùi tổng hợp trên người cô ta, khó ngửi quá.
“À, yên tâm, thầy Quý, mẹ em rất ưa sạch sẽ.” Dương Thư Tiệp không hề hiểu ý anh.
“Vậy thì tốt.” Anh đã yên tâm, nhưng tiếp đó lại nhíu mày vẻ thắc mắc: “Cho tôi hỏi một câu, cô là ai?”.
“…”
“Chúng ta gặp nhau chưa?”
“… Ha ha… Thầy Quý thật biết đùa, lần trước thầy mua hoa đến thăm Lục Chiếm Đình, trong phòng bệnh của anh ấy, chúng ta đã từng gặp nhau rồi đấy thôi?” Cố níu kéo chút sĩ diện, Dương Thư Tiệp vận sức thật mạnh để ngược đãi mèo nhỏ trong lòng cô ta.
“Có à?” Vẻ hoang mang của anh rất trong sáng, hoàn toàn khiến người ta không biết anh cố ý giả vờ hay không nhớ thật, cho đến khi mèo nhỏ không chịu nổi mà kêu lênnhững tiếng “meo meo” đau khổ, anh mới nói: “Ồ, hình như… có thể là có.” Anh chỉ nhớ tên con trai bị một đạp của anh, sợ đếnmức hồn vía bay lên mây, nói không thành tiếng, dù sao cảnh tượng ấy khá là có tính kích động, còn về cô gái kia, ấn tượng rất mờ nhạt, căn bản là anh đã quên bẵng rồi.
“Nghe nói thầy Quý là giảng viên mới của lớp Gia Áo, sau này nếu không hiểu vấn đề gì, em có thể đến hỏi thầy được không?” Dương Thư Tiệp không chịu thua, tiếp tục dùng giọng mềm mượt của mình để công kích địa bàn của người khác: “Giảng viên đại học thường lên lớp xong là biến mất, córất nhiều vấn đề không hiểu, thầy Quý nếu đã ở nhà Gia Áo thì sau này sẽ tiện gặp mặt, nên nếu có gì không hiểu, em có thể trực tiếp hỏi thầy không?”
Anh cau mày như suy nghĩ gì đó, hình như có nỗi niềm khó nói rồi lắc đầu từ chối thẳng thừng: “Có lẽ không được”.
“Hả? Tại… tại sao?” Dương Thư Tiệp như không ngờ bị từ chối nên đờ người ra, là giảng viên đương nhiên phải thích những cô gái ngoan ngoãn học hành giỏi giang, có gia giáo, phấn đấu, chuyên cần mới đúng. [*Vanila: Hơ hơ, chị này tinh thần tự sướngquá cao, chị có những điểm đó bao giờ? ]
“Vì cô không được thê quân thích, nếu tôi dạy cô thì cô ấy sẽ ghét tôi.” Lý do rất thẳng thắn, không chút che giấu.
“Thê… ý thầy là, Gia Áo? Dường như cô ta không tin lời anh nói.
“Còn nhạc mẫu, mẹ nói hễ thấy mặt cô là chỉ muốn dùng hốt rác hót mặt cô đi.”
“…”
“Tôi không muốn đưa hốt rác cho mẹ vợ đâu.” Vì phụ trách đưa đồ rất mệt, hơn nữacô ta chắc chắn sẽ lấy mèo con đáng thương ra để đỡ đạn cho mình.
Cũng là những câu nói đó, nhưng đến tai Tô Gia Áo bỗng thay đổi sắc thái, cái cột điện tuỳ tiện để cho người ta tè bậy không biết đường tránh kia, lo chuyện mèo người ta có tắm hay khôgn, còn định lo người ta họccó tốt không, đến phút cuối còn định lo cho cái mặt người ta có bị hót đi kôgn. Chỉ là một cây cột điện, động đậy lung tung làm gì, đợi người ta đến đấu tranh giành lại chứ, cứ làm nhiệm vụ đứng im đi.
“Thê quân, cột điện không nên phóng điện khắp nơi nhỉ?”
“Xì!” Lý sự cùn ở đâu ra thế?
“Tiếng than vãn của em to quá, anh bất cẩnnghe thấy mất rồi.”
Ủa? Những lời nhảm nhí lúc nãy cô đã thốt ra hết rồi sao? Anh phát hiện ra cô đứng sau cột điện lẩm bẩm nguyền rủa từ khi nào vậy?
Cô từ từ ngước lên, chỉ thấy Quý Thuần Khanh như biết phép dịch chuyển tức thời, đang ở trước mặt Dương Thư Tiệp đã chuyển đến đứng cạnh cô. Vừa nhìn thấy cô, khoé môi cong lên vẻ hài lòng, sung sướng đến độ đôi mắt đen láy cũng như phát sáng, đúng là một cây cột điện có khả năng hành động và sức bộc phát vượt quá mức bình thường.\
“Thì ra Gia Áo nãy giờ nghe trộm à?” Dương Thư Tiệp nhấn mạnh từng từ nghe rất chói tai, tỏ vẻ khó chịu với hành vi thậm thà thậm thụt của cô.
Cô bị ánh mắt của Dương Thư Tiệp khiêu chiến, không nói câu nào, khoác tay người đàn ông bên cạnh, kéo sát mình, hất hàm lên thị uy. Cây cột điện này hiện giờ là của chị cả Gia Áo đây, hôm nay nếu là người con gái khác, có lẽ cô sẽ vỗ tay chúc mừng mình được giải thoát khỏi lời nguyền man rợ của chiếc vòng, nhưng Dương Thư Tiệp muốn chiếm đoạt? Hừ! Trừ phi cô chết!
Quý Thuần Khanh mắt lấp lánh nụ cười, bàntay xuôi xuống trượt qua chiếc vòng, tự nhiên cầm lấy tay cô, ngón tay khẽ vận sức, lồng vào năm ngón tay cô và siết chặt lại. Sự chủ động nho nhỏ của cô như phần thưởng với anh vậy.
“Nếu cô đã quen thê quân nhà tôi thì sau này vẫn phỉa nhờ cô chăm sóc quan tâm đến cô ấy.”
Quý Thuần Khanh nói rất hay, đến vẻ mặt cũng vẫn tỏ ra ngây thơ vô hại như trước.
“Chăm sóc? Anh bảo cô ta chăm sóc tôi? Tại sao tôi phải cần cô ta chăm sóc?” Đương nhiên cũgn có người không hiểu, bắt bẻ lại anh.
“Đương nhiên là do tính cách kỳ cục của em rồi, thích làm chị cả, lại không nghe lời người khác khuyên nhủ, phải sửa đi thôi, như thế khiến người ta thấy rất khó hoà hợp đấy.”
“Anh bảo ai khó hoà hợp?” Cảnh tượng vốnhoà bình đã bị cô làm cho sặc mùi thuốc súng.
“Chắc không phải em bị anh nói trúng tim đen nên định cãi nhau đấy chứ?”
Bị nói đúng chỗ đau, cô không cãi nổi, đành cắn môi im lặng.
Dương Thư Tiệp khá rõ nếu có phần tử bạolực Tô Gia Áo ở đây thì cô ta ở lại cũng chẳng có ích lợi gì cả, thế là phớt lờ Tô Gia Áo, dùng mèo con để làm thân, cô ta đưa tay mèo lên vẫy vẫy với Quý Thuần Khanh: “Mimi, bye bye thầy Quý đi, chúng ta gặp nhau sau”.
“Không, ôm mèo của cô cách xa tôi ra. Nó khó ngửi quá.”
Lời nói sặc mùi thuốc súng thoát ra từ miệng Quý Thuần Khanh hiền lành. Nói xong, anh vẫn mỉm cười, nắm tay Gia Áo thản nhiên vòng qua Dương Thư Tiệp về nhà.
“Này, sao anh lại quen con bé họ Dương kia, cô ta không phải người tốt đâu.” Cô bấtchấp mọi thứ, tỏ vẻ ta – đúng – ta – có – quyền.
“Anh biết.”
“Cô ta bắt nạt bạn tôi.”
“Anh biết.”
“Cô ta định dùng mèo để dụ dỗ anh.”
“…”
“Sao anh không nói là biết nữa đi.”
“Anh đã nói rồi, anh không thích Mimi nhà cô ta, anh vẫn thích gần gũi với Tiểu Áo hơn.” Anh không phải cây cột điện chỉ biết đứng bất động, chó mèo gì cũng thu nhận, anh chỉ nhận người đầu tiên đóng dấu, mèo cái nhỏ, mà vẫn là mèo nhà mình nuôi thì dễ gần hơn.
“…”
Cô mở to mắt nhìn anh, nói thật, nổi điên trước mặt Dương Thư Tiệp, cô chưa bao giờ là kẻ được bảo vệ, vì cô nhìn rất hung tợn, dữ dằn, còn Dương Thư Tiệp nho nhã đàng hoàng kia mới có vẻ đáng thương. Cô cũng biết tính khí mình thật sự rất tệ hại, ngay cả mẹ cũng mắng cô, bảo là tính khí cứng đầu cứng cổ, bảo thủ ấy chẳng ai thích được, chỉ thua thiệt mà thôi.
Có lẽ nếu cô thay đổi thì hôm nay đã không cãi nhau với Yêu Cảnh. Lần hẹn sau, cô sẽ không để chuyện gì xảy ra nữa.
“Thê quân đang lo cho anh sao?”, anh quay lại hỏi.
“Chúng ta hôn nhau đi, hôn sâu ấy”, cô ngước lên nói.
Lời vừa dứt, cả hai đều ngẩn ngơ, hình nhưcô đã ý thức được mình vừa nói gì nên bất giác túm túm lấy tóc, đồng tử mắt anh sẫmlại, nhìn cô chằm chằm một lúc rồi hơi cúi xuống, đôi môi mỏng áp lại gần. Cô thấy bóng đen ập xuống thì vội vã mím chặt môi, nhắm tịt mắt lại.
Hơi thở nóng hổi ướt át phơi qua mũi cô, mang theo mùi hương đặc trưng của Quý Thuần Khanh. Cô cảm thấy đôi môi anh rất gần, nhưng vẫn chưa đặt xuống môi cô.
“Thê quân, muốn anh làm chuyện không ra thể thống gì thế này thì phải có lý do chứ?” Anh cảm thấy chỉ khi thân mật thế này, cô mới nói thật.
Mà đích thực là thế.
“Chẳng phải do cái vòng này hay sao, nếu tôi không hôn anh thì không thể hôn anh ấy!”
“…”
Bóng đen đột ngột biến mất, cô mở mắt ra, thấy anh đang lạnh lùng, quay lưng bỏ đi.
Môi mím chặt lại, anh đếm từng bước dướichân mình. Một, hai, ba…
Anh dừng lại, nghiến răng cau mày, quay người, lần đầu dùng ánh mắt tức tối hậm hực nhìn thẳng vào mục tiêu, nhưng phối hợp với gương mặt dịu dàng và đôi môi mỏng thì chi có vẻ rất đáng thương mà thôi. Đầu lưỡi hơi nóng lên đang đấu tranh vùng vẫy trong miệng, một lúc sau, anh quay người lại đến bên cô một cách thê thảm, đốt cháy mất khoảng cách ba bước lúc nãy, cúi xuống cắn vào môi cô.
Nụ hôn của anh rơi xuống dày đặc, đôi môi nóng ấm áp vào làn da mát lạnh bên khoé môi cô, chà xát rất mờ ám.
“Mở miệng ra. Không phải là muốn hôn sâu hay sao?”
“…”
“Ngoan.”
Sự hợp tác của cô đã được anh ve vuốt như đang vuốt một con mèo, tích tắc sau, cô bị anh cuốn lấy lưỡi, khiêu khích, linh động, quyến luyến.
Anh ngỡ chí ít cô sẽ bịa ra một lý do đường hoàng để nói cho mình nghe, thế là định thử thách cô, quyến rũ cô, ai ngờ lại khiến cô nói ra sự thật, cô không biết nói dối đến thế sao? Những lời hoang đường ấy sao cô lại thốt ra được chứ.
Anh bỏ đi là để báo cho cô biết, anh không muốn bị cô xem là cột điện địa bàn của mình, nhưng anh thật sự rất muốn hôn cô, biết rõ cô không thật lòng muốn anh hôn, biết rõ cô chỉ vì người khác nên mới cam lòng, biết rõ có lẽ cô sẽ không có cảm giác gì với nụ hôn này, mà chỉ là bài tập chuẩn bị bắt buộc phải làm khi cô muốn hôn người khác, thế nhưng anh vẫn quay lại một cách thảm hại, không nỡ từ bỏ việc hôn cô.
Một luồng khói thuốc phun ra, che mờ đôi môi của Tiêu Yêu Cảnh, anh gỡ điếu thuốc ra khỏi môi, đạp mạnh lên dụi tắt, cảnh tượng ướt át trước mắt khiến anh cảm thấy mình bị đùa cợt rất thê thảm.
Tốt lắm.
Tốt vô cùng.
Cô từ chối hôn anh, nhưng lại thân mật với kẻ khác như keo với sơn, cãi nhau với anh là viện cớ chứ gì? Vội vàng quay lại tìm giảng viên để an ủi sao?
Anh ngu ngốc biết bao mới vắt óc suy nghĩ, tìm đủ mọi cách làm hoà, cuối cùng quyết định gạt bỏ sĩ diện để đi tìm cô.
Tô Gia Áo đi gặp quỷ đi, dám chơi trò bắt cáhai tay với anh, mà còn để anh bắt quả tang một cách quang mình chính đại.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 8:26 pm

Chương 23:
Hậu di chứng của nụ hôn
Trong quán bar Snow Mania, ánh đèn mờ ảo, những ngọn đèn khi mờ khi tỏ chiếu vào sàn nhảy, trên sân khấu nhỏ, mộtcô ca sĩ cầm micro đang ngân nga những giai điệu trầm ấm, ca từ ngập tràn nỗi đau thương khi bị phản bội và chúc phúc ngườiyêu cũ.
“Phiền cậu bắt cô ta ngậm miệng lại được không?” Tiêu Yêu Cảnh ngồi trước quầy barủ rũ cả buổi tối, cuối cùng không chịu nổi những ca từ than vãn bệnh hoạn mà lại tỏ vẻ cao thượng ấy nữa, liếc thấy Kiều Khâmđứng cạnh, mở miệng thốt ra câu đầu tiên từ khi bước vào đến giờ.
Kiểu Khâm đứng pha rượu, cười mỉm đối phó với cơn điên của anh: “Làm ơn đi, thiếugia, tôi bỏ tiền ra mời cô ta đến hát, bắt cô ta ngậm miệng thì vẫn phải trả tiền. Sao nào, tức cảnh sinh tình à?”
Tiêu Yêu Cảnh vẫn lặng thinh, nắm chặt ly rượu trong tay như đang suy nghĩ.
Từ khi cùng đám Tiểu Phi vào quán bar đếngiờ, anh đã giữ trạng thái đờ đẫn rất lâu rồi, bảo rằng muốn an ủi Tiểu Phi thất tình, nhưng khi cậu ta bừng bừng tức tối chỉ trích con gái đáng ghét, anh lại đờ đẫn ngồinhìn ly rượu; khi Tiểu Phi nói con gái ham hư vinh đến nhường nào, anh ngẩn ngơ quay ra nhìn cửa sổ; chỉ khi nói con gái rất thích một chân đạp nhiều thuyền, và sau khi đạp lên thuyền này sẽ bỏ thuyền khác, anh mới ngước lên, nghiến răng, tỏ vẻ oán hận sầu thảm còn hơn cả Tiểu Phi.
Bây giờ, người bị đá kia đã mò ra sàn nhảy tìm mùa xuân khác, còn anh, kẻ đang yêu đương, bên cạnh không bao giờ thiếu con gái lại có vẻ tổn thương, u sầu.
“Này, nghe Tiểu Phi nói, cậu đã cưa được cô bé phá hoại chỗ làm ăn của tôi rồi, lúc nào đưa đến chỗ tôi? Hay là không muốn cược nữa? Đừng nói tôi không cho cậu cơ hội, hãm hại hạnh phúc nhỏ bé của anh em nhé. Chỉ cần cậu chịu thua và kính trà, thì tôi có thể xem như chưa có gì xảy ra, mặc cho cậu biến giả thành thật.”
“Hừ.” Anh cười giễu, quay mặt đi, không muốn để Kiều Khâm có cơ hội mỉa mai mình nữa. Suy nghĩ tệ hại ấy không phải là anh chưa nghĩ đến, cũng may mà chỉ nghĩ thôi chứ chưa ngu ngốc đến mức làm thật.
Nếu người đang chơi đùa không chỉ mình anh thì tại sao anh phải dừng cuộc chơi. Nếu chỉ là chơi đùa, anh tuyệt đối không phải là người không theo nổi cuộc chơi, chodù nghiến răng gồng mình, anh cũng khôngthể đầu hàng “chiếc áo bông” đáng ghét kia.
Kiều Khâm thấy anh im lặng thì cũng khôngcó ý chọc giận nữa, nghiêng người lấy ly cocktail vừa pha, đặt trước mặt Yêu Cảnh, nói: “Mới học cách pha chế này, cậu nếm thử xem, tên gọi nghe rất gợi cảm, Between the sheet”.
Between the sheet? Dịch ra là…
“Nhanh chóng lên giường?” Anh nhướn mày, nhìn món đồ uống kỳ lạ trước mặt, cái tên lạ lùng, chẳng lẽ là một dạng chất kích thích? Cậu ta đang ám chỉ cái gì? Chiêu thức cưa đổ con gái có rất nhiều, chẳng hạn như nhanh chóng lên giường, nên đừng ngồi trước mặt bạn bè mà ngơ ngẩn ủ rũ?
“Suy nghĩ của cậu thật xấu xa, tên rượu này đúng là nhanh chóng lên giường, nhưng chỉ là một dạng đồ uống có cồn giúp ngủ ngon, pha chế từ brandy và cam.” Kiều Khâm nhún vai, chớp mắt với anh: “Vì tớ thấy, hôm nay có lẽ cậu sẽ mất ngủ”.
“…”
“Như tớ năm ấy vô tình bắt gặp bạn gái đang hôn tên khác, tớ mất ngủ cả một tháng, cảm giác da đầu tê dại, lông măng dựng ngược hết lên thật khó chịu, cảnh tượng ấy cứ nghĩ mãi trong đầu,r ất mệt mỏi.”
“… Cậu nghĩ thì có, đừng lôi tôi vào.” Anh từchối chia sẻ cảnh kích thích quá mức với bạn mình.
Hừ, có điều, nếu bàn về kích thích thì cảnh anh gặp phải còn hơn gấp bội, cái tên giảngviên chết tiệt kia rõ ràng thấy anh đứng đó, thế mà còn dám khiêu khích, vừa hôn vừa nheo mắt nhìn anh, lại ôm chặt cô gái của anh để cô ấy luôn quay lưng lại, khốn kiếp nhất là vẻ mặt phẫn nộ bất bình của anh ta như mèo bị giẫm phải đuôi vậy. Đã ăn cướp lại còn la làng, hôn bạn gái của anhmà còn dám tỏ vẻ đáng thương!
“Hừ, đàn ông mà, muốn giữ sĩ diện nên rất dễ nín nhịn dẫn đến nội thương, hại người hại mình. Có điều cậu nhận lời Tiểu Phi theođuổi cô nàng Viên Tâm kia thật à?”
“Lúc nãy cậu không nghe Tiểu Phi nói cái gì à? Cậu ta nói Tiêu thiếu gia nghĩa khí nhất định sẽ ra tay cưa đổ con bé ham hư vinh kia, gíup anh em hả giận.”
“…”
“Nhưng Tiểu Phi nói bạn gái cậu là hổ cái, tôi thấy muốn cô bé đồng ý cho cậu theo đuổi người khác, tám phần là cô bé sẽ phátđiên lên, nếu cậu không chắc ăn…”
“Chỉ là theo đuổi con gái thôi mà, tớ ra mặt giúp đỡ bạn bè chẳng lẽ còn phải hỏi ý kiến cô ấy sao? Hừ.” Anh không có hứng chơi với người thích một chân đạp hai thuyền.
Tiếng huýt sáo khen ngợi vang lên: “Bản lĩnh lắm. Nhưng chứng mất ngủ sẽ không vì có bản lĩnh mà biến mất đâu, cẩn thận nhé!”
“…”
Thầy Quý rất dễ tính, rất nhân từ, mọi người đều sẽ qua cửa dễ dàng.
Câu đó là do tên khốn nào nói vậy?
Gương mặt trong sáng, ngây thơ của anh rõ ràng chỉ dùng để lừa gạt, phỉnh nịnh người khác, đôi mắt đen khẽ nheo nheo, sắc mặt sa sầm xuống, anh có thể trở mặt ngay lập tức, không nhận người quen, giết thần chém phật, chỉ cần anh bực mình, mọi thứ sẽ tiêu ngay.
Tiêu Yêu Cảnh vô cớ trốn học, anh im lặng không nói gạch ngay lên bản danh sách một đường, lực bút rất mạnh, nét chữ rất đẹp nhưng cũng rất lớn, khiến bạn sinh viên ngồi bàn đầu cứ nuốt nước bọt.
Điểm danh xong, anh nở nụ cười vô hại, như hoàn toàn không biết mình vừa làm một chuyện có lực sát thương lớn vô cùng, tiếp tục bài giảng của mình.
“Thế nên những bạn nào chưa làm bài tập hôm qua, xin mời đứng lên.”
Phòng học hơn bốn mươi người, không ai dám nói gì, lần lượt đứng lên gần một nửa.
Anh đi vòng quanh lớp rồi dừng lại trước mặt Tô Gia Áo đang cúi đầu gãi cằm, lạnh lùng đứng cạnh cô một lúc, như đang đợi cônói gì đó.
Nữ sinh đứng phía trước cô nhanh nhạy quay lại nháy mắt ra hiệu.
“Xin thầy đi, nhanh lên!”
Tô Gia Áo bị cô nàng nháy mắt đến phát phiền, lườm lại: “Tại sao tớ phải xin?”
“Ánh mắt thầy nói thế mà! Chỉ cần cậu lên tiếng xin thì thấy sẽ tha cho bọn này.”
“… Cậu nhìn thấy ý nghĩ tà ác của anh ta ở đâu thế?”
“Tự cậu nghĩ xem, cậu đã chọc giận người ta như thế nào, hại cả bọn pảhi làm bia đỡ đạn, bình thường thấy rất dễ tính mà? Không làm bài tập cũng cho qua, hôm nay thầy sa sầm mặt cho ai thấy nào? Cậu chứ ai!”
Bị thúc giục cô đành ngước mắt lên nhìn anh.
Ánh mắt lạnh lùng kia đang nhìn cô chằm chằm, cô lúng túng, vội vàng cúi đầu xuống,làm gì thế, chẳgn lẽ bắt cô kể hết những chuyện riêng tư, chiếm đoạt sự thanh bạchcủa anh giữa nơi công cộng sao? Xuỳ, đàn ông gì mà nhỏ mọn!
“Xin lỗi, hôm qua ép anh hôn tôi, nhưng tôi thấy anh cũng rất say đắm, rất sảng khoái mà. Người nào làm người ấy chịu, anh đừng có thể vì sự thanh bạch của mình bị huỷ diệt mà công báo tư thù, trút giận vào sinh viên vô tội không? Nụ hôn đầu của đànông, không đáng giá đâu!”
Lời xin lỗi chẳng chút chân thành nào vọt ra từ miệng cô vừa dứt lời, bốn phía vang lên tiếng hít sâu một hơi, đến những bạn nữ bị phạt đứng cũng không dám ngọ nguậy nữa! Ôi, bảo một sinh vật có tinh thần quyết đấu dũng mãnh như cô nàng ÁoBông này xin lỗi, cái ý kiến ngu ngốc ấy là do đứa nào nghĩ ra???
Cách xin lỗi nhảm nhí này, thầy Quý chịu chấp nhận mới lạ!
“Những bạn chưa làm bài tập ra ngoài hành lang đứng hết cho tôi, không nộp đủ bài thì đợi đấy!”
Nhìn kìa… anh chàng dịu dàng, đáng yêu cũgn bị Áo Bông chọc cho điên lên rồi.
Thế là trước cửa lớp Kinh tế 2 xuất hiện một cảnh tượng rất hoành tráng, hai mươimấy người chen chúc đứng ngoài hành lang, tất nhiên, thấy Quý vẫn chưa phát điên hoàn toàn, vẫn còn giữ được chút lý trí, vì thế chỉ có Tô Gia Áo là bị bắt xách hai thùng nước đầy ắp, còn những bạn khác thì thoát nạn.
Tô Gia Áo gườm gườm nhìn những người đi ngang qua chỉ chỉ trỏ trỏ. Chắc chắn anh đã có âm mưu từ trước, ở nhà thì tỏ vẻ đáng thương, cam chịu, ôn hoà, dịu dàng, còn bây giờ thì sao? Đến trường lại chơi trò bạo lực mặt lạnh, dạy dỗ cô trước mặt bàn dân thiên hạ.
Cũng may hôm nay Yêu Cảnh nghỉ học, không thì cô chết chắc.
“Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải sống và chết, mà là khi chúng ta đang hôn nhau, trong lòng em lại nghĩ đến người khác.”
Nữ sinh đứng cạnh Tô Gia Áo nói một câu đâm trúng vết thương, cô nàng lắc đầu ôm vai cô: “Thầy Quý đáng thương, thật đáng thương, Áo Bông, tội của cậu nặng quá!”.
“Bạch Tiếu Diệp, người phải xách thùng nước là tớ, không phải là thầy Quý đáng thương, rốt cuộc ai đáng thương hơn?”
“Tất nhiên là những người vô tội bị lôi vào cuộc tình thầy trò như bọn này là đáng thương nhất rồi.” Bạch Tiếu Diệp lườm một cái, “Lúc nãy trong lớp, tớ đã ra sức nháy mắt với cậu, không nghe lời nên mới ra nông nỗi này.” Nó xong cô hí ha hí hửng giơ chân lên đạp vào thùng nước Tô Gia Áo đang xách.
Bạch Tiếu Diệp sỉ nhục cô xong, mấy cô nàng nữ sinh khác cũgn bắt đầu hỏi chuyện: “Áo Bông, rốt cuộc là chuyện gì thế? Bị phạt cũng không thể không có lý do gì, hôm qua cậu cùng Tiêu Yêu Cảnh trốn học, thầy Quý cũng đâu nổi giận đến mức này”.
“Đúng thế, Tiêu Yêu Cảnh hôm nay cũng không đi học lúc nãy nếu có cậu ấy ra mặt giúp đỡ thì chúng ta sẽ không bị đứng ngoài này đâu. Hôm qua cậu hò hẹn với cậuta mà, không suôn sẻ sao?”
“Phì.” Nhớ đến sự kiện đổi áo hôm qua là cô đã nổi giận bừng bừng, dốc bầut âm sự cùng những uất ức mình đã chịu đựng cho các chị em nghe: “Các cậu nói xem có đúng không, tớ nói thật là chuyện tốt mà. Cái tênTiểu Phi kia thật khốn kiếp, con gái gặp phải anh ta mới là xui xẻo.”
Bạch Tiếu Diệp dựa vào tường, lắc đầu: “ÁoBông ngốc nghếch, sao cậu lại khờ khạo đến mức này, bị đem bán mà còn lo người ta không thu đủ tiền à? Người cậu phải giận là cái con bé Viên Tâm cố tình hãm hại cậu mới đúng!”
“Hả?”
“Cậu còn hả cái gì? Chắc là cậu đã quên béng mất chuyện bị người ta cho vào tròng rồi chứ gì?”
“Tớ…”
“Tưởng chỉ số tình cảm của nữ sinh lớp Kinh tế này là thấp lắm hả, gọi cô ta ra nói chuyện xem.” Giang hồ quá hiểm ác. Bắt nạt sinh viên lớp Kinh tế 2 của họ, mà lại là chị cả, chịu sao được???
Đến lúc chị em giúp đỡ nhau rồi.
Thế là, ba bốn cô nữ sinh đã quên mtấ rằng mình còn mang trọng tội, len lén chuồn ra khỏi trường, thảnh thơi chạy đến trường người khác.
Cổng trường rất nhiều những sinh viên vừa tan trường đang về nhà, nhưng khôngai dám chọc giận các phần tử trường khác ấy. Tô Gia Áo cùng bọn Bạch Tiếu Diệp với gương mặt trang điểm đậm, hiển nhiên là thiếu nữ bất lương rồi. Họ túm ngay một người để hỏi cô gái họ Viên kia học lớp nào, và biết được Viên Tâm vừa được một nam sinh trường khác gọi ra đình nghỉ mátgiữa sân trường rồi.
Bạch Tiếu Diệp đưa mắt ra hiệu cho Gia Áo, họ lập tức đi đến phía đó.
Xuyên qua những đám dây leo xanh mơn mởn, họ nhìn thấy hai người đang đứng trên hành lang nói chuyện, gương mặt cậu nam sinh cao gấy ấy đã bị dây leo che khuât, nhưng chiếc áo cổ chữ V xẻ sâu đó nhìn rất quen. Cô nàng Viên Tâm nhỏ nhắn đang liếc mắt đưa tình cười với nam sinh kia lấy chiếc lá trên đầu xuống.
“Hôm qua vừa mới đá người ta, hôm nay đã tìm người mới. Áo Bông, tớ bỗng hiểu sao vì sao cậu không đấu nổi cô ta.” Bạch Tiếu Diệp nhướn mày: “Cậu nhìn người ta kìa, hoàn toàn không có di chứng, đâu giống cậu, bị hại đến thảm thương. Nhưng có anh chàng ấy đứng đó, chúng ta không tiện ‘nói chuyện’ với cô ta rồi”.
“Chuyện con gái, con trai xen vào làm gì.” Tô Gia Áo xăn tay áo, hùng hổ xông lên: “Hôm qua cô ta giỡn mặt tớ rồi bỏ chạy, bây giờ nghĩ lại đúng là điên thật, phải cảnh cáo mới được”.
“Lời thoại kinh điển của Tô Gia Áo sắp xuất hiện rồi – Cô nhớ lấy cho tôi, lần sau mà bắtgặp thì tôi sẽ cho cô biết tay! Áo Bông ơi là Áo Bông, cũng đến lúc cậu phải thay đổi lời thoại rồi, chẳng có uy lực sát thương gì hết.” Bạch Tiếu Diệp vừa đùa vừa nhìn Tô Gia Áo đang dợm bước nhưng rồi bất ngờ khựng lại.
Nhìn theo ánh mắt đờ đẫn của cô bạn, cô thấy Tiêu Yêu Cảnh đứng hút thuốc cạnh Viên Tâm, còn cô ta đang cầm di động anh ta chụp ảnh, cuối cùng đưa ống kính về phía anh ta, anh ta đưa tay lên từ chối, nhưng dường như cô ta vẫn chụp được, vỗtay vui mừng, rồi lấy di động của mình để gửi ảnh vào.
“Chết tiệt, tớ biết ngay là tên ấy không đáng tin mà, Áo Bông.” Bạch Tiếu Diệp cau mày, “Lúc đầu còn tưởng hắn trượng nghĩa, gánh vác chuyện Lục Chiếm Đình cho cậu. Mấy tên công tử con nhà giàu kia chẳng tốt lành gì, vừa quay lưng đi đã ăn vụng, mà khẩu vị cũng kém quá!”.
Có lẽ do Bạch Tiếu Diệp cố ý cao giọng, cũngcó thể là hơi thở cô quá nặng nề đã khiến bầu không khí yên bình kia biến mất, ánh mắt trống rỗng của anh bỗng hướng về phía họ.
Cô cắn môi, đến nỗi ăn mất một ít son của mình, không còn hứng thú dạy dỗ ai nữa, cô cảm thấy mình mới là người bị dạy dỗ, đầu óc không tỉnh táo lại đi thích loại đàn ông như thế, hôm qua cãi nhau rồi bỏ rơi cô, hôm nay đã đến tìm một cô nàng khác.
“Các cậu giúp tớ dạy dỗ cô ta, tớ về trước.”
Cô giao lại cho các chị em rồi quay người bỏ đi, tay nắm chặt lại đến độ đau nhức. Cô nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp sau lưng, đạp lên cỏ đuổi theo mình, bất giác muốn bỏ chạy thật nhanh, vì thế cô sải chân chạy như bay.
Bước chân sau lưng càng lúc càng nhanh đãsắp đuổi kịp rồi. Cô đột ngột quay người chạy vào một toà nhà, nhưng bị kéo tay lại khi đang chạy lên cầu thang. Cô loạng choạng ngã xuống, lọt thỏm vào vòng tay người sau lưng.
Cô vật lộn cố thoát ra một cách thảm hại, tay chân đều chống xuống đất, chỉ muốn đứng dậy trèo lên cầu thang, càng cách xa anh càng tốt.
“Em vội vã bỏ chạy đi đâu? Bây giờ muốn gì? Có phải là cãi nhau một lần, tôi lại quay lại về điểm xuất phát, phải tích luỹ đủ số lần mới được chạm vào em?”
Lời nói ngang ngược của anh khiến cô cànguất ức, vốn sống mũi đã cay cay, giờ càng bực bội đến phát ho cả lên.
Anh vỗ lưng cho cô nhưng bị cô gạt phắt ra,chỉ vào anh, phẫn nộ chỉ trích: “Anh… anh và cô ta, hai người…”.
“Chơi đùa thôi mà.”
Anh cắt ngang, không muốn nói nhiều về chuyện này, dù sao cũng dính dáng đến bạnbè, anh sợ cô lại xảy ra và chạm với họ, nhưng câu nói vô trách nhiệm ấy càng khiến cô điên tiết.
“Chơi đùa? Chơi đùa cái khỉ ấy! Tôi và anh mới là chơi đùa thì có, tạm biệt!”
“Hừ, tôi nghĩ cũng phải, giờ em đùa đủ rồi nên định bỏ đi phải không?” Anh cười mỉa mai, càng nắm tay cô chặt hơn.
“Đúng, tôi đùa đủ rồi, tôi không muốn chơi với anh nữa! Đồ khốn một chân đạp hai thuyền!”
“Ai mới là kẻ chơi trò một chân đạp hai thuyền?” Anh túm chặt cô, gầm lên: “Em đùa đủ rồi, còn tôi thì chưa!”.
Vừa dứt lời, anh kéo cô vào lòng, dù cô chống cự cũng được, im lặng cũng được, anh không kìm nén bản thân nữa, bóp cằm cô và áp môi mình lên đó. Cô quay mặt đi trốn tránh, anh thấy vẻ mặt bất cần ấy thì càng nổi cáu, xoay mặt cô lại tiếp tục hôn. Mùi thuốc lá ập đến, cô không muốn ngửi nên nín thở mím chặt môi lại.
Đầu lưỡi của anh lướt nhẹ trên môi cô, anh bỗng nhớ đến ly Between the sheet mà tối qua vừa uống.
Vốn dĩ anh không phải là người thanh bạch gì, tại sao phải kìm chế, anh có thể muốn là được.
Đôi tay ngỗ ngược di chuyển lên cổ áo cô, giựt mạnh khiến vài chiếc nút áo rơi xuống. Không ngờ anh lại như thế nên khi mở mắt ra thì cô đã bị đè xuống cầu thang, trên là trần nhà, dưới lưng là những bậc thang nhấp nhô, một tay anh giữ chặt tay cô lên trên đầu. Không thể ngờ anh lại ỷ thếmà bắt nạt con gái, anh ăn son môi của cô, liếm nhẹ những giọt mồ hôi trên cổ cô, nghe thấy tiếng nấc nghẹn vật lộn của cô.
Bàn tay luồn vào cổ áo dừng lại trên ngực cô, anh hỏi:
“Em thích tôi phải không?”
“…”
“Phải không?”
“…”
Anh bỗng thấy mình giống tên khốn, hỏi một câu vô cùng nhảm nhí bằng tư thế cưỡng bức không chút thuyết phục, thậm chí còn không dám nhìn mặt cô.
Anh chỉ muốn hỏi, tại sao không cho anh đụng vào cô? Anh tưởng số lần chết tiệt cô quy định là biểu hiện lãng mạn của con gái, nhưng thì ra số lần ấy chỉ nhắm vào anh, tại sao tên kia thì có thế? Tại sao cô không ngăn cản hắn ta đụng vào mình?
Nhìn đi nơi khác, anh gượng dậy, cởi áo khoác ra ném cho cô, rồi ngồi gục xuống cầu thang.
“Em đi đi, để tôi ở đây một mình.”
Tiếng bước chân cuống cuồng bỏ đi, anh châm thuốc, cố làm vẻ thản nhiên nhưng anh biết, mình đã khiến cô khiếp đảm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Dâu tây
Trung học cơ sở
Trung học cơ sở


Tổng số bài gửi : 166
Points : 1075
Reputation : 12
Join date : 10/01/2012
Đến từ : Hoanguyettaodan.net

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    Sat Mar 03, 2012 8:27 pm

Chương 24:
Ôi trời! Dấu hôn!!!
Đến khi không còn buồn bực nữa, Tiêu Yêu Cảnh vò mái tóc rối của mình, vứt đầu lọc xuống nền nhà, đạp chân lên để dậptắt.
Anh tự nhận mình không phải là chuyên gianói những lời tình tứ, nhưng lại không biết mình có thể ngu ngốc đến mức này, dám lớn tiếng chất vấn nhưng chẳng dám nghe câu trả lời.
Lại còn nói muốn ở một mình gì gì đó, nếu cô trả lời chắc chắn anh sẽ bất chấp đây là cầu thang mà phạm tội với cô. Nhưng cô chỉ kinh ngạc và do dự, khiến anh không dám đợi câu trả lời nữa, thế nên thôi thì cứlàm như mình không cần nghe vậy.
Hừ, thật nực cười, đến anh cũng cảm thấy mình ngớ ngẩn.
Đứng dậy, đút tay vào trong túi quần, gắngsức làm ra vẻ thản nhiên, cho dù chơi đủ rồi, anh thà chịu đựng một mình còn hơn để người khác thấy bộ dạng thất tình thảmhại, rồi thương hại, chế giễu. Anh không cần!
Che vết thương lại, anh vẫn là thiếu gia nhà họ Tiêu, sẽ không hiền lành hơn trước chút nào, sẽ không gác kiếm, càng không bao giờ rơi vào cảnh này nữa.
Không có gì là ghê gớm cả, chỉ có điều cô gái anh thích không thích anh như trong tưởng tượng, không muốn trả lời câu hỏi của anh và bỏ chạy. Vết thương tình cảm chẳng qua cũng chỉ khó chịu như một ngày không được hút thuốc, cổ họng ngứa ngáy, tay không biết đặt đâu, giả vờ bận rộn nhưng lúc nào cũng thấy thiêu thiếu gì đó, nghe thì có vẻ rất dằn vặt, khổ sở nhưng rốt cuộc cũng chẳng chết được, phì.
Anh kéo lại áo, hít thở sâu rồi sải bước rời khỏi nơi này thật nhanh. Buổi tối vẫn đến quán bar chơi bời, trong máy anh có rất nhiều số di động của các cô gái, chỉ cần anh muốn thì có thể làm như chưa có gì xảy ra, không ai biết Tiêu thiếu gia bị đá, thật tốt, vẫn còn sĩ diện.
Nhưng, tại sao anh vẫn không vui lên được?
Đầu đau như muốn nổ tung, anh bước thật nhanh, bất đắc dĩ phải băng qua chỗ lúc nãyđứng cạnh Viên Tâm.
Thật không muốn nhớ lại cảnh kịch tính lúc nãy, căng thẳng đến mức mồ hôi toát đầy đầu còn hơn cả lúc tiểu học bị giáo viên đuổi bắt, trong đầu vẫn chưa có ý “Anh muốn giải thích, đây chỉ là hiểu lầm”, thì chân đã chạy theo ngươi con gái mình nhớ nhung đêm ngày kia.
Đuổi theo giải thích chẳng cần giữ sĩ diện, căng thẳng, lo lắng, nhưng không muốn cô biết, anh đã biến thành đàn bà từ khi nào vậy.
Phỉ nhổ biểu hiện không được man lúc nãy, bất giác anh đi tránh nơi đó, nhưng vừa quay đầu thì bên tai văng vẳng tiếng cô gáiđã chiếm cứ đầu óc mình suốt ngày hôm qua, ngang ngược và không chút nữ tính: “Người yêu tôi mà cô cũng muốn tranh giành? Ăn gan hùm mật gấu hả? Nhìn thấy chưa, đây là gì?”
“Gì thế, đỏ bầm tím ngắt thế kia, kéo áo ra cho tôi xem làm gì? Yêu Cảnh chê bai nên bịcô đánh chứ gì.”
“Có cô mới bị đánh đấy, không biết đây là gì à? Dấu hôn, dấu hôn đấy có hiểu không? Lấy di động ra đây, xoá số của anh ấy ngay!”
Anh sững sờ, giọng điệu ngang ngược của cô khiến da đầu anh ngứa ngáy, vẫn chưa rõ sự thể thế nào thì khoé môi đã mỉm cười ngọt ngào. Thì ra cô chưa đi, mà chạy đến đây công khai tình cảm của họ, vở kịch đầy chất giang hồ lại ấu trĩ ấy, sao lúc này anh lại thấy đáng yêu thế nhỉ?
Nhìn sang phía khác, anh chỉ thấy một đámcon gái đang vây quanh chặn đường và dạy dỗ cô gái có dáng vẻ ngoan ngoãn kia. Cô khoác áo của anh, dồn Viên Tâm vào góctường, khí thế bừng bừng, một tay chống tường, tay kia kéo cổ áo xuống, chỉ cho cô ta thấy.
“Cô… nói bậy! Yêu Cảnh nói anh ấy muốn chia tay với cô”, Viên Tâm bĩu môi phản bác, phớt lờ dấu hôn trên cổ cô.
Anh cau mày, đang định qua dạy dỗ cô nàng thêm mắm dặm muối, nói năng bừa bãi kia một trận thì Áo Bông đã trút giận hộanh:
“Nằm mơ, đây, đây, đây đều là vết anh ấy hôn tôi lúc ở cầu thang, biết bọn tôi kịch liệt đến mức nào chưa? Cậu là đồ mồm thối, bĩu môi cái gì, biết ý thì cút ngay, đồ hạ lưu!”
Choáng!
Rực rỡ nổi bật thật đấy, ngọt ngào thật đấy, nhưng cô cũng phải dừng lại chứ, có cần làm to chuyện thế không? Cho người tabiết đại khái là được, chi tiết phải giữ lại chứ? Cũng may cô vẫn giữ lại chút sĩ diện mong manh cho anh, không phơi bày chuyện anh suýt nữa cưỡng hiếp cô ra.
Phút trước, anh còn đang suy nghĩ cách giải quyết vấn đề thất tình phiền phức kia, phút sau, cô đã đưa một viên kẹo đầy vị chua của ghen tuông ra dụ dỗ. Tâm trạng thay đổi liên tục khiến anh không biết đường nào mà lần, một số điều không rõ nay đã sáng tỏ hơn.
Không phải cô không quan tâm đến anh, mà do cách biểu đạt hơi khác người.
Phì… ngốc quá.
Không phải là không thích anh, mà đối diện nhau cô không nói ra được.
Phì… kỳ cục quá.
Hành động có sức thuyết phục hơn lời nói, cô dám làm nhưng lại không dám nói, anh muốn biết thì phải tự nhìn.
Haizz… Thật đáng yêu, lại hợp với anh nữa.
Anh đang đắm chìm trong suy nghĩ thì bên kia, cảnh bắt nạt con gái nhà lành đã diễn ra, nhưng người bị bắt nạt rất mạnh mẽ, còn kẻ bắt nạt lại là con hổ giấy trang điểmloè loẹt, không bạt tai hay sử dụng bạo lực,thế nên cô ta chẳng chút sợ hãi, hất hàm ưỡn ngực thách thức: “Hừ, tự mình không quản dược người yêu còn đến đây huênh hoang, tôi không tin cô đâu, phải đích thân Yêu Cảnh nói thì tôi mới tin, muốn chia rẽ chúng tôi sao, có bản lĩnh không???”
Son môi đã nhạt, đầu tóc rối bù, quần áo bị xé rách, chứng cứ rành rành thế mà cô nàng chết tiệt kia vẫn còn điếc không sợ súng?
“Tôi thấy Yêu Cảnh đã chia tay với cô rồi thìcó? Hừ, làm gì có chuyện thân mật xong mà đường ai nấy đi thế kia?”
Tô Gia Áo hít sâu một hơi, đang định nổi cáu thì bỗng một bàn tay to lớn có ngón cáiđeo nhẫn kéo cô lại, ôm chặt, giọng nói trầm trầm vang lên phía sau: “Bảo với cô ta, Yêu Cảnh không phải là người cô ta gọi đến là đến.”
Cô quay đầu lại, vô tình chạm vào môi anh, sững người đứng đờ tại chỗ, mở to mắt mặc cho hàng mi dài của anh chạm rất gần,khuôn mặt bỗng đỏ bừng, chứng minh co chỉ là một con hổ giấy, dám làm không dámnói, nhưng những gì dám nói thì lại không dám làm.
Tiêu Yêu Cảnh liếm đôi môi ngọt ngào kia, ôm chặt cơ thể cứng đờ ấy vào lòng, cười với Viên Tâm đang chết sững: “Tin chưa?”.
Anh kéo cô bỏ đi nhưng cô lại cứng đầu không chịu hợp tác, anh nhướn mày, không rõ cô đang làm trò gì nữa.
“Số di động.” Cô bất mãn mím môi, người đào hoa như anh, cô không yên tâm được.
Anh nhếch môi cười, không phản đối vẻ ngang ngược của cô, quay lại nói với Viên Tâm: “Lấy di động ra, xoá số”.
“Hai người xem tôi là gì hả?” Viên Tâm bỗng ý thức ra mình bị xem là thuốc thử, làthứ cô ta ghét nhất, nên phẫn nộ nghiến răng: “Yêu Cảnh, anh có cần tuyệt tình đến thế không? Làm bạn cũng không được à? Cho dù là bạn gái cũng không cần quản lý nghiêm ngặt đến thế chứ, ai mà chịu cho nổi? Hừ, chỉ biết dùng bạo lực chèn ép người khác.” Môi cô ta dẩu ra, thậm chí cònđẩy di động vào sâu trong túi hơn, tỏ vẻ chắc chắn rằng Tiêu Yêu Cảnh sẽ không bắt ép nữ sinh.
“Đồ mồm thối, đừng ép tôi!”
“Cô giỏi thì đến đánh tôi đi, Tiểu Phi nói trước kia cô bị cảnh cáo một lần rồi, cẩn thận bị đuổi học bây giờ.”
“Cô…”
“Áo Bông, con bé kia muốn ăn đập, lên đi, cho nó biết tay!”
Anh nheo mắt chau mày, lắc đầu trước đám con gái ấy, phụ nữ quả nhiên không thể chọc giận, đặc biệt là một đám con gái, tạo nghiệt cũng phải xem mình có khả năng đó không. Anh ôm chặt Tô Gia Áo đang định xông lên vào lòng, tay kia lấy di động ra, rất nhẹ nhàng, không hề lưu luyến,ném nó vào hồ phun nước.
“Tõm” một tiếng, chiếc di động đã rơi xuống hồ, di động bị ngấm nước, hoàn toànvô dụng!!!
Cô sẽ không biết được, anh ném đi như thế,không chỉ vứt bỏ một, mà là tất cả số di động của các cô gái khác, đương nhiên, tốt nhất là cô không nên biết hàm nghĩa phía sau hành động rất đàn ông, rất tuyệt của anh.
Cô há hốc mòm thưởng thức dáng vẻ ném điện thoại rất đàn ông của anh, bỗng lên tiếng hỏi vẻ nghi ngờ: “Tại sao anh lại ném nó đi?”.
Không phải vì em à! Anh lườm cô, không thể hiểu nổi cô, đã được nước lại còn làm bộ làm tịch.
“Anh lấy sim ra ném đi là được mà, sao lại lãng phí như thế! Ném di động thì oách hơnà?”
“…” Cô nàng này lẽ nào không thể cảm động hơn một chút được hay sao?
“Áo Bông, cậu đúng là đồ chẳng biết lãng mạn, chẳng lẽ cậu muốn thấy anh ấy làm ravẻ lạnh lùng, rút di động, mở nắp, tháo pin, lấy thẻ sim be bé kia ra, bẻ làm đôi rồi némxuống đất, dậm chân lên hét – ta không chơi với mi nữa!” Bạch Tiếu Diệp đứng xem trò vui nãy giờ nhân cơ hội nhảy vào, miêu tả cảnh tượng ấy một cách tường tận, tỉ mỉ.
“Ôi, ghê quá, sao cậu tả kỹ thế?” Tô Gia Áo phàn nàn, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt Tiêu Yêu Cảnh đã sa sầm.
“Có điều nếu Tiêu thiếu gia đến cả di động cũng ném một cách phóng khoáng như thế thì mời chị em chúng tôi đi ăn đi. Tai con gái rất mềm, không muốn chúng tôi nói xấu anh với Áo Bông thì mời khách đi.”
“Hừm…” Cô ngẩng lên nhìn Tiêu Yêu Cảnh vẻ khó xử, hai người mới cãi nhau ở cầu thang, bây giờ anh lại đi ăn với bạn mình, cảm giác thật kỳ lạ.
Anh cúi xuống nhìn cô, nói thật là, bây giờ anh chỉ muốn ở riêng với cô để tâm sự, nhưng mấy cô nàng kia rõ ràng là cố ý phá đám, cố ý làm khó anh, trừng phạt anh vì tội ăn vụng.
Ai đó đã nói một câu rất mù quáng, rất không triết lý rằng: Yêu một người thì phảibiết chấp nhận toàn bộ con người cô ấy, ưuđiểm, gia đình, bạn bè, vật cưng, tài khoản ngân hàng, nợ nần… Tốt thôi, dù sao cứ gánh vác hết cho cô ấy là được.
“Muốn ăn gì?”
“Woa, thiếu gia lên tiếng rồi, lại còn được chọn nữa, hạnh phúc quá!”
“Chém đẹp, chém đẹp thôi!”
“Áo Bông, tỉ lệ đàn ông chịu quẹt thẻ ngân hang vì cậu tương ứng với độ chân thành đó, vì hạnh phúc của cậu chúng ta đi ăn cái gì đó đắt một chút!”
“Ủa, cô nàng… kia vẫn còn đứng ở đó, có cần gọi cô ta đi ăn cùng không? Người chứng kiến cũng có phần.”
“… Ăn gì cũng được, nhưng các bạn làm ơn im lặng.” Phụ nữ ở với nhau, đúng là khiến người ta ăn không tiêu.
Tiêu tiền trừ tai hoạ, mọi người đến quán lẩu. Bảo phải ăn món đắt tiền, nhưng mấy cô nàng bị phạt đứng hành lang rồi lại gây chuyện kia đã kiệt sức, nhìn thấy quán lẩu là chạy vào và chọn món.
Tiêu Yêu Cảnh suy nghĩ, cho bạn bè của bạn gái ăn no, anh cũng được xem là tận tình tận nghĩa lắm rồi, bọn họ cũng nên biết ý mà bỏ đi, thời gian còn lại anh có thể làm những việc mà mình muốn làm từ rất lâu rồi. Nhưng mấy cô nàng đó rất “giỏi”, vừa thảo luận xem anh nên mua di động kiểu nào, vừa cười vừa trêu chọc bảo anh đã bị ông thầy kia cho vào danh sách đen.
Chủ đề phụ nữ nói chuyện anh không thể hoà nhập được, đành cười cười cho qua chuyện, đùa nghịch bàn tay của cô nàng đang ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại kéo kéo, nhắc nhở cô nàng rằng bạn trai đang nhẫn nại vì cô, nhưng đến giới hạn sẽ bùng nổ.
Cũng không biết bọn họ đã nói đến đâu, Bạch Tiếu Diệp bỗng vỗ vỗ vai anh, xoè tay ra: “Có thuốc không?”.
Tiêu Yêu Cảnh nhướn mày, không ngạc nhiên con gái hút thuốc, lấy một điếu thuốcđưa cho cô ta, rồi quay sang nhìn bạn gái mình.
“Áo Bông không biết hút đâu, bảo hôn sẽ rất hôi.”
“Thế nên em không chịu cho anh hôn?” Anhtưởng đã tìm ra lý do chính đáng, liếc nhìn cô.
“Phì! Anh đừng nghĩ lung tung, em không phải…”
“Áo Bông, thuốc của bạn trai cậu nặng quá, tớ không hút nổi, cậu mua giúp tớ một bao nhé!” Bạch Tiếu Diệp gỡ điếu thuốc xuống, dụi vào gạt tàn.
Tô Gia Áo vừa đứng lên vừa than vãn: “Bảocậu cai rồi mà không chịu nghe, cẩn thận không lấy được chồng cho xem!”. Nói xong vẫn ngoan ngoãn đến quầy phục vụ để muacho bạn.
Tiêu Yêu Cảnh dựa lưng ra sau ghế, bình thản rót một chén trà: “Có gì cứ nó, đuổi cô ấy đi làm gì?”.
“Ha ha, biết tôi cố ý đuổi Áo Bông đi mà không đoán ra tôi định nói gì à?”
Anh liếc nhìn Bạch Tiếu Diệp, tiếp tục uống trà.
“Tên ấy thẳng như ruột ngựa, chính nghĩa nhưng lại rất kỳ quặc, tôi chỉ nhắc anh nên cẩn thận, ngay cả tôi mà cũng từng cãi nhau với tên ấy. Tôi ấy mà, vốn đã yêu mộtngười không nên yêu, có biết thế nào là không nên yêu không?”
Anh mấp máy môi: “Anh ta đã kết hôn?”
“Bingo, quả nhiên là Tiêu thiếu gia hiểu biết, lúc ấy tôi không hiểu chuyện, cảm thấy mình ở cạnh người đàn ông chín chắn rất tuyệt, cũng không đòi hỏi gì, còn ngốc nghếch đưa anh ta đến gặp Áo Bông, kết quả là bị Áo Bông mắng cho một trận, bảo không được gặp đồ đê tiện đó. Tôi tức đến nỗi không thèm quan tâm đến nó nữa, cảmthấy nó thật vô lý, khi bị đá rồi thì khóc đếnchết đi sống lại, người ở cạnh tôi cũng là nó. Áo Bông rất bồng bột, rất dễ nảy sinh cảm giác chính nghĩa, nên đừng bắt nạt nó, nó không như vẻ bề ngoài đâu.”
Anh uống một ngụm trà, không muốn giải thích nhiều, rốt cuộc anh không có sức thuyết phục ở chỗ nào, chân thành đến thế mà vẫn bị xem như đang chơi bời?
“Không có là tốt nhất rồi.” Cô ngừng ở đó, không nói gì thêm, đứng lên như chạy đến cạnh Tô Gia Áo đang mua thuốc ở quầy, châm thuốc hút rồi kéo Tô Gia Áo vào phòng vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt và hút thuốc.
“Cậu tỏ vẻ đau buồn vậy là sao?”, Tô Gia Áo chỉ trích.
Tiếu Diệp nhún vai vẻ bất cần, cắt ngang lờibạn: “Tớ thấy hai cậu không hợp.”
“Ai?”
“Cậu và Tiêu Yêu Cảnh.”
“Tại sao?”
“Tính khí quá giống nhau. Học cách nhượngbộ không phải chuyện dễ. Bé con, cậu vẫn ngây thơ lắm, có điều nếu cậu bị tổn thương thì phải đến tìm tớ, tớ không thích nợ ân tình ai cả, nên nhất định sẽ trả lại cậu.
“Cậu có cần nguyền rủa tớ vì muốn trả nợ không?”
“Ha ha ha ha.”
Bạch Tiếu Diệp cười cho qua chuyện, khôngkhuyên ngăn nữa. Tô Gia Áo trở về chỗ ngồi, thấy Tiêu Yêu Cảnh đang nghiêm túc suy nghĩ gì đó, lát sau, anh đặt ly trà xuống,nói với cô: “Hôm nào rảnh, anh đưa em dếngặp một người bạn”. Có một sốviệc anh phải tự tay xử lí.
“Hả? Lại gặp bạn anh?” Bất giác cô muốn tránh xa bạn bè anh, đặc biệt là cái tên TiểuPhi kia.
“Cậu ấy họ Kiều.”
“… Ồ… được…” Cô ngần ngại rồi nhận lời, liếc nhìn chiếc vòng trên tay, vấn đề còn tồn tại thì không thể trốn tránh, có lẽ cô phải chọn lúc nào đó để kể cho anh biết chuyện về chiếc vòng và cả hôn ước của mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.Hoanguyettaodan.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh    

Về Đầu Trang Go down
 
[Hiện đại] Vị hôn phu bất đắc dĩ - Tinh Dã Anh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Danh sách người trúng cử đại biểu HĐND tỉnh Quảng Ngãi khóa XI
» Tìm hiểu về Vận đơn đường biển (Bill of Lading - B/L)
» Từ con diều giấy đến chiếc máy vi tính
» Hình đẹp - Phong cảnh
» Tâm lý kinh doanh

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Âm Nhạc Không Biên Giới :: Không gian văn hóa :: Nhà sách-
Chuyển đến